Kể từ khi đông, Đoàn Đoàn Viên Viên thích ngoài, ở nhà cuộn thành hai cục thịt tròn vo. Ngay cả xử lý chuyện cổng chào trinh tiết cũng đều theo bên cạnh cô.
Tự sẽ ngoài chơi bời .
Năm ngoái lúc hai đứa nhỏ vẫn là giấy, sợ nóng lạnh thời tiết.
Năm nay thì khác .
Hai đứa nhỏ thể tích bé nhưng vẫn sợ lạnh, mặc quần áo dày cộp, hình nhỏ bé vụng về đến mức bay nóc nhà vách tường cũng thấy áp lực như núi.
Căn nhà lớn, mỗi bức tường đều lưu dấu chân nhỏ của hai đứa nó.
Mỗi hai đứa nó chắp tay lưng ngâm nga hát, ung dung tường với vẻ đắc ý, đều khiến Bộ Vi nhớ thời niên thiếu.
Tài năng hơn và vận may siêu cường khiến cô tràn đầy cảm giác ưu việt, cộng thêm một sư phụ phi thăng và các sư sư tỷ bảo vệ vô điều kiện, quả thực là buff chồng chất.
Muốn đắc ý cũng khó.
Điều cũng dẫn đến việc nhiều cô thuận mắt, luôn diệt uy phong của cô.
Tiếc là vô dụng.
Nguyên tắc Bộ Vi luôn tuân thủ là đ.á.n.h thì gọi cứu viện, mọc một cái miệng, chỉ để ăn cơm.
Có thế mà cậy thế là kẻ ngốc.
Dù cô đầu thực sự thần!
Đoàn Đoàn Viên Viên phong thái của cô năm xưa, Bộ Vi phần lớn thời gian đều dung túng.
Gần đây ru rú trong nhà khiến hai đứa nhỏ buồn chán c.h.ế.t.
“Hay là đưa các ngươi công viên dạo chơi nhé?”
Đoàn Đoàn Viên Viên , đồng thời lắc đầu.
“Không .”
“Tuyết rơi, lạnh.”
Chậc.
Năm ngoái lúc đưa chúng ngắm tuyết, hai đứa nhỏ còn bay loạn khắp thế giới, sán ống kính của khác tìm cảm giác tồn tại, bây giờ bắt đầu ru rú trong nhà .
“Được thôi.”
Là một phụ đạt chuẩn, đương nhiên đáp ứng yêu cầu hợp lý của con trẻ.
Mãi đến khi sang xuân, thời tiết dần ấm lên, Đoàn Đoàn Viên Viên mới phấn chấn hẳn lên, bay loạn khắp núi. Có lúc còn bay lên trời, thi tốc độ với máy bay.
Có một quên tàng hình, dán lên cửa sổ máy bay khiến cả máy bay xúm xem, trở thành điểm tham quan sáng nhất bầu trời.
Sau khi ảnh đăng lên mạng, hai đứa nhỏ đắc ý thôi.
Bộ Vi cuối cùng cũng bộ dạng coi trời bằng vung của thời niên thiếu đáng ghét đến mức nào .
Trẻ con lẽ ưu thế tự nhiên trong việc lấy lòng khác, nũng bán manh khiến nỡ nặng lời, chỉ đành thở dài một tiếng, từ từ dạy dỗ.
Lịch sử Hoa Quốc hàng ngàn năm, triều đại đổi, văn minh ngừng phát triển, địa vị phụ nữ là một trang sử đầy m.á.u và nước mắt.
Dù là tháp trẻ sơ sinh nữ, tục bó chân thịnh hành thời Minh Thanh, cổng chào trinh tiết, đều là sự trói buộc và áp bức đối với phụ nữ.
Đến nay bảo tàng cũng như nhiều nơi vẫn còn lưu giữ những kiến trúc cổ xưa để hậu thế quan sát tìm hiểu.
m.á.u và nước mắt của họ là gia vị để chúng bàn tán say sưa bữa dư t.ửu hậu cũng nên trở thành một trong những phương thức giải trí của hiện đại, nay dỡ bỏ cổng chào XX.
Không quên lịch sử, sống cho hiện tại....”Cục Văn hóa Du lịch XX”
Văn bản của chính phủ về việc dỡ bỏ cổng chào trinh tiết ở một địa phương cuối cùng cũng phê duyệt qua nhiều cấp và ban hành, cục văn hóa du lịch các địa phương cũng lượt đăng thông báo chính thức, gây một làn sóng bàn tán sôi nổi mạng.
Rất nhiều hiểu tại cũng cảm thấy đúng.
Những kiến trúc cổ là chứng nhân lịch sử, công cụ để ai đó vui vẻ.
Dù là thế kỷ 21, vẫn còn ít kẻ cổ hủ như thể cổng chào trinh tiết mọc hình , tuân thủ cái gì mà tam tòng tứ đức, phu vi thê cương.
là đầu óc vấn đề.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/livestream-doan-menh-tich-luy-cong-duc/chuong-538-xin-troi-xanh-phan-ro-trung-gian.html.]
Bộ Vi xem xong cũng an ủi.
Hoa Quốc 1,4 tỷ dân, ai cũng thể rút túi phúc của cô, những nhóm yếu thế sống trong bóng tối, chỉ ánh sáng của pháp luật chiếu rọi mới là sự cứu rỗi của họ.
Xã hội pháp trị, đều tuân thủ pháp luật.
Sự công bằng nghiêm minh của pháp luật, mới là biểu tượng nhất của một xã hội văn minh.
Sau khi khai giảng, mạng là một tiếng kêu than.
Không ngủ nướng chơi điện thoại chơi game ngoài chơi bời về cái l.ồ.ng giam trường học, ngày ngày vùi đầu sách vở, bao giờ mới là điểm dừng đây?
Tốt nghiệp tiểu học còn trung học cơ sở, ngày đầu tiên lên cấp hai bắt đầu thầy cô cha rỉ tai đôn đốc nỗ lực cho kỳ thi cấp ba.
Vượt qua kỳ thi cấp ba còn thi đại học.
Tốt nghiệp đại học còn môn học trọn đời là xã hội cần nghiên cứu.
Tóm một câu, sinh mệnh điểm dừng, khổ nạn bao giờ dứt.
Học bá Bộ Vi thể đồng cảm với điều , cô vẫn kiên trì livestream như thường lệ.
Sau khi khai giảng lưu lượng giảm một phần, dân văn phòng thì tranh thủ lúc rảnh rỗi trốn sếp việc riêng, tranh túi phúc , tranh thì tránh tai họa, tranh thì đường về nhà xem màn hình hóng chuyện.
Hóng hớt hồi lâu, ơ, hình như hóng dưa cũ .
[Bán Bộ Thần Tiên mời Xin Trời Xanh, Phân Rõ Trung Gian kết nối.]
Nhìn cái nickname là chuyện .
Fan chuẩn sẵn sàng hóng chuyện, hạt dưa khoai tây chiên trái cây sữa đều bày hết.
Màn hình chia hai, xuất hiện ở đầu bên là nhân vật hot mạng gần đây...
giáo viên chủ nhiệm lớp 11-3 trường trung học trọng điểm nào đó, nghi ngờ xâm hại học sinh của nhưng do đủ chứng cứ nên thể bắt giữ định tội.
Rất nhiều đều cảm thấy chống lưng, thể đầu phạm tội.
Không ngờ, đến tìm Bộ Vi đòi công đạo.
Dưa đổi vị?
Chưa chắc, dù một kẻ ác bao giờ cảm thấy sai, hùng hồn đến 'tự thú' cũng ít.
Đa fan quyết định án binh bất động, một fan cực đoan bắt đầu c.h.ử.i rủa.
[Xin Trời Xanh, Phân Rõ Trung Gian]... La Hoằng Uyên vẻ mặt mệt mỏi, râu ria xồm xoàm, rõ ràng đến ba mươi tuổi, diện mạo tinh thần trông như ông chú trung niên.
Vợ bên cạnh, hốc mắt đỏ hoe nhưng theo bản năng dựa sát chồng.
Động tác nhỏ , chứng minh quan hệ vợ chồng họ , cô vô điều kiện tin tưởng chồng .
“Đại sư, xin chào.”
Giọng La Hoằng Uyên khàn nhưng ánh mắt cuối cùng cũng lóe lên tia sáng:
“Chắc hẳn ngài nỗi oan khuất của , giáo viên năm năm, dám thập thập mỹ nhưng ít nhất cũng thẹn với lòng. thể thề bộ cư dân mạng, La Hoằng Uyên, tuyệt đối bất kỳ suy nghĩ an phận nào với học sinh Lý Linh của , càng bất cứ hành động nào vượt quá giới hạn thầy trò và nam nữ với em .”
Ánh mắt trong sáng kiên định, giọng điệu Keng thương mạnh mẽ, lập tức trấn áp nhiều fan hóng hớt.
Cũng mắng hổ, nguyền rủa, thậm chí còn lôi cả nhà .
Lời lẽ vô cùng khó .
“ .”
Câu của Bộ Vi rơi xuống, coi như đưa kết luận cho 'vụ án giải quyết' .
Thái độ của fan ngoắt 180 độ.
Mặc dù , trong mắt fan, lời của Bộ Vi thực sự còn đáng tin hơn phán quyết của cảnh sát và tòa án.
Hơi thở nín nhịn bấy lâu của La Hoằng Uyên cuối cùng cũng buông lỏng, đồng thời sự uất ức và bất bình tràn lên hốc mắt.
“Tại em hãm hại ? Dùng chuyện như , đ.á.n.h cược cả danh tiếng của ... Rốt cuộc đắc tội em lúc nào?”
Vẻ mặt Bộ Vi chút kỳ lạ khó , cô trầm ngâm một lát, gạt hai đứa nhỏ đang bò vai : “Không hãm hại là ký ức hỗn loạn.”