Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 104: Đỉnh Cao Của Các Vị Thần
Cập nhật lúc: 2026-03-13 01:15:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nói cho cùng thì cô với gã đó vốn dĩ chẳng giao tình gì, chỉ mà còn là t.ử thù.
Hơn nữa, đám rõ ràng là nhắm , lúc "chia tay" thì đợi đến bao giờ?
Chút nhan sắc của thực sự đáng để cô liều mạng.
Gã đàn ông đeo khẩu trang tất nhiên dễ dàng buông tay, nhưng đây xe, s.ú.n.g trong tay, chẳng thể đe dọa tính mạng cô ngay tức khắc, Khương Tiểu Nhai lập tức chiêu.
Bốp!
Nắm đ.ấ.m của cô mang theo kình phong lao thẳng mũi .
Hắn ngửa đầu né tránh, thuận thế túm lấy cổ tay cô vặn ngược . Khương Tiểu Nhai chỉ chờ thế, cô mượn lực ngả , bàn tay còn tự do đ.á.n.h thẳng nách .
Thoát khỏi kìm kẹp, cô vắt chân lên cổ mà chạy.
Gã đàn ông ôm nách, theo bóng lưng Khương Tiểu Nhai, cơ hàm nghiến c.h.ặ.t. Hắn khựng vài giây, cuối cùng cũng lao theo hướng ngược để dẫn dụ kẻ thù.
Khương Tiểu Nhai chạy một quãng xa, ngoái thấy dẫn dụ đám hướng khác thì thầm thán phục sự " điều" của , cô chui tọt một ruộng ngô kín đáo.
Đám truy đuổi chia hai ngả, phần lớm đuổi theo bóng dáng cao lớn , chỉ hai tên đuổi theo Khương Tiểu Nhai.
Chúng tự tin " hàng", thấy cô nãy giờ chạy loạng choạng, để kéo , là loại bánh bèo vô dụng.
Thấy cô đ.â.m đầu ruộng ngô, hai tên đó cũng hăm hở lao theo.
Ruộng ngô lớn, chúng nhanh ch.óng phát hiện dấu vết của cô. Trong tình cảnh thực lực chênh lệch quá lớn , kẻ địch thường dễ nảy sinh tâm lý chủ quan.
Tuy nhiên, hai tên vẫn thận trọng. Khi chắc chắn thể hạ gục mục tiêu trong một nhát s.ú.n.g, chúng nổ s.ú.n.g để tránh hỏng việc mà chia hai ngả bao vây.
Khương Tiểu Nhai xác định phía chỉ hai tên liền chạy nữa. Tất nhiên cô cũng dám đối đầu trực diện vì chúng s.ú.n.g, cô tìm một vị trí đắc địa một con dốc, xổm xuống để tránh đ.á.n.h lén lưng và né tầm đạn.
Cảm thấy tiến lên phía , cô một phát túm lấy chân lôi xệch xuống, tống ngay nắm đất mồm bồi thêm một trận đòn tơi tả.
Xác định đối phương mất khả năng phản kháng, cô lấy dây thừng trong ba lô trói c.h.ặ.t , miệng nhét thêm nửa bắp ngô cho chắc ăn.
Với tên thứ hai, cô cũng dùng chiêu cũ, đập cho một trận lấy nốt phần dây thừng còn trói .
May mà cô chuẩn dây leo núi nên độ dài thoải mái. Có điều đây là trang gắn bó từ lúc mới xuyên đến giờ, cô chút tiếc nuối, thầm nhủ phen về mua một sợi y hệt.
Sau khi thu xếp thỏa, Khương Tiểu Nhai lấy chiếc điện thoại nhặt xe của bọn buôn lúc nãy, bấm gọi cho Kình Thiên Phong.
...
Đoàn của Kình Thiên Phong đang rời khỏi cục cảnh sát, theo định vị của Khương Tiểu Nhai.
vì định vị đổi, cộng thêm việc khỏi Lê Thành là đường đất cực kỳ khó , đây cũng là lý do Khương Tiểu Nhai thấy xe xóc nảy đường .
Giang Ninh vẫn đang liên lạc với các điểm chốt chặn ở Lê Thành, lệnh trạng thái cảnh giới cao độ, tuyệt đối để lô hàng lọt ngoài. Vừa cúp máy thì tiếng chuông điện thoại bỗng vang lên.
Không khí trong xe đang vô cùng căng thẳng và im lặng, tiếng chuông vang lên đột ngột khiến ai nấy đều vô thức đầu tìm kiếm.
Giang Ninh như cảm ứng, sang Kình Thiên Phong bên cạnh. Kình Thiên Phong cũng ngẩn một chút, lục lọi túi quần lấy điện thoại .
Cả đám trong xe lấy sự ăn ý đến thế, đều nhoài tới, vểnh tai chằm chằm màn hình điện thoại của Kình Thiên Phong.
"Khương Tiểu Nhai!"
Mọi kinh hô, theo phản xạ tự nhiên đều đưa tay bịt miệng . Tầm mà thấy Khương Tiểu Nhai gọi đến thì chẳng khác nào giữa đêm thấy ma.
"Khương Tiểu Nhai?" Giang Ninh lẩm bẩm cái tên quen lạ . Quen là vì cả tối nay, tai về những chiến tích tà môn của cô.
"Liệu bọn bắt cóc gọi ?" Dư Thố cơn kinh ngạc liền vội vàng hỏi.
Những khác gật đầu lia lịa, khả năng là lớn nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-104-dinh-cao-cua-cac-vi-than.html.]
Giang Ninh mím môi gì, chẳng hiểu luôn cảm thấy cô nàng Khương Tiểu Nhai cực kỳ khả nghi.
Nếu lúc Kình Thiên Phong, Dư Thố và bộ thành viên đội hình sự tiếng lòng của Giang Ninh, chắc chắn họ sẽ dành cho một nụ lạnh đầy khinh bỉ.
Chẳng lẽ chỉ cảm giác đó thôi ?
Ai mà chẳng từng trải qua cái cảm giác cô nàng cho sang chấn tâm lý như thế chứ!!
Sự thật là gì?
Giơ tay lên để xin , mà để nhắn nhủ rằng: "Lão , chú còn luyện thêm nhiều!".
Nhìn thấy cuộc gọi đến của Khương Tiểu Nhai, Kình Thiên Phong bỗng thấy tim đập nhanh một cách lạ kỳ.
Họ đều là những bình thường, đối mặt với khó khăn trong công việc đôi khi sẽ thấy bất lực, nhưng riêng cô là một ngoại lệ.
Kình Thiên Phong tuổi còn trẻ cấp coi trọng, điều về Lê Thành với quyền hạn nhất định, vốn tự tin năng lực của .
Thế nhưng cái sự ưu tú đó, mặt cô, trở nên mỏng manh dễ vỡ.
Có câu thế : Thiên tài chỉ là cái ngưỡng cửa để gặp cô mà thôi.
Có lẽ đủ tầm để nhận danh xưng thiên tài, nhưng cô chắc chắn đang đỉnh cao của các vị thần.
Khương Tiểu Nhai mà Kình Thiên Phong đang dâng trào huyết quản một cách vô tri thế , chắc chắn sẽ lặng lẽ thốt lên: "Người em, khả năng là do Hệ thống đấy thôi!!".
Kình Thiên Phong kìm nén cảm xúc, trượt nút .
Giang Ninh bên cạnh nhanh tay lẹ mắt nhấn luôn loa ngoài.
"Alo..." Kình Thiên Phong lên tiếng.
Đầu dây bên vang lên một giọng rạng rỡ đầy quen thuộc: "Này, Đội trưởng Kình..."
"Khương Tiểu Nhai!" Kình Thiên Phong giấu nổi sự kích động, trầm giọng hỏi: "Cô đang ở ?"
Tút... tút... tút...
Điện thoại bỗng nhiên ngắt kết nối.
Cả xe đều ngơ ngác.
Chẳng lẽ cô bắt cóc, t.r.a t.ấ.n dã man, khó khăn lắm mới vớ cái điện thoại thì phát hiện cướp mất ?
Chỉ trong vài giây, trí tưởng tượng của bay xa bay cao.
Giây tiếp theo, một yêu cầu kết nối video hiện lên.
Kình Thiên Phong vội vàng nhấn chấp nhận. Từ phía , mấy cái đầu cùng lúc nhoài tới, dán c.h.ặ.t mắt màn hình.
Trong video chỉ thấy một vùng trời đen kịt, đến đám cỏ dại, thỉnh thoảng còn tiếng sột soạt.
"Ủa, rõ , để tìm trong túi xem cái đèn pin ..." Cô lẩm bẩm, đó là một tràng tiếng lạch cạch như lục lọi đồ đạc.
Một tia sáng lóe lên, soi rõ đôi mắt đen láy to tròn của cô, trông chút ma mị và đáng sợ giữa đêm tối.
Ống kính đột ngột , nhắm thẳng hai gã đang trói nghiến như bó giò, bất tỉnh nhân sự đất.
Cảnh tượng khiến đồng loạt hít một khí lạnh.
"Khương... Khương Tiểu Nhai, cô g.i.ế.c hả?" Dư Thố trợn tròn mắt, kinh hoàng thốt lên.
"Nói bậy, vẫn còn thở nhé!" Khương Tiểu Nhai vô cùng cạn lời, tặng cho một cái lườm cháy máy.
"Thế chuyện là ?" Dư Thố sốt sắng hỏi.
"Chuyện hả, kể từ hai cái bánh bao thịt sáng nay..." Khương Tiểu Nhai bắt đầu kể lể từ lúc khỏi nhà, "bla bla" một hồi dài, cuối cùng quên buông lời chỉ trích: "Cái bọn buôn gà mờ thế , mà định vị, mà các đến tận bây giờ vẫn xuất hiện. Các ăn kiểu gì hả?"