Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 111: Gạt Đi Sự Thật...
Cập nhật lúc: 2026-03-13 01:18:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dù thì tối hôm qua, nếu đổi là một khác cô bỏ để mồi nhử, chắc chắn đó chẳng thể nào sống sót mà khỏi cái bãi hoang đó .
" , chị ..." Mộc Dịch Cẩn yếu ớt chớp chớp mắt, thể hiện tố chất cực kỳ chuyên nghiệp của một diễn viên hạng A.
"Chậc, là hiểu lầm ." Khương Tiểu Nhai bỗng dưng dùng giọng điệu thành tâm mà xin .
Mộc Dịch Cẩn thấy ánh mắt phấn khích hề thuyên giảm của cô, trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành, khẽ nhếch môi: "Chị... ?"
"Lúc nào gọi là chị, cũng thấy giả tạo. Giờ mới ... hóa thật lòng 'chị em' với ." Khương Tiểu Nhai bày vẻ mặt đầy cảm động.
Mộc Dịch Cẩn: "..."
Làm chị em? Cô đang ám chỉ cái tin đồn thích nam sắc mạng đấy hả?
Anh trợ lý đợi ở cửa nhịn nổi nữa: "Khương Tiểu Nhai, cô bệnh ?"
" ."
"Bệnh tâm thần hả?" Trợ lý lạnh.
Khương Tiểu Nhai lắc đầu, thở dài một tiếng: " bệnh di truyền."
"Bệnh gì?" Thấy cô giống như đang đùa, gã trợ lý bắt đầu lộ vẻ tò mò.
Mộc Dịch Cẩn cũng cô chằm chằm.
Khương Tiểu Nhai tặc lưỡi xót xa: "Bệnh nghèo."
Vô phúc mắc căn bệnh , cô cũng thấy thật bất lực.
Trợ lý: "..."
Mộc Dịch Cẩn: "..."
Cô đúng là bậc thầy về di truyền học luôn đấy!
Mộc Dịch Cẩn trở về biệt thự, loạng choạng ngã xuống ghế sofa.
Đội ngũ bác sĩ gia đình chờ sẵn từ lâu lập tức ùa tới xử lý vết thương cho . Chỉ thấy lớp da hóa trang bên ngoài lột nhẹ , để lộ những vết thương m.á.u me, bầm tím.
Mộc Dịch Cẩn nhắm mắt, đôi mày nhíu c.h.ặ.t nhưng hề kêu lấy một tiếng.
Hắn Kình Thiên Phong nhắm , vì đợi tìm đến nhà, chi bằng chủ động dẫn tới bệnh viện tạo một màn kịch hảo.
Sau khi bác sĩ xử lý xong xuôi và dặn dò vài câu, cả nhóm lặng lẽ rút lui.
Phòng khách im lặng đến mức rõ cả tiếng kim rơi. Một lúc lâu , lên tiếng khuyên nhủ.
"Tiên sinh, là về ạ."
Mộc Dịch Cẩn ngẩng đầu, gã vô cảm: " chắc?"
Người khuyên can thở dài: "Tiên sinh, vì một phụ nữ mà đến thế , thật đáng."
"Cái gì?" Mộc Dịch Cẩn khẽ nheo đôi mắt, ngước lên.
"Tiên sinh, giờ tâm trí ngài đều đặt hết lên Khương Tiểu Nhai, nhưng chuyện đến nước , ngài vẫn định cố chấp ?" Người đau khổ lên tiếng trách móc.
"Ồ?" Mộc Dịch Cẩn thẳng dậy, vết thương kéo căng khiến đau nhói: " đặt hết tâm trí lên cô thì gì sai?"
"Tiên sinh, ngài hồ đồ quá ."
Mộc Dịch Cẩn hết chịu nổi: "Mẹ kiếp, im mồm hết ! Ngon thì mấy nhào vô mà !"
Mọi : "..."
Lúc đầu cứ tưởng là kịch bản 'lão bộc khuyên bảo bá đạo tổng tài', ai dè đây là màn sụp đổ của cả sếp lẫn lính.
...
Lại đến Khương Tiểu Nhai, ăn no uống say xong, cô tỉnh táo đến mức ngủ .
Cô mở hot search xem, tin tức của Mộc Dịch Cẩn bắt đầu hạ nhiệt.
Công ty quản lý của lên tiếng đính chính.
Ngày hôm đó Mộc Dịch Cẩn cảm thấy khỏe, những biệt thự ngoài nhân viên thì đều là trong nhà.
Mộc Dịch Cẩn ở nhà thì Khương Tiểu Nhai là rõ nhất.
Cô thẳng tay tắt cái thông báo đó bắt đầu lướt video ngắn.
Có lẽ do độ hot quá cao, hoặc do cô liên tục nhấn các bài đăng về , nên thuật toán cứ liên tục gợi ý scandal của Mộc Dịch Cẩn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-111-gat-di-su-that.html.]
Video đầu tiên đập mắt cô là: #Bóc phốt! Nghi vấn bạn trai của Mộc Dịch Cẩn!#
Khương Tiểu Nhai lập tức thu hút, chăm chú màn hình. Đoạn video do paparazzi lén, chỉ thấy những hình ảnh mờ ảo rõ nét.
Đó là cổng một căn biệt thự, một chiếc xe sang trọng dừng trong màn mưa. Vệ sĩ nhanh nhẹn xuống xe, bung chiếc ô đen che cửa xe.
Một dáng cao lớn chậm rãi cúi bước xuống. Tuy rõ mặt nhưng thể phân biệt rõ ràng qua khí chất và trang phục so với đám vệ sĩ.
Vệ sĩ, vest đen chỉnh tề, xe sang, đêm mưa...
Nhạc nền nổi lên là đủ để thành một bộ truyện ngôn tình tổng tài bá đạo .
Khương Tiểu Nhai c.ắ.n ngón tay, chép miệng đầy phấn khích nhấn xem bình luận:
【Mộc Dịch Cẩn "ăn" ngon quá trời.】
Khương Tiểu Nhai gật đầu lia lịa tán thành.
【Nói thật đùa, là đàn ông mà cái dáng còn thấy rung động nữa là.】
Chứ còn gì nữa, đến đỉnh lưu như Mộc Dịch Cẩn còn rung động cơ mà.
【Nếu nam chính phim ngôn tình mà thế , nguyện tha thứ cho cả thế giới.】
Hu hu, lệ tuôn thành dòng chúc phúc cho hai .
【Công khai , fan đồng ý hết !】
Phụ nữ thì , chứ là đàn ông thì duyệt luôn đúng ?
【Cưới ngay và luôn cho !!】
Kết hôn !! Ủng hộ hai tay hai chân!! Tiền mừng cứ trừ thẳng thẻ của Mộc Dịch Cẩn nhé.
Khương Tiểu Nhai thoát khỏi phần bình luận, nhịn xem video thêm nữa.
Cô vốn là "thưởng thức" trai thâm niên, tuy thấy mặt đàn ông nhưng chỉ riêng cái vóc dáng đó thôi, chắc chắn là một cực phẩm hề thua kém Mộc Dịch Cẩn.
Khương Tiểu Nhai mải mê "chèo thuyền" cùng cư dân mạng suốt nửa tiếng đồng hồ.
Thấy chán quá, cô bắt đầu lật xem bản đồ chỉ dẫn du lịch Lê Thành, xem một hồi bỗng thấy gì đó sai sai, cô liền nhấc máy gọi cho đạo diễn.
Đạo diễn bắt máy nhanh, thái độ vô cùng niềm nở: "Tiểu Nhai , hôm nay dậy sớm thế, chuẩn ngoài livestream nhặt rác đấy ?"
Khương Tiểu Nhai khoanh chân giường, nghiêm túc : "Đạo diễn, nhặt rác ở Lê Thành nữa ?"
Đạo diễn ngẩn : "Tại ? Lê Thành ?"
"Chuyện là thế ..." Khương Tiểu Nhai ngập ngừng một chút mới : " thấy cái thành phố Lê Thành nhiều chuyện rắc rối quá..."
Đạo diễn: "..."
Nhiều chuyện rắc rối?
Cô từng nghĩ đến vấn đề của bản ?
Sao đổ cho Lê Thành thế.
"Chuyện ... mà." Đạo diễn mỉm gật đầu.
"Vâng, thế ban đầu mấy chọn cái nơi để ?" Khương Tiểu Nhai hề đùa, cô thực sự cảm thấy cái dông đất chút nào.
Cô Hệ thống trong , nhưng nếu trị an ở Lê Thành quá tệ, cô mà khui hết vụ án đến đại án khác chứ, đúng ?
Đạo diễn thành thật đáp: "Lúc đó chọn nơi là vì tổng hợp so sánh nhiều phương diện... Áp lực cuộc sống ở đây nhỏ, các thí sinh thể sinh tồn lâu hơn một chút."
Lê Thành là thành phố lớn, thí sinh nhặt ve chai kiếm sống thì chi phí ăn ở quá đắt đỏ.
Dù thí sinh nào " thở", ngủ gầm cầu, gặm bánh bao lang thang khắp nơi thì chỉ cần mặt dày một chút, kiên trì đến khi kết thúc chương trình là vẫn lãnh một khoản thù lao kha khá.
Khương Tiểu Nhai hiến kế: "Đạo diễn suy tính thế cũng đúng, nhưng thấy địa điểm nhất thiết bó hẹp trong Lê Thành. Mọi thể chọn ở đây, hoặc cũng thể chọn ngoài mà."
"Nói thì , nhưng an của thí sinh..." Tuy chương trình ký hợp đồng và mua bảo hiểm cho thí sinh, nhưng họ cũng sợ kẻ cứ thích đ.â.m đầu chỗ c.h.ế.t.
"Ở Lê Thành thì an chắc?" Khương Tiểu Nhai đưa một câu hỏi quan trọng.
Đạo diễn: "..."
"Những ngày qua sống thế nào ông thấy ? Mỗi ngày khỏi cửa đều sẵn di chúc, vì thực sự là khi về . Ngày nào cũng nơm nớp lo sợ, kinh hồn bạt vía, nhát gan và bất lực..." Khương Tiểu Nhai bỗng nhiên trải lòng đầy xúc động.
Đạo diễn mà da đầu tê rần: " là ..."
"Ông thấy đúng ?"
"Ờ..." Đạo diễn gật đầu, định gì đó thôi, cuối cùng vẫn quyết định sự thật: " mà Tiểu Nhai , chẳng lẽ cô thấy cũng ?"