Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 151: Trở Về

Cập nhật lúc: 2026-03-13 01:29:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đạo diễn: "…"

"Hừ hừ... Mẹ kiếp, giả thôi chứ. Nếu Khương Tiểu Nhai mà bản lĩnh đó thì còn tham gia cái show nhặt rác gì? Loại đại lão mà rảnh rỗi lượm đồng nát ngoài đường chắc? là cái lũ thiếu não mới tin!" Đạo diễn bực dọc thoát khỏi diễn đàn.

Trên mạng, những kẻ cùng suy nghĩ với ông hề ít.

Đặc biệt là những đơn vị truyền thông vốn ngứa mắt với sự nổi tiếng bất thình lình của Khương Tiểu Nhai, nay càng đà xâu xé.

Họ chỉ trích cô và ê kíp chương trình vì câu view mà bất chấp liêm sỉ, thậm chí còn đề nghị phong sát cả cô và chương trình.

Đạo diễn: "..."

Cái loại hot search mà bảo ê kíp nghèo rớt mồng tơi như họ mua nổi á?

là quá đ.á.n.h giá cao họ !!

Nhìn áp lực dư luận ngày càng lớn, đạo diễn chỉ cảm thấy tai bay vạ gió, trong lòng bức bối khó chịu. Ông buồn bực lấy điện thoại nhắn tin cho Khương Tiểu Nhai, chẳng thèm quan tâm cô trả lời , cứ thế nã một tràng liên thanh:

"Khương Tiểu Nhai, cô mà còn về sớm thì hợp đồng cá cược coi như cô thua trắng đấy."

"Cô định kiếp trâu ngựa cho tư bản cả đời !!"

"Cô định nhặt rác cả đời? Lượm đồng nát cả đời hả!"

"Cô..."

Tin nhắn thoại cuối cùng còn kịp gửi thì khung chát bỗng nảy lên một dòng chữ:

【 Đến đây, đến đây. 】

Đạo diễn: "!!!"

Ông hốt hoảng thu hồi vội mấy cái tin nhắn sặc mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g bên , nhanh tay gõ hai dòng ngắn gọn súc tích:

【 Lên sóng ngay! 】

【 Nhanh lên! 】

Chỉ vài giây , tổ hậu cần phía đạo diễn bỗng bùng nổ như vỡ trận. Tiếng hò reo vang lên khắp nơi:

"Khương Tiểu Nhai mở livestream ..."

"Khương Tiểu Nhai lên sóng ! Mau báo cho đạo diễn... Cô ! Cuối cùng cũng trở !"

Đạo diễn hai cái tin nhắn gửi , lặng lẽ thở phào một cái.

Người đàn ông trung niên gần 60 tuổi đầu, suýt chút nữa thì rơi nước mắt.

Ông mạnh mẽ gì , tâm hồn cũng mỏng manh dễ vỡ lắm chứ bộ.

Khương Tiểu Nhai mà về, chắc ông đích đường lượm đồng nát để bù lỗ thật.

Không đùa !

Trên mạng c.h.ử.i bới bao nhiêu thì khi Khương Tiểu Nhai xuất hiện, sức nóng của phòng livestream như một cái tát mặt mấy kẻ đó bấy nhiêu.

Cư dân mạng phòng thấy một quán ăn bình dân quen thuộc, Khương Tiểu Nhai đang cầm cái đùi ngỗng gặm lấy gặm để, mồm mép bóng loáng mỡ màng, bỗng chốc phấn khích như phát điên:

【 Lâu gặp, chị Ngốc của ! 】

【 Chào mừng "Chúa tể ve chai" trở ! 】

【 Đại lão cái nỗi gì, chị Nhai của chúng chỉ là một thiên tài nhặt rác bình thường thôi nhé. 】

【 Chị ơi, hứa với em đừng mất tích đột ngột thế nữa , chắc em sẽ phát điên thật đấy. 】

【 Thôi cứ ngoan ngoãn nhặt rác , đừng mấy trò nguy hiểm nữa. 】

【 Lầu , cô chuyện nguy hiểm thì còn gì là chị Ngốc nữa? 】

Ai cũng Khương Tiểu Nhai nổi lên là nhờ cái gì.

Mọi tin tâm linh, nhưng cái sự tà môn của cô nàng thì ai cũng bái phục.

Họ c.h.ế.t mê c.h.ế.t mệt cái sự tà môn đó.

Lâm T.ử Diệp và Tư Lễ Khương Tiểu Nhai xuống xe, vẫy tay chào tạm biệt.

Cố Nhượng cài đặt định vị, đưa hai họ về khách sạn của đoàn Thủ đô tại Lê Thành.

Lâm T.ử Diệp và Tư Lễ vô cùng cảm kích, cảm ơn rối rít.

Cố Nhượng gì, lẳng lặng lái xe. Hai thanh niên dọc đường bận rộn nhắn tin báo bình an cho nhà, bỗng nhiên xe khựng . Họ ngẩng lên thì thấy...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-151-tro-ve.html.]

Phía là một hàng dài xe cảnh sát dàn hàng ngang. Một bóng đen lừng lững áp sát cửa kính, lớp kính xe.

Lâm T.ử Diệp và Tư Lễ ngơ ngác , sang Cố Nhượng ở phía .

Cố Nhượng vẫn bình tĩnh, đôi tay vẫn thản nhiên đặt vô lăng.

chẳng hiểu , hai họ cảm giác... chú sẵn sàng đạp lút ga để tông thẳng qua bất cứ lúc nào!

Nghĩ đến điều đó khiến Lâm T.ử Diệp và Tư Lễ lạnh toát sống lưng, vội vàng hạ kính cửa sổ xuống.

Kình Thiên Phong thấy xe, lạnh giọng lệnh: "Xuống xe!"

Cố Nhượng một tay chống lên thành cửa sổ, đôi mắt lớp kính râm chậm rãi ngước lên.

Họng s.ú.n.g của Dư Thố chĩa sát đỉnh đầu .

Cố Nhượng nghiêng đầu, lạnh lùng liếc , giọng trầm thấp, đều đều vang lên: " cho một giây để dời cái thứ khỏi đầu ."

Dư Thố: "..."

Trong lòng nghẹn lửa, c.h.ử.i , dí thẳng nòng s.ú.n.g lên đầu đối phương để bắt Cố Nhượng chuyện cho đàng hoàng. bắt gặp ánh mắt hiệu của Kình Thiên Phong, cuối cùng vẫn thu khẩu s.ú.n.g trong tay .

Kình Thiên Phong đưa bằng chứng về việc xe của Cố Nhượng hầm bệnh viện đêm đó, yêu cầu xuống xe hợp tác điều tra.

Cố Nhượng thong thả rút bao t.h.u.ố.c lá từ hộc chứa đồ, châm một điếu, nhả một vòng khói điệu nghệ mới mở miệng: "Ồ, các định điều tra cái gì?"

Kình Thiên Phong: "Đêm đó, ở cùng Khương Tiểu Nhai ?"

Cố Nhượng: "Phải thì ?"

Kình Thiên Phong: "Sau đó và Khương Tiểu Nhai cùng mất tích..."

"Mất tích?" Cố Nhượng khẽ thành tiếng, cắt ngang lời thẩm vấn: "Đây là lý do điều tra ? Thật nực ."

Kình Thiên Phong cau mày, chằm chằm lời nào.

Cố Nhượng gẩy nhẹ tàn t.h.u.ố.c, thản nhiên bồi thêm: "Nếu tội, Khương Tiểu Nhai sẽ là tống tù. Đội trưởng Kình, vội cái gì?"

Kình Thiên Phong: "..."

Cố Nhượng quét mắt quanh một lượt, dứt khoát : "Huống hồ, đời cũng chỉ bản lĩnh đó thôi."

Dứt lời, thản nhiên đạp ga, phóng một cách đầy ngạo mạn.

Tư Lễ và Lâm T.ử Diệp phía mà đầu óc cuồng. Đến khi lờ mờ đoán đầu đuôi, cả hai đều kinh hãi.

Không ngờ Cố Nhượng và Khương Tiểu Nhai dính líu đến vụ án lớn như thế. Ban đầu họ còn định về xin ý kiến trưởng bối mời hai gia nhập hiệp hội, giờ xem xe gấp để suy nghĩ cho kỹ .

Dư Thố chiếc xe phóng mất hút, đầu Kình Thiên Phong đang trầm ngâm: "Đội trưởng, thể để dễ dàng như ?"

"Hắn sẽ rời khỏi Lê Thành." Kình Thiên Phong sải bước về phía xe , mở cửa leo lên một cách dứt khoát.

Dư Thố ngẩn , vội vàng đuổi theo: "Đội trưởng, sẽ ?"

Kình Thiên Phong ngước đôi mắt sâu thẳm lên, chậm rãi thở hắt một : " ."

Mộc Dịch Cẩn Cố Nhượng, khi bằng chứng tuyệt đối, họ thể động . Tuy nhiên, nếu đối phương bằng lòng thu tay và rời , đó cũng coi như là một thắng lợi cho phía cảnh sát.

"Nghe ??" Dư Thố hỏi, vẻ mặt khó hiểu.

lúc đó, chuông điện thoại vang lên.

Dư Thố máy xong thì trợn tròn mắt Kình Thiên Phong: "Đội trưởng, Cố Nhượng chuyến bay đến nước Y trong hai giờ tới!"

Kình Thiên Phong hề ngạc nhiên: "Ừ."

"Chúng chặn ?" Kình Thiên Phong bình tĩnh lắc đầu: “Không. Có chặn cũng giữ .”

Sân bay Lê Thành

Tài xế và dàn vệ sĩ đợi sẵn từ lâu. Thấy Cố Nhượng xuất hiện với cặp kính râm, cả đám vội vàng nhanh ch.óng đến đón.

"Ngũ gia..." Tài xế bước tới, thái độ cung kính nhưng giấu nổi vẻ căng thẳng: "Ngài gấp rút về nước Y như , chuyện ở đây khó khăn lắm ?"

Cố Nhượng lướt qua họ, thẳng phòng chờ VIP, tựa lưng ghế sofa nhắm mắt dưỡng thần.

Một lúc , mới mở mắt, đáp câu hỏi của tài xế bằng một giọng rệu rã:

"... chỉ là mệt quá ."

Khó khăn cái gì chứ?

Trên đời chẳng chuyện gì khó khăn bằng việc đối phó với Khương Tiểu Nhai cả.

Bây giờ chỉ tìm một thành phố bóng dáng cô nàng đó để... sống yên qua ngày.

Loading...