Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 153: Độc Thật Đấy
Cập nhật lúc: 2026-03-13 01:29:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đám đông: "..."
Gã đàn ông những ánh mắt chỉ trỏ xung quanh, cố lắm mới nhịn cơn giận bùng nổ đang đ.ấ.m . Gã hậm hực đỡ phụ nữ về phía cửa, quăng cho Khương Tiểu Nhai một cái đầy đe dọa: "Cô cứ đợi đấy cho !"
Khương Tiểu Nhai đột nhiên bật dậy khỏi ghế, phóng vèo chặn ngay mặt hai họ: "Sao? Đâm , đ.á.n.h , c.h.ử.i giờ định chuồn lẹ thế ?"
"Cô đừng mà ăn hàm hồ! đ.á.n.h cô lúc nào hả!" Gã đàn ông thấy Khương Tiểu Nhai bám dai như đỉa đói thì tức đến mức nhảy dựng lên.
Khương Tiểu Nhai thấy gã càng điên tiết, lòng cô càng nở hoa.
Lúc nãy gã chẳng phân biệt trắng đen dội gáo nước bẩn lên đầu cô, lúc đó gã t.ử tế thế .
"Này, qua đây, vợ thì cắm mặt điện thoại thèm đường nên đụng trúng . Các xin thì thôi, là nhà mà còn đẩy , đe dọa . Sao hả? Tính chối bỏ ?"
Khương Tiểu Nhai hạ quyết tâm giải quyết dứt điểm vụ tại chỗ.
Nhỡ hai vợ chồng khỏi cửa, lưng thẳng bệnh viện một bài tế văn sướt mướt lên mạng tố cô, chẳng lẽ cô nhảy xuống sông Hoàng Hà để gội sạch oan ức ?
Tóm là đừng hòng mà ăn vạ bà một xu nào!
"Cô... kiếp... tìm c.h.ế.t..." Gã đàn ông điên tiết định tay.
Người phụ nữ bên cạnh gã, cao hơn gã cả cái đầu, mặt mũi trông đanh đá ghê gớm nhưng vẫn cố diễn vai liễu yếu đào tơ nép lòng gã, huých tay chồng, hiệu cho gã xung quanh, ai nấy đều lăm lăm điện thoại phim, cô liền nháy mắt bảo gã nhanh ch.óng chuồn lẹ.
Khương Tiểu Nhai vẫn sừng sững ở cửa như hộ pháp, nhất quyết nhường đường.
"Cô... cô gì?" Gã đàn ông thực sự phát điên , gã từng thấy ai kiêu ngạo trơ trẽn đến mức .
"Muốn gì?" Khương Tiểu Nhai tự hỏi gã là mù thật giả vờ hiểu, bèn gào to lên cho cả quán cùng : "Xin ! Vợ chơi điện thoại đụng trúng . Xin ! Anh hiểu chuyện gì đẩy , lăng mạ . Xin mau!"
Gã đàn ông suýt tăng xông. Nếu phụ nữ bên cạnh kéo , chắc gã lao lên khô m.á.u với cô .
"Thôi , xin thì xin . Chúng còn bệnh viện kiểm tra, con mà mệnh hệ gì thì ai cũng đừng hòng sống yên với ..." Người phụ nữ lườm nguýt Khương Tiểu Nhai, miệng thì lời thỏa hiệp nhưng giọng điệu vẫn nồng nặc mùi đe dọa.
"Được , xin !" Gã đàn ông chỉ tay mũi Khương Tiểu Nhai, nghiến răng nghiến lợi phun từng chữ: "XIN LỖI! Tránh ?"
Khương Tiểu Nhai hai kẻ đó bằng ánh mắt khinh bỉ, thong dong bước sang một bên.
Hai kẻ khỏi cửa liền chỉ trỏ, bảo cô cứ chờ đấy mà xem.
Khương Tiểu Nhai khoanh tay n.g.ự.c, tựa lưng cửa, nhún vai một cái quầy thanh toán như chuyện gì xảy .
【Lạ nhỉ, vụ ai gọi cảnh sát? 】
【 , gọi mấy Hugo đến xử mới đúng chứ, ai sai ai đúng rõ ràng ngay. 】
【 Khương Tiểu Nhai giờ cũng coi là của công chúng , cô báo cảnh sát thì thể hiểu . Giải quyết theo thủ tục thông thường kiểu gì cũng là hòa giải riêng tư, dư luận sẽ soi xét cô dữ lắm. Cứ ồn ào cho cả quán thấy trắng đen thế ! 】
【 Hai cũng dám báo, qua livestream là bà vợ đ.â.m , gã chồng thì ăn vạ. Báo cảnh sát chẳng khác nào tự chui đầu rọ! 】
【 Có thể ép kẻ ăn vạ đến mức , Khương Tiểu Nhai đúng là dạng .】
【Đến cả Khương Tiểu Nhai cũng dám ăn vạ, hai khi tay chắc chẳng thèm điều tra gì .】
Khương Tiểu Nhai ăn no nê xong liền tạt qua đồn cảnh sát để nhận đồ đạc bỏ quên ở bệnh viện khi mất tích. Cô lôi cái bao tải rắn quen thuộc , bắt đầu hành trình lục lọi các thùng rác dọc đường.
Hôm nay vẻ như các cô lao công và các bà cô hàng xóm kịp quân, nên chiến trường vẫn còn màu mỡ.
Cô mò mẫm trong thùng rác và lôi hẳn mấy vỏ lon bia.
Hu hu, hóa cô vẫn thể một cô bé nhặt rác bình thường thế ...
Khương Tiểu Nhai suýt nữa thì vì sung sướng, thì bỗng thấy tiếng hét lớn: "Có nhảy lầu kìa! Đối diện tự t.ử, mau qua xem ..."
Khương Tiểu Nhai ngẩng đầu lên khỏi thùng rác, nheo mắt ánh nắng gắt sang phía đối diện.
Cô bước khỏi đồn cảnh sát, đang lục lọi cái thùng rác ngay sát cửa đồn.
Ủa, ai chọn ngay đối diện đồn cảnh sát để nhảy lầu cà?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-153-doc-that-day.html.]
Khương Tiểu Nhai cau mày, thấy tiếng động lưng bèn đầu .
Không thì thôi, một cái cô thấy một đám... quen?
Cán bộ cảnh sát phía đang bận rộn gọi điện thoại yêu cầu kiểm soát hiện trường để tránh dư luận xôn xao.
Dư Thố bên cạnh, vỗ vai đồng nghiệp chỉ tay về phía bên :
Cán bộ đồn cảnh sát còn đang ngơ ngác hiểu mô tê gì, bèn ngước mắt theo hướng tay chỉ.
Và , họ thấy mà hiện tại họ sợ gặp nhất đời.
"..."
Cán bộ đồn cảnh sát sực tỉnh táo, vội vã định lao lên để tìm cách đuổi khéo Khương Tiểu Nhai chỗ khác.
Dư Thố nhanh tay lẹ mắt tóm ngay đồng nghiệp .
"Sư , cô đang đeo tai Thiên Nhãn kìa... !" Cán bộ đồn cảnh sát cuống cuồng.
"Chú phá án ?" Dư Thố hỏi ngược một câu tỉnh bơ.
"Tất nhiên là !!" Cán bộ đồn cảnh sát gật đầu như bổ củi. Cái vụ án sắp biến thành tâm ma của cả đồn bọn họ .
"Muốn phá án thì đừng lo mấy cái chuyện dư luận hão huyền đó. Có bà chị ở đây... hiệu suất tăng vọt đấy sư ~" Dư Thố khoác vai em, buông lời chỉ điểm đầy tâm huyết.
Cán bộ đồn cảnh sát vẫn còn lấn cấn: " mà... vụ quá lớn. Những kẻ gây án cứ tìm đủ cách để loạn lên, chúng tốn bao nhiêu công sức mới đè dư luận xuống. Khương Tiểu Nhai mà nhảy thì coi như vỡ trận, cách nào bít tin ."
“Vụ án một ngày khép , chuyện một ngày vẫn thể trôi qua. Huống chi… vụ án còn liên quan đến ngần gia đình, các đè dư luận, nhưng trấn áp nổi lòng ?”Câu hỏi cuối cùng của Dư Thố đ.á.n.h thẳng linh hồn .
Cán bộ đồn cảnh sát tức thì cứng họng, cảm giác như miếng xương mắc ngang cổ.
Kình Thiên Phong bên cạnh im lặng cuộc đối thoại của họ, đôi mắt vẫn dán c.h.ặ.t bóng dáng Khương Tiểu Nhai đang đằng xa.
"Cô về ?"
Giang Ninh thấy Khương Tiểu Nhai cũng lộ vẻ kinh ngạc kém.
"Ừ."
Kình Thiên Phong bình tĩnh đến lạ kỳ. Anh rõ cô nàng về và lập nên chiến tích lẫy lừng thế nào.
Đây cũng chính là lý do ban nãy khi gặp Cố Nhượng, khẳng định chắc nịch rằng gã sẽ rời khỏi Lê Thành.
So với cán cân công lý, rõ ràng ảnh hưởng của Khương Tiểu Nhai đối với Cố Nhượng còn đáng sợ hơn nhiều.
Dư Thố cùng sư ở đồn cảnh sát tiến về phía Khương Tiểu Nhai. Kình Thiên Phong vẫn yên tại chỗ.
Giang Ninh liếc một cái: "Gặp quý nhân mà chào hỏi, đây là thái độ của với ân nhân đấy ? Đội trưởng Kình, thôi~"
Cuối cùng, Kình Thiên Phong cũng lững thững theo bọn họ hướng về phía Khương Tiểu Nhai.
Gặp cái trận thế thế , bình thường chắc sớm són quần.
Khương Tiểu Nhai thì , cô bình thản đến mức kinh ngạc, tay lăm lăm cái bao tải rắn, tươi vẫy chào:
"Hê lô! Đã lâu gặp, thực sự là nhớ các chú đến phát điên luôn nè..."
Đám đông: "..."
Dư Thố: "..."
Kình Thiên Phong: "..."
Giang Ninh: "..."
Cái câu "nhớ đến phát điên" ... nó cứ chút ác ý kiểu gì !
【 Ha ha ha ha ha! thề là mặt mấy hình sự xanh lét như tàu lá chuối luôn . 】