Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 177: Không Có Ý Định Giúp Tìm Người

Cập nhật lúc: 2026-03-13 01:38:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không đợi họ kịp hỏi nỗi thắc mắc trong lòng, câu “T.ử Thần 108” của gã nước ngoài tựa như một tiếng sét, nổ tung ngay tại hiện trường.

Là khách sạn lâu đời và danh tiếng nhất Lê Thành, nên trong kỳ tổ chức trò chơi Căn cứ , phần lớn các tuyển thủ ngoại quốc đều chọn lưu trú tại đây.

Có thể , những mặt tại hiện trường lúc , ngoại trừ nhân viên khách sạn thì đều là tuyển thủ của trò chơi.

Với hơn mười ngàn tham gia, chỉ cần là tuyển thủ từng bước chân "kịch bản cấp độ Địa Ngục" của vòng sơ cấp thì ai là đến sức sát thương kinh hồn của T.ử Thần 108.

Ngay cả những từng đối đầu trực tiếp cũng danh tiếng lẫy lừng của cái tên từ các diễn đàn ngầm.

Trong sảnh khách sạn bắt đầu bàn tán xôn xao, tiếng xì xào vang lên ngớt.

Lâm T.ử Diệp và Tư Lễ thấy cái cái tên cũng ngẩn một lúc. Họ vội vàng tiến lên xem tấm ảnh trong tay Dư Thố. Sau khi trong ảnh, cả hai đều c.h.ế.t lặng.

"Sao thế, quen ?" Giang Ninh thấy vẻ mặt của họ, nhận Hoa Quốc nên lên tiếng hỏi.

"Quen... quen chứ, cô ?" Tư Lễ lo lắng hỏi dồn.

Giang Ninh trả lời ngay mà hỏi ngược : "Quen thế nào mà kích động như thế?"

Biểu cảm của Tư Lễ chân thành: "Cô từng cứu mạng ."

Có thể kích động ?

Giang Ninh: "..."

Quả là một câu trả lời hiếm gặp.

Giang Ninh liếc nước ngoài , hỏi: "Thế còn các , tại kích động như ?"

nước ngoài lộ vẻ kinh hoàng tột độ: "Cô suýt nữa thì lấy mạng chúng đấy!"

Có thể kích động ? Cứ mức độ rối loạn lo âu sang chấn của em thì tổn thương tâm lý và thể xác lớn đến nhường nào.

Giang Ninh: "..."

Nghe vẻ... cũng khá là hợp lý.

Thấy bọn họ kể chi tiết về việc quen như thế nào, Giang Ninh sang Kình Thiên Phong phía .

Kình Thiên Phong quan tâm, chỉ cầm ảnh hỏi họ xem thấy cô ở quanh đây . Sau khi nhận câu trả lời phủ định, dặn họ nếu tin tức gì báo cảnh sát ngay lập tức dẫn rời .

Tư Lễ và Lâm T.ử Diệp nhận điều , vội vây quanh hỏi thăm sự tình nhưng nhóm của Kình Thiên Phong ý định giải thích, cứ thế rời .

Những cảnh viên còn vẫn tiếp tục đăng ký và rà soát, nhưng tuyệt nhiên miệng kín như bưng.

Lâm T.ử Diệp sực nhớ điều gì đó, lấy điện thoại lật tìm trong các nhóm chat để lấy phương thức liên lạc của Cố Nhượng.

Kết quả là thông tin liên lạc còn tìm thấy, thấy một đống tin đồn nhảm nhí về Cố Nhượng và Khương Tiểu Nhai.

Nội dung tin đồn thì... ừm, thật khó để đ.á.n.h giá.

Cuối cùng, Lâm T.ử Diệp cũng hỏi của Cố Nhượng từ chỗ Mộc Dương.

Anh gọi điện nhưng bắt máy.

Lâm T.ử Diệp từ chỗ Mộc Dương rằng riêng của Cố Nhượng ai cũng gọi , để tránh đưa danh sách đen, chuyển sang nhắn tin, kể sự việc ở khách sạn và gửi lời hỏi thăm chân thành nhất.

Lâm T.ử Diệp: 【Chú , Chị T.ử Thần 108 vẫn chứ? Có an ? Nhận tin xin hãy trả lời. Trân trọng, Lâm T.ử Diệp.】

Cố Nhượng và Mộc Dịch Cẩn gần như cùng lúc thấy hot search về việc Khương Tiểu Nhai khả năng gặp chuyện. Sau khi nhận tin nhắn của Lâm T.ử Diệp, Cố Nhượng lập tức gọi ngay.

Lâm T.ử Diệp gần như thụ sủng nhược kinh: "Chú... Chú ..."

Cố Nhượng hỏi kỹ tình hình cụ thể, khi xác nhận Khương Tiểu Nhai thực sự mất tích, liền cúp máy nhanh.

Lâm T.ử Diệp điện thoại ngắt máy vội vàng, lẩm bẩm lắc đầu: "Quả nhiên lời đồn thể tin mà..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-177-khong-co-y-dinh-giup-tim-nguoi.html.]

Ai bảo chú Năm quan tâm đến chị T.ử Thần chứ? Thế là quá quan tâm !

Ngay giây khi cúp điện thoại, Cố Nhượng lập tức gọi trợ lý , yêu cầu thông báo cho bộ cấp .

Trợ lý cứ ngỡ với động tĩnh lớn thế , Cố Nhượng định huy động tìm Khương Tiểu Nhai.

Kết quả, việc đầu tiên là kiểm kê bộ danh mục kinh doanh, xác định động thái của , bắt bọn họ trong thời gian ngắn nhất xác nhận một điều… Từ hôm qua đến giờ, đứa nào dại dột chọc Khương Tiểu Nhai ?

Không chỉ trợ lý, mà cấp lệnh xong cũng bối rối lệnh cấp thể cãi, họ vội vàng kiểm tra từ đầu đến cuối, xác nhận chắc chắn ai hành động, cũng ai đụng mặt Khương Tiểu Nhai, mới cuống cuồng báo cáo lên .

Trợ lý nhanh ch.óng gửi báo cáo từ tất cả các cứ điểm ở Lê Thành lên. Cố Nhượng lật xem xong, rõ ràng là thở phào nhẹ nhõm.

Anh tsực nhớ điều gì đó: "Phía nhà họ Mộc ai tay chứ?"

Trợ lý phản ứng cực nhanh: "Mộc Dịch Cẩn chút ân oán với Khương Tiểu Nhai, suýt nữa nổ tung quảng trường Chính Đại, còn vụ bắt cóc nữa, Mộc Dịch Cẩn cũng nhúng tay ."

Cố Nhượng xong mà chỉ hoa mắt ch.óng mặt.

Anh mới chỉ ý tưởng thôi, động đến một sợi tóc của Khương Tiểu Nhai mà dạo cửa t.ử mấy vòng .

Không chần chừ thêm, gọi ngay cho Mộc Dịch Cẩn.

Mộc Dịch Cẩn đang nghỉ dưỡng, tin Khương Tiểu Nhai mất tích mạng xong thì cuộc gọi của Cố Nhượng tới, gián tiếp xác nhận thông tin .

Cố Nhượng một lời thừa thãi, thẳng vấn đề: "Người của đụng Khương Tiểu Nhai ?"

Mộc Dịch Cẩn: "..."

Anh chống tay đổi tư thế , vô tình động vết thương ở phổi, đôi mày nhíu c.h.ặ.t, thoáng hiện vẻ đau đớn.

Mẹ kiếp, nhặt nửa cái mạng, đến giờ vẫn còn đang dở sống dở c.h.ế.t đây .

"Khương Tiểu Nhai ?" Mộc Dịch Cẩn nén đau, giọng hờ hững.

"Không ." Giọng Cố Nhượng lạnh lùng: "Mọi mất tích . Tốt nhất là do của ."

"Ồ, chú Năm quan tâm cô thế cơ ?" Mộc Dịch Cẩn khó chịu.

"Hừ... là sợ liên lụy đến mức tru di cửu tộc đấy." Cố Nhượng xong liền cúp máy.

Mộc Dịch Cẩn: "..."

Nhìn điện thoại ngắt, trầm tư vài giây lập tức gọi cho thuộc hạ, hạ lệnh t.ử: Ai nào dám chọc Khương Tiểu Nhai thì chuẩn trả giá .

Bọn họ rằng, kẻ gây vụ bắt cóc chấn động cả Lê Thành sớm đổi xe, lặng lẽ rời khỏi thành phố.

Khương Tiểu Nhai trói c.h.ặ.t c.h.â.n tay, tống bao tải vứt cốp xe. Trên đường , cô luân chuyển qua nhiều nơi, hệ thống trong đầu thì cứ kêu inh ỏi ngừng:

【Ting, phát hiện vật phẩm giá trị...】

...

【Ting, phát hiện vật phẩm giá trị...】

"..."

Đây đúng là coi cô như trâu như bò mà dùng mà. Khương Tiểu Nhai nên lời, thà im thèm nhúc nhích.

Chiếc xe khỏi Lê Thành, chạy thẳng về hướng Tây Nam, trung chuyển qua mấy lượt xe nữa mới tiến một ngôi làng hẻo lánh sát biên giới.

Xe thuận lợi tiến núi sâu, trong làng thấy động tĩnh liền kéo vây quanh, giúp khiêng cái bao tải trong.

Khi Khương Tiểu Nhai mở mắt , mặt cô là một đám đàn ông lực lưỡng mặc áo ba lỗ và cởi trần, tay lăm lăm con d.a.o, ánh mắt lạnh lẽo cô trừng trừng.

Một gã đàn ông định lao tới tấn công cô nhưng khác kịp thời ngăn .

Tên cản gào lên kích động: "Chính là cô hại c.h.ế.t mấy em của chúng , hại c.h.ế.t trai ! g.i.ế.c cô !"

Những kẻ khác tốn nhiều sức mới khuyên can . Ánh mắt chúng cô tràn đầy sự thù hằn.

Loading...