Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 180: Ra Ngoài, Thân Phận Là Do Mình Tự Tạo
Cập nhật lúc: 2026-03-13 01:39:20
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6KzdBtFgET
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người bình thường mà bắt trong núi sâu thế thì chắc sợ đến phát . Đằng cô chỉ kiên cường mà còn cực kỳ nhiệt tình, đúng là một cô gái .
Lâm Tự Kinh một nữa gật đầu đồng ý. Cả nhóm tản tìm kiếm khắp núi. Anh vẫn giữ Khương Tiểu Nhai bên cạnh , vì dù vẫn đang ở trong rừng sâu, vấn đề an thể lơ là.
Ngọn núi lớn, đại đội núi thể kiểm soát cục diện nhưng tìm kiếm kỹ lưỡng thì tốn ít thời gian.
Lâm Tự Kinh và Khương Tiểu Nhai nhanh ch.óng dò đến một mỏm đá sát vách núi, do địa thế cao và nhiệt độ xuống thấp, Lâm Tự Kinh định trở .
Thế nhưng, Khương Tiểu Nhai dừng bước.
Lâm Tự Kinh và hai lính khác đồng loạt đầu cô. Khương Tiểu Nhai quanh đỉnh núi bốn bề là vực thẳm, nhưng hệ thống cứ báo tín hiệu ở ngay quanh đây.
"Sao ?" Lâm Tự Kinh thấy cô vẻ mặt đầy tâm sự, liền lên tiếng hỏi.
Khương Tiểu Nhai lộ vẻ do dự: " cứ cảm giác xung quanh đây ."
Một trong hai lính đặc nhiệm trẻ hơn cùng kinh ngạc thốt lên một tiếng. Lâm Tự Kinh liếc một cái, vội vàng lấy tay bịt miệng .
Lâm Tự Kinh hề nghi ngờ cảm giác của Khương Tiểu Nhai. Anh cúi bắt đầu kiểm tra các dấu chân xung quanh. Quả nhiên, ở rìa một vách đá khác, phát hiện những dấu chân bất thường.
" Đội trưởng, bên là vực thẳm mà." Anh lính trẻ thốt lên đầy kinh ngạc. Anh lính còn cũng lộ vẻ thể tin nổi.
Lâm Tự Kinh tháo dây thừng treo bên hông , chuẩn leo xuống. Hai lính cũng chuẩn cùng. Khương Tiểu Nhai cũng theo họ.
Lâm Tự Kinh đắn đo: "Cô xuống ."
"Tại xuống ?" Khương Tiểu Nhai vách đá dựng phía .
Ba Lâm Tự Kinh cô với vẻ mặt đầy khó : "......"
Cô còn hỏi tại xuống á?
Lâm Tự Kinh: "Quá nguy hiểm, cô cứ ở đây chờ. Cầm lấy cái phòng ." Anh ném cho cô một con d.a.o găm và một chiếc còi. Nếu gặp nguy hiểm chỉ cần thổi còi, lực lượng xung quanh thấy sẽ lập tức chạy đến.
Khương Tiểu Nhai vẫn kiên trì: "Chính vì nguy hiểm nên mới cùng các chứ."
Lâm Tự Kinh im lặng, lính trẻ bên cạnh nhịn nữa: "Chúng dây thừng chuyên dụng mới xuống , còn cô thì xuống bằng cách nào?"
Vách đá dốc thế , họ dám mạo hiểm mang theo một cô gái tay tấc sắt .
"Các xuống thế nào thì xuống thế nấy thôi." Khương Tiểu Nhai ngờ nãy giờ họ lo lắng chuyện : "Yên tâm , học một chút lông dê tổ truyền từ gia đình, mấy chuyện khó ."
Đi ngoài thì phận là do tự tạo, mà phận của tổ tông cũng là do tự đặt luôn.
"......"
Ba Lâm Tự Kinh tuy kinh ngạc nhưng cũng tin sái cổ. Dù thì tổ tiên của Hoa Quốc xưa nay vốn lợi hại, phàm là thứ gì cứ gắn thêm hai chữ "tổ truyền" đều mang một màu sắc huyền bí phương Đông khó giải thích.
Anh lính trẻ là đầu tiên bám dây thừng leo xuống, dừng ở một mỏm đá giữa sườn núi. Lâm Tự Kinh và lính còn cùng về phía Khương Tiểu Nhai, ánh mắt như : Để chúng mở mang tầm mắt xem cái 'tổ truyền' nó .
Nói thì thế, nhưng khoảnh khắc Khương Tiểu Nhai bám dây thừng, Lâm Tự Kinh và Phương Tín Bạch vẫn khỏi căng thẳng. Họ đưa tay hờ theo sợi dây, đề phòng nếu cô bám chắc, họ sẽ kịp thời kéo lên ngay.
Anh lính trẻ ở phía cũng ngửa cổ mong chờ.
Thế nhưng, Khương Tiểu Nhai bám dây mà chẳng cần bất kỳ kỹ thuật màu mè nào, cứ thế trượt vèo một mạch xuống , động tác dứt khoát như một cảnh cắt ghép.
Lâm Tự Kinh và hai còn đều kinh ngạc, thầm cảm thán: Độc môn tổ truyền đúng là danh bất hư truyền.
Lâm Tự Kinh và Phương Tín Bạch chần chừ nữa, nhanh ch.óng đu dây xuống theo.
Bốn theo vách đá dựng dò dẫm tiến về phía , chẳng mấy chốc phát hiện dấu vết vách đá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-180-ra-ngoai-than-phan-la-do-minh-tu-tao.html.]
Xác định kẻ đang trốn vực, cả bốn tăng tốc đuổi theo, nhưng giữa đường dẫm bẫy ngầm.
Anh lính trẻ tiên phong là đầu tiên sụt xuống hố sạt lở. Lâm Tự Kinh phản xạ định kéo nhưng cũng kéo theo rơi xuống.
Khương Tiểu Nhai và Phương Tín Bạch sững tại chỗ, biến cố xảy quá đột ngột. Chưa kịp định thần, mặt đất chân họ bỗng rung lắc dữ dội, cả hai cũng theo đó mà rơi xuống hố sâu.
Dưới đáy hang, bốn trân trối. Anh lính trẻ thử leo lên nhưng cái hang vốn là hang tự nhiên, lòng hang cực sâu, còn kẻ địch cố ý đặt bẫy, tự leo là chuyện tưởng.
Lâm Tự Kinh rút điện thoại định gọi cứu viện nhưng phát hiện hề tín hiệu, bộ đàm cũng vô dụng. Còn về tiếng còi, trong lòng hang sâu thế , âm thanh thể truyền ngoài .
Trong khi ba Lâm Tự Kinh còn đang vắt óc nghĩ cách thoát , thì Khương Tiểu Nhai bắt đầu sờ soạng vách đá, tư thế như đang chuẩn leo lên.
"Hả... Tiểu Nhai, kỹ truyền nhà cô còn cả món ?" Anh lính trẻ thốt lên đầy vẻ thể tin nổi.
" thử xem ..." Khương Tiểu Nhai cũng dám hứa chắc.
Lâm Tự Kinh hề nghi ngờ cô, đưa bộ đàm cho cô, dặn cô hễ ngoài thì dùng nó để gọi cứu viện.
Khương Tiểu Nhai nhận lấy bộ đàm, còn thu lấy dây thừng từ hai họ. Sau khi chuẩn kỹ càng, cô dùng d.a.o găm cắm phập vách đá lấy điểm tựa, mượn lực bật nhảy.
Bằng những động tác mà thường thể thực hiện nổi, cô đạp vách đá nhảy ngang liên tục, thoát khỏi lòng hang một cách dễ dàng.
Cậu em đặc nhiệm trợn tròn mắt: "Vãi thật, chị Nhai võ công ?"
Độc môn tổ truyền cái quái gì, đây gọi là thần công tổ truyền mới đúng!
Lâm Tự Kinh và Phương Tín Bạch cũng chấn động kém.
Hai , lờ mờ nhận rằng con tin nhặt trong rừng sâu quả thực hề đơn giản.
Khương Tiểu Nhai khi lên phía hề rời ngay để gọi cứu viện, mà ném dây thừng xuống .
Cậu em đặc nhiệm túm lấy dây nhưng dám trèo: "Hang sâu thế , cô tìm chỗ nào buộc dây chứ?"
Khương Tiểu Nhai: "Không , kéo các lên."
Cậu em: "..."
Cô một đàn ông trưởng thành nặng bao nhiêu ?
Đã thế còn là kéo theo phương thẳng , cô dễ lôi ngược xuống hang đấy!
Khương Tiểu Nhai dõng dạc: "Yên tâm , ... sức khỏe tổ truyền."
Cậu em: "..."
Ca thì chịu, cãi , đúng là 'tổ truyền' thật.
"Được, thử xem, nếu cô trụ nổi thì buông tay ngay đấy."
Cậu em do dự nữa, quấn c.h.ặ.t dây tay, chân đạp vách đá leo lên.
Suốt quá trình, cứ nơm nớp lo Khương Tiểu Nhai chịu nổi lực mà buông tay. Cho đến khi leo tới miệng hang, một bàn tay đưa nắm lấy tay .
Cậu em ngước mắt lên, chạm đôi mắt đen láy, giây tiếp theo, nhấc bổng lên . Cậu còn kịp hồn thì cô ném dây xuống nữa.
"Để cho." Cậu em định cầm lấy đầu dây.
Khương Tiểu Nhai tranh giành, chỉ bên cạnh quan sát môi trường xung quanh. Người lên tiếp theo là Lâm Tự Kinh, Phương Tín Bạch vẫn ở cùng để bọc lót.
Khi Lâm Tự Kinh leo một phần ba quãng đường, một tiếng s.ú.n.g bỗng nổ vang phía miệng hang. Cậu em đặc nhiệm trúng đạn ở đùi, đau đớn buông lỏng sợi dây trong tay.
Khương Tiểu Nhai phản xạ cực nhanh, lập tức vươn tay chộp lấy sợi dây, siết c.h.ặ.t.