Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 183: Cậu Biết Tôi Hiếm Khi Đứng Về Phía Kẻ Bắt Cóc

Cập nhật lúc: 2026-03-13 01:40:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cậu em đặc nhiệm: "......"

Anh xem đang cái gì ? Đó lời của con ?

Lâm Tự Kinh khuôn mặt sưng vù như cái bánh bao của em đặc nhiệm, định gì đó thôi, thôi định ...

Khương Tiểu Nhai dùng đến sức lực mà cô cho là dịu dàng nhất .

Thấy em tuy sưng mặt nhưng ít cũng tỉnh táo trở , cô thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt đầy an ủi: "Tốt quá ."

Cậu em đặc nhiệm phản ứng của họ mà cảm thấy như định mệnh giáng cho một đòn chí mạng.

Cậu chỉ bên má đang sưng vù: "Các ... các ..." Các quá đáng !

khi ánh mắt vô tình lướt sang gã đại ca bắt cóc bên cạnh, khuôn mặt sưng đến biến dạng, vết m.á.u cổ áo còn khô, hàm trệ xuống, mấy cái răng cửa thì biến mất, cơ thể thì co giật liên hồi, trong đầu chợt hiện lên câu nhẹ tựa lông hồng của Khương Tiểu Nhai: " mới chỉ tát một cái thôi mà".

Đột nhiên, cảm xúc kích động của em bỗng chốc... bình lặng lạ thường.

Mọi đấy, em một lòng hướng về chính nghĩa, vốn dĩ ít khi về phía bọn bắt cóc!

cái "tát một cái" của cô uy lực ngang ngửa một quả tạ nghìn cân thì chuyện chẳng cần giải thích gì thêm nữa.

Có là Diêm Vương đến xử thì cũng phán cô chịu bộ trách nhiệm thôi!

Khương Tiểu Nhai dậy định tiến về phía em đặc nhiệm.

Gần như là theo phản xạ bản năng, cả Lâm Tự Kinh và Vạn Tín Bạch hai bên đều đồng loạt lùi hai bước.

Họ thể lừa khác, nhưng thể lừa dối chính .

Cái gì mà "thầy cúng đ.á.n.h quỷ" chứ, họ thừa cả hai đều là do một tay Khương Tiểu Nhai xử .

Vả , tát hai là đủ , xin đừng tát thêm họ nữa!

"......"

Cậu em đặc nhiệm thấy Khương Tiểu Nhai tiến gần thì dùng hai tay chống đất lùi về phía , trong lòng gào thét điên cuồng: Cô đừng qua đây!! Đừng qua đây mà!!

Khương Tiểu Nhai khựng bước, sang Vạn Tín Bạch: "Cậu hình như vẫn còn bình thường lắm nhỉ."

Vạn Tín Bạch: "......"

Cậu em đặc nhiệm: "......"

Rốt cuộc là ai bình thường hả!!

Là ai!!

Tránh cô như tránh tà chẳng lẽ đúng ? Thử xem đúng , đúng hả!!

Cậu em đặc nhiệm gượng: "Hề hề hề... Nhai... chị Nhai , em thấy chúng cứ nên giữ cách một chút, chị thấy đúng ?"

Không đùa , bây giờ chính thức mắc chứng Rối loạn lo âu do sang chấn Khương Tiểu Nhai . Cứ gần là thấy sợ...

"Thế tính xuống núi kiểu gì?" Khương Tiểu Nhai chẳng đây thêm giây nào nữa, chỉ nhanh ch.óng xuống núi.

"Em... Đội trưởng và Bạch đều thể cõng em mà." Cậu em túm c.h.ặ.t lấy ống quần Vạn Tín Bạch, nước mắt chảy ngược trong: "Anh Bạch, cuối thôi, nhất định cõng em xuống núi. Nếu ngay cả cũng giúp em, thì đây lẽ là cuối cùng thấy em còn sống đấy."

Vạn Tín Bạch: "......"

Không đến mức đó, thật sự đến mức đó .

Rốt cuộc Vạn Tín Bạch và Lâm Tự Kinh vẫn nỡ, cả hai chọn cách phiên cõng em xuống núi.

Khương Tiểu Nhai thì chịu trách nhiệm áp giải gã đại ca bắt cóc.

Lâm Tự Kinh vác , Vạn Tín Bạch theo , thỉnh thoảng ngoái đầu , giọng đầy cảm thán: "Đội trưởng, thấy Khương Tiểu Nhai đúng là một nhân tài ?"

Cậu em đặc nhiệm: "......"

Cái còn cần hỏi nữa ?!

Lâm Tự Kinh cõng bình thản đáp: "Ừm."

" thấy em hợp với việc áp giải tội phạm đấy. Anh xem, gã bắt cóc thoăn thoắt, dám chậm trễ một giây, cứ như là hận thể lao ngay đến pháp trường ." Vạn Tín Bạch kinh ngạc thốt lên.

Nghe , Lâm Tự Kinh và em đặc nhiệm gần như đồng thời đầu .

Phía , Khương Tiểu Nhai lững thững cuối hàng với vẻ mặt buồn chán. Gã đại ca bắt cóc phía cô, suốt cả quãng đường đều cực kỳ tự giác bám sát đội hình.

Vì hai tay trói, hành động bất tiện, gã một cành cây leo đất cho vấp ngã. Gã giẫm lên đám dây leo định dậy, nhưng càng vùng vẫy thì hai chân càng quấn c.h.ặ.t, càng lún càng sâu.

Khương Tiểu Nhai tặc lưỡi một cái, định tiến lên đỡ gã dậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-183-cau-biet-toi-hiem-khi-dung-ve-phia-ke-bat-coc.html.]

Thế nhưng, gã đàn ông còn đang tuyệt vọng vì quấn c.h.ặ.t, khi thấy Khương Tiểu Nhai tiến gần thì như chạm đáy, gã nhanh ch.óng dùng sức rụt hai chân , lăn bật dậy chạy lên phía .

lấm lét đầy vẻ kiêng dè, chỉ sợ Khương Tiểu Nhai đột ngột gây sự với .

Cậu em đặc nhiệm thấy cảnh , theo bản năng siết c.h.ặ.t lấy lưng Lâm Tự Kinh.

Thấy , cô y hệt như mấy cái "thứ dơ bẩn" , đến cả gã tội phạm còn sợ phát khiếp.

Lâm Tự Kinh: "......"

Vạn Tín Bạch vẫn còn đang mải mê hóng hớt, kết quả là vui mừng quá sớm, vận xui ập xuống đầu ngay lập tức.

Bầu trời vốn đang yên lành cả ngày bỗng đổ mưa như trút nước. Những hạt mưa to như hạt đậu đập mặt gây cảm giác đau nhói.

Cậu em đặc nhiệm chân còn đang thương, thể để nhiễm trùng, cả nhóm vội vã tìm chỗ trú mưa.

Đến lượt Vạn Tín Bạch cõng em đặc nhiệm, khi qua một đoạn dốc cực kỳ khó , trượt chân ngã nhào ngoài.

lúc Khương Tiểu Nhai đang phía , cô phản xạ cực nhanh, túm lấy cổ áo của em đặc nhiệm văng .

Cậu em: "......"

Định mệnh thật sự bất ngờ xuất hiện.

Khương Tiểu Nhai định đưa tay kéo nốt Vạn Tín Bạch nhưng kịp nữa. Vạn Tín Bạch cứ thế lăn mấy vòng rơi xuống một cái vách đá nhỏ. Dù cố gắng tự cứu suốt dọc đường, nhưng vẫn ngã một cú đau điếng.

Lâm Tự Kinh vội vàng leo xuống vách đá kiểm tra tình hình.

Gãy chân .

Vạn Tín Bạch đờ , thể nào, thể xui xẻo đến mức cơ chứ?

Bây giờ cả nhóm hai thương binh, Lâm Tự Kinh và Khương Tiểu Nhai mỗi phụ trách một .

Lâm Tự Kinh cõng em đặc nhiệm, còn Khương Tiểu Nhai phụ trách Vạn Tín Bạch.

Vạn Tín Bạch đề nghị cô tìm giúp một cành cây để gậy, sẽ chống gậy tự xuống núi.

Khương Tiểu Nhai với vẻ mặt cảm xúc: "Anh thể bớt đòi hỏi một chút ?"

"Không dùng gậy thì... bò xuống núi chắc?" Vạn Tín Bạch ngẩn ngơ.

"Dùng gậy gì? cõng ?" Khương Tiểu Nhai hỏi vặn .

Vạn Tín Bạch: "......"

Cũng , nhưng cái thực sự an ?

Lâm Tự Kinh, gã đại ca bắt cóc, em đặc nhiệm: "......"

Nhìn vẻ mặt chê phiền hà của cô, ai chắc còn tưởng Vạn Tín Bạch đưa yêu cầu gì quá quắt lắm.

Thực tế là chỉ một cái gậy thôi, mà cũng , bởi vì cô đích cõng xuống núi.

Suýt chút nữa thì thấy điều chút... cưng chiều. Nhỉ?

Vạn Tín Bạch rõ một đàn ông trưởng thành nặng bao nhiêu.

Anh cũng Khương Tiểu Nhai sức khỏe lớn hơn phụ nữ bình thường.

đây là rừng sâu núi thẳm, đường dốc trơn trượt, khí đặc quánh mưa, tự còn khó huống chi là cõng thêm một đàn ông.

"Em gái , lòng của em xin nhận, nhưng thấy bây giờ cần một cái gậy hơn." Vạn Tín Bạch mỉm gượng gạo.

"Anh còn giữ cái chân nữa ?" Khương Tiểu Nhai giờ đói, buồn ngủ, mệt, cô chỉ trượt thẳng xuống núi cho nhanh, chứ chẳng xem cảnh một gã què biểu diễn lộn nhào giữa rừng .

"Thế thì cũng chịu thôi..." Vạn Tín Bạch thở dài.

"Được , đừng bộ tịch nữa, mau lên đây." Khương Tiểu Nhai mất sạch kiên nhẫn.

Vạn Tín Bạch tóm lấy cổ tay, kéo tuột từ đất lên ép tấm lưng mảnh khảnh.

Cơ thể lập tức cứng đờ.

Giây tiếp theo, cô bước như bay, loáng một cái cách một đoạn xa. Cô thỉnh thoảng còn đầu thúc giục những phía : "Nhanh lên tí xem nào!"

Lâm Tự Kinh: "......"

Anh trông thì vẻ lành lặn, nhưng thực cũng mệt lả . Cùng là cõng một thương binh, Khương Tiểu Nhai thì thoăn thoắt, còn thì thở .

so sánh thì đau thương.

Trời càng lúc càng tối, nhiệt độ giảm mạnh.

Trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt , mấy mới dầm mưa xong càng cảm thấy khốn khổ hơn.

Loading...