Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 209 : Đề Xuất Xuất Bản Thành Sách
Cập nhật lúc: 2026-03-13 01:46:10
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
【Họ chính là em ruột, giọng điệu của họ giống hệt chỗ chúng , ban nãy họ giao tiếp đúng kiểu em ruột luôn!!】
【Cho dù em ruột thì hai kẻ đó cũng là cùng một giuộc.】
【Chị Ngốc sai, độc ác y như .】
【Chị Ngốc thêm vài câu nữa , chúng thích lắm.】
【Hai đúng là từ cùng một khuôn đúc mà, đều mồm năm miệng mười, chua ngoa khắc nghiệt, độc địa đến cực điểm.】
【Đừng nhảm nữa, vả mồm lão luôn , dạy lão cách .】
【Lão già ác độc cứ cho ăn kẹo đồng luôn .】
Khương Tiểu Nhai nhanh ch.óng lấy danh sách bắt cóc từ miệng bọn chúng, hỏi rõ vị trí cụ thể dẫn trong cứu viện.
Tất nhiên, chủ yếu vẫn là hệ thống của cô liên tục phát tín hiệu, cô chỉ việc dẫn đào đúng vị trí.
Sau khi đào bới gần xong, nhóm Khương Tiểu Nhai chuẩn . Giữa đường ngang qua một hố phân, cô bỗng nhiên dừng bước.
Lâm Tự Kinh phía đầu cô: "Sao ?"
Khương Tiểu Nhai chằm chằm mảnh đất chân .
Tên dân làng dẫn đường khẳng định chắc nịch bên chẳng gì cả, chỉ là một hố phân thường thấy ở nông thôn thôi.
Nhân viên đồn cảnh sát cũng quan sát hố phân một chút giải thích: "Đây là hố phân đất, ở nông thôn phổ biến."
Khương Tiểu Nhai hố phân hồi lâu: "Cái mở ?"
Tên dân làng hết lắc đầu gật đầu, gật đầu lắc đầu, vẻ mặt hoảng loạn thấy rõ bằng mắt thường.
"Không mở ?" Khương Tiểu Nhai chậm rãi dậy, sang Lâm Tự Kinh bên cạnh: "Đội trưởng, b.ắ.n nổ nó ?"
Lâm Tự Kinh gật đầu.
Cấp phía lập tức tiến lên, tay cầm s.ú.n.g pháo kiểu mới nhắm thẳng tấm bùn đậy hố phân mà khai hỏa.
Nhân viên đồn cảnh sát: "..."
Hóa ở đây chỉ mỗi là thật thà thôi đúng ?
Tên dân làng dẫn đường run cầm cập khắp , trông như sắp quỳ xuống đến nơi.
Khương Tiểu Nhai và Lâm Tự Kinh chẳng thèm liếc , hai đang bận bàn bạc xem thế nào để nổ hố phân một cách hiệu suất nhất.
【Đừng là fan CP, ngay cả một fan sự nghiệp như cũng thấy hai cực kỳ hợp việc chung, năng suất hiệu quả!!】
【Hình như ai với chị Ngốc cũng phối hợp nhịp nhàng, nhưng vị đội trưởng năng lực siêu mạnh nên mới thấy là cặp bài trùng.】
【 cũng là fan sự nghiệp, đồng ý để hai việc cùng .】
【 là fan tình bạn, thấy hai họ bạn hợp, cực kỳ ăn ý, là một đôi bạn trời sinh, thích hợp ở bên trọn đời trọn kiếp.】
【Ha ha ha, fan CP vì "đẩy thuyền" an mà cũng phí hết tâm tư, vắt óc suy nghĩ gớm.】
Chỉ vài phút, tấm bùn đậy hố phân hất tung. Khương Tiểu Nhai cầm đèn pin cường độ mạnh soi xuống , gần như ngay lập tức thấy những bộ xương trắng hếu bên trong.
Nhân viên đồn cảnh sát thấy cảnh thì sợ đến mức mặt cắt còn giọt m.á.u. Anh đám to gan lớn mật, nhưng ngờ coi thường pháp luật đến mức độ .
【Xương trắng!!! Là hài cốt đó!!!】
【Trời ơi!!! Đây nơi hoang vu hẻo lánh, là ngay trong làng luôn đó, ngay con đường họ qua! Bọn họ thật sự sợ oan hồn đòi mạng ?!】
【Trẻ sơ sinh còn đem cho lợn ăn , chuyện cũng chẳng lạ nữa .】
【Những c.h.ế.t bao lâu ? Là vợ của ai, là con gái của ai chứ…】
【Chị Ngốc thật sự là dân hình sự đó chứ!!!】
【Hình sự gì, còn nghi cô hệ thống trong chứ.】
【Ai hiểu nổi ! Tối muộn còn coi livestream, kích thích đến mức bật hết đèn trong nhà lên, rượt đ.á.n.h luôn !】
Khương Tiểu Nhai đống hài cốt trắng chất chồng bên , đưa mắt sang tên dân làng bên cạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-209-de-xuat-xuat-ban-thanh-sach.html.]
Lần đó trực tiếp quỳ sụp xuống, nửa ngày cũng thốt nổi một câu.
Khương Tiểu Nhai thu ánh , dậy tựa lưng bức tường đất bên cạnh để nghỉ ngơi, lúc cô thật sự còn chút sức lực nào nữa.
Lâm Tự Kinh còn tưởng cô đang đau lòng cho đống hài cốt , nên để ở chờ đội hình sự và pháp y lên núi, còn thì dẫn cô tới chỗ khác nghỉ ngơi.
Đây là quyết định tạm thời của cả nhóm.
Tính từ lúc xảy chuyện đến khi vật lộn núi, ba Khương Tiểu Nhai hai ba ngày chợp mắt t.ử tế.
Giờ mà còn vắt chân lên cổ chạy xuống núi ngay, thì cho dù cô chịu đựng chăng nữa, thì mấy cũng sớm muộn gì cũng hẹo giữa đường.
Tư Dịch đang lều gặm bánh mì, thấy Khương Tiểu Nhai liền ba chân bốn cảng chạy tới: "Khương Khương..."
Khương Tiểu Nhai gật đầu, tiện miệng hỏi xem Cố Nhượng đang ở .
Tư Dịch đáp: "Chú họ tắm ."
Còn tắm ở , tắm bằng nước gì thì cũng chẳng buồn hỏi.
Khương Tiểu Nhai dặn ăn nhanh nghỉ ngơi một lát, mấy tiếng sẽ rút quân xuống núi.
Tư Dịch ngoan ngoãn đưa cho cô một mẩu bánh mì. Khương Tiểu Nhai cũng chẳng khách khí gì, cứ thế gặm bánh tu nước ừng ực.
Tư Hàn Tư Dịch livestream gặm miếng bánh khô khốc mà một lời thán vãn, bỗng chốc rơi trầm tư.
Có lẽ, những biến cố tệ.
Ít nhất, Khương Tiểu Nhai đổi Tư Dịch, điều mà đổ bao nhiêu tiền cũng nổi.
Đang lúc cảm động dâng trào, Tư Hàn nhấc máy gọi ngay cho phòng tài vụ, lệnh chuyển khoản cho Khương Tiểu Nhai gấp.
Trưởng phòng tài vụ: "..."
Nửa đêm nửa hôm bắt chuyển tiền cho streamer, cứ như đang chuyện gì mờ ám nhỉ?
Trưởng bộ phận rụt rè hỏi: "Sếp ơi, nội dung chuyển tiền ghi là gì ạ?"
Tư Hàn mặt cảm xúc, phán một câu xanh rờn: "Tự nguyện tặng. Từ nay về chuyển tiền cho cô cứ ghi là 'tự nguyện tặng', cần hỏi ."
Cái giọng điệu , uy quyền chẳng khác gì hoàng đế thời xưa đang ban thưởng cho ái phi.
Trưởng bộ phận câm nín, khi gác máy liền lẳng lặng mò livestream của Khương Tiểu Nhai, để một dòng bình luận đầy oán niệm:
【 Nhân viên tài chính Tiểu Trịnh: Nửa đêm sếp dựng dậy chỉ để dặn mai chuyển tiền cho chị Nhai. Đề nghị chị Nhai ngay cuốn sách: "Bí kíp khiến tổng tài bá đạo vung tiền tiếc tay", sẽ là mua đầu tiên!!! 】
Nửa tiếng Cố Nhượng mới . Tuy vẫn bộ đồ cũ nhưng trông dáng hơn hẳn.
Lúc , Tư Dịch đang tựa lưng Khương Tiểu Nhai, còn cô thì gục mặt lên cái ghế đẩu nhỏ, cả hai ngủ từ bao giờ.
Nhìn hai kẻ ngủ quên trời quên đất, Cố Nhượng lẳng lặng bước cửa lều hóng gió cho tỉnh .
Khi Lâm Tự Kinh tới, Cố Nhượng đang chằm chằm bầu trời đêm. Nghe tiếng động, đầu .
Vị Ngũ gia nhà họ Mộc vốn khét tiếng là kẻ coi trời bằng vung, mắt mọc đỉnh đầu, mà giờ đây chủ động đưa tay .
Lâm Tự Kinh bắt tay đáp lễ: "Chào , là Lâm Tự Kinh."
Cố Nhượng: "Từ Thượng Kinh đến, Cố Nhượng."
Hai đàn ông, một cách bình thản và tự nhiên, thành bước đầu tiên của tình hữu nghị.
Họ dời bước xa một chút để tránh phiền hai đang ngủ. Ngồi hai chiếc ghế lều, họ bắt đầu tán dóc vài câu đầu cuối, chẳng màng đến phận quá khứ.
Lúc rời , Lâm Tự Kinh còn đưa cho Cố Nhượng nửa bao t.h.u.ố.c lá. Cố Nhượng vốn là giới hạn rõ ràng, cực kỳ hiếm khi nhận ơn huệ của ai, nhưng từ chối.
Cố Nhượng tựa gốc cây, châm một điếu t.h.u.ố.c.
Thực tế chứng minh, bất kỳ đàn ông nào quen Khương Tiểu Nhai cũng đều khó mà thù ghét nổi.
Thay đó là sự đồng cảm sâu sắc, vì chỉ đàn ông mới hiểu những khó khăn mà họ đối mặt.
Trời hửng sáng, cả đoàn liền chuẩn xuống núi.
Khương Tiểu Nhai sống c.h.ế.t cũng đòi lái chiếc xe ba gác lên núi lúc để xuống.
Lý do đơn giản vì cô lười, lết bộ thêm một mét nào nữa!