Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 227: Kỳ Quái
Cập nhật lúc: 2026-03-13 01:50:58
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khương Tiểu Nhai: "…"
Nếu vì hiểu rõ nhan sắc của ở mức nào, cô nghi ngờ đang gài .
Tư Dịch vốn nhát gan, thấy những lời liền đề nghị ngay là cả ba ở chung một phòng, thuê cái giường đôi lớn một chút, tiền phòng và Khương Tiểu Nhai chia đôi.
Dì chủ nhà hiểu vấn đề, hóa là họ chỉ trả nổi tiền hai phòng. Dì liền tỏ thấu hiểu: "Ở đây chỉ phòng đơn, diện tích lớn. Hay thế , thanh niên thể giúp sửa sang bàn ghế, sẽ cung cấp miễn phí một phòng cho . Còn phòng của hai cháu đây dì vẫn thu nguyên giá, thấy ?"
Cách phá vỡ quy tắc chương trình, giải quyết vấn đề chỗ ở đêm nay. Mộc Dịch Cẩn dù chút tiếc nuối vì ở chung phòng với Khương Tiểu Nhai, nhưng ngoài mặt vẫn gật đầu vẻ hiền lành: "Vâng, cảm ơn dì ạ."
Vấn đề chỗ ở giải quyết thỏa, dì chủ nhà đưa họ nhận phòng để định chỗ nghỉ. Trong lúc đó, Khương Tiểu Nhai tranh thủ tìm hiểu môi trường xung quanh từ dì chủ nhà.
Dì ngạc nhiên họ: "Các cháu đến đây du lịch ?"
Khương Tiểu Nhai thật: "Chúng cháu nhặt ve chai mà dì. Dì gợi ý chúng cháu nên hướng nào để nhặt nhiều ạ?"
Dì mỉm đáp: "Quanh đây cũng chỉ bấy nhiêu thôi. một khu danh lam thắng cảnh các cháu thể ghé qua xem thử, điều xa đây một chút."
Khương Tiểu Nhai ý đồ thăm dò, liền đổi câu hỏi: "Vậy chúng cháu nên theo hướng nào ạ?"
Dì chỉ cho họ một hướng và : "Phía bên thưa thớt dân cư, nhặt ve chai chắc chắn là dễ . Cứ về phía đông là chuẩn nhất."
Khương Tiểu Nhai vẻ mặt nửa hiểu nửa , nhe răng : "Cháu thấy mép đường quốc lộ bên vẻ cũng nhiều chai lọ đấy chứ. Sáng mai chúng cháu sẽ qua đó, nhặt một ít đổi lấy tiền lộ phí."
Dì chủ nhà lắc đầu : "Phía đó vắng vẻ lắm, trong rừng núi nhiều sâu bọ rắn rết. Các cháu kiếm tiền lộ phí, chi bằng giúp dì đóng mấy cái ghế đẩu còn hơn."
Nụ mặt Khương Tiểu Nhai chợt tắt, cô bà chằm chằm.
Dì chủ nhà hề nhận , mỉm phe phẩy chiếc quạt gỗ trong tay: "Đồ nội thất trong homestay phần lớn là dì tự tay đấy, dùng ."
Khương Tiểu Nhai sững vài giây, đó mới gật đầu: "Dạ, thế cũng ạ."
【Dì đúng là khéo tay bụng thật sự.】
【Cái khí chất , cả đời chắc cũng học theo nổi.】
【Ông trời ơi, già hãy cho con lão như thế .】
【Khương Tiểu Nhai coi như gặp .】
【Sao cứ cảm giác Khương Tiểu Nhai thích con đường quốc lộ nhặt rác nhỉ?】
【Đường quốc lộ bên đó chắc chắn là dễ nhặt rác hơn, chứ trong phố thì đào rác mà nhặt.】
【Chắc vì đường đó tựa lưng núi, xe cộ qua ít nên nguy hiểm, vì thế ít bén mảng đến.】
【Đợi già , cũng mở một cái homestay thế , thong dong sống nốt phần đời còn .】
Khương Tiểu Nhai rời khỏi chỗ dì chủ nhà, vặn gặp Tư Dịch đang tìm . Cô thuận thế khoác vai .
"Khương Khương, chuyện gì thế..." Tư Dịch ngạc nhiên cô.
Khương Tiểu Nhai : "Chúng dạo xung quanh chút ."
Tư Dịch "ồ" một tiếng, đầu phía cô.
Dì chủ nhà cầm chiếc quạt nan nhẹ nhàng phe phẩy, bắt gặp ánh mắt kinh ngạc của , dì khẽ gật đầu chào.
Khương Tiểu Nhai và Tư Dịch dạo quanh một vòng, cuối cùng dừng chân một bức tường cao.
Tư Dịch tò mò ngó nghiêng: "Bên cạnh cũng là một cái homestay hả chị? Nhìn cách bài trí bên ngoài vẻgiống ."
Khương Tiểu Nhai chằm chằm bức tường cao mắt, rũ mắt xuống đang toan tính điều gì.
Nghe thấy tiếng bước chân phía , cô giả vờ vô tình xổm xuống, ngón tay vươn về phía mấy bông hoa dại nơi góc tường.
Tư Dịch cũng phối hợp, bông hoa trong tay cô thốt lên đầy kinh ngạc: "Oa, hoa quá mất..."
Khương Tiểu Nhai: "..."
Cô bông hoa dại trong tay, mỉm đầu phía .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-227-ky-quai.html.]
Bà dì chủ nhà đang cầm bình tưới nước, mặt mày hớn hở hai họ, còn vẫy tay chào hỏi.
Khương Tiểu Nhai và Tư Dịch chào , hai cùng nâng niu bông hoa đó ngược về phòng. Đi một quãng xa, Khương Tiểu Nhai mới sang hỏi Tư Dịch: "Mộc Dịch Cẩn ?"
Tư Dịch lắc đầu: "Em chịu."
Khương Tiểu Nhai: "Đi sửa ghế cho ?"
Tư Dịch vẫn lắc đầu: "Em ."
Khương Tiểu Nhai hỏi thêm nữa. Trước khi trời sập tối, cô vẫn nên tìm Mộc Dịch Cẩn.
Quả nhiên đang ở sân giúp dì chủ nhà sửa ghế. Lúc Khương Tiểu Nhai đến, vẫn đang mải miết đẽo gỗ.
Tư Dịch sán gần, trầm trồ: "Anh Dịch Cẩn cũng trò cơ ?"
Mộc Dịch Cẩn cầm con d.a.o nhỏ, đáp: "Anh cũng chẳng , nhưng sửa cái cũng đơn giản thôi."
Khương Tiểu Nhai đ.á.n.h mắt quan sát xung quanh.
Trời tối sầm , những tia nắng cuối cùng biến mất, cành cây xào xạc theo gió. Có điều gió hôm nay oi bức, khiến lòng cảm thấy bồn chồn khó yên.
Tư Dịch thụp xuống giúp gọt gỗ.
Khương Tiểu Nhai cũng xuống bên cạnh, Tư Dịch thỉnh thoảng hỏi cô gọt thế nào.
Khương Tiểu Nhai vốn là thiếu kiên nhẫn, thế nhưng đối với Tư Dịch, cô một sự kiên nhẫn cực kỳ .
Ờ thì... chủ yếu là vì trai đưa cho cô "nhiều" quá mà.
Tư Dịch thấy Khương Tiểu Nhai dễ dàng gọt một cái thanh chống, mắt sáng rực lên: "Nhai Nhai chị giỏi quá!"
Khương Tiểu Nhai nhướn mày: "Chứ còn gì nữa, chị đây cực kỳ lợi hại luôn."
Tư Dịch gật đầu lia lịa.
Mộc Dịch Cẩn: "..."
Cư dân mạng: 【...】
【 là một dám khen, một dám nhận!】
Nghe thấy tiếng bước chân phía , cả nhóm đầu .
Đập mắt là một bộ sườn xám màu xanh nhạt, dì chủ nhà với mái tóc bạc b.úi gọn gàng, tay bưng khay gỗ, từng bước chậm rãi tiến về phía họ.
Khương Tiểu Nhai vẫn cầm cái thanh chống trong tay. Tư Dịch bên cạnh vô thức liếc cô, là ảo giác của nhưng cứ thấy trạng thái của Khương Tiểu Nhai gì đó sai sai, mà rõ là sai ở .
Dì chủ nhà đưa cho mỗi một ly hoa, rạng rỡ: "Đây là hoa dì tự trồng, các cháu nếm thử xem."
Tư Dịch bưng ly , thấy Khương Tiểu Nhai uống, cũng uống theo. Cậu từ nhỏ sống trong nhung lụa, cao lương mỹ vị gì cũng nếm qua , ly hoa nhỏ bé với cũng chỉ như nước giải khát, chẳng thể gọi là ngon nhưng vẫn uống .
Chỉ là vì uống cùng Khương Tiểu Nhai nên thấy nó ngọt lịm lạ thường.
"Ngon quá dì ơi!" Cậu tấm tắc khen.
Mộc Dịch Cẩn liếc một cái cũng gật đầu: "Vị , cháu cảm ơn dì."
Khương Tiểu Nhai nhấp một ngụm , sắc mặt bỗng trở nên cổ quái, đôi mày từ từ nhíu .
"Nhai Nhai, chị thế?" Tư Dịch nhận sự đổi thần thái của cô, liền quan tâm hỏi.
"Có chuyện gì cháu?" Dì chủ nhà vẫn cầm khay, thấy phản ứng của cô liền bình thản hỏi han.
Khương Tiểu Nhai chằm chằm bà , mấp máy môi: "Trà ... mùi lạ thế ạ?"
Ánh mắt dì lộ vẻ ngạc nhiên: "Thế ?"
Bà bưng ấm lên, tự rót cho một ly, nhâm nhi thưởng thức, đó ngước mắt Khương Tiểu Nhai: "Đây là vị đặc trưng của hoa, chắc là cháu uống quen thôi. Hay để dì pha cho cháu ly cà phê nhé?"
Khương Tiểu Nhai chằm chằm bà , nụ hảo gương mặt đó, khóe môi cô chợt nhếch lên một nụ ẩn ý: “Cà phê cháu cũng uống quen, nhưng mà , công nhận là giải khát.”