Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 237: Nói Dối Quá Nhiều, Mọi Thứ Sẽ Thành Thật
Cập nhật lúc: 2026-03-13 01:55:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc Kình Thiên Phong chút thời gian rảnh, bèn tranh thủ theo dõi livestream một lát.
Vừa thấy Khương Tiểu Nhai lột quần , còn kịp chấn động hành động đó thì thấy câu: "Bà là đàn ông".
Vẻ mặt lập tức trùng xuống, trở nên vô cùng nghiêm túc.
Trên mạng, hot search cũng náo nhiệt kém.
Các từ khóa như #Khương Tiểu Nhai phát bệnh#, #Tại chủ nhà bên cạnh nam cải nữ trang# đều leo lên top đầu.
Đi cùng với đó là một loạt tiêu đề liên quan đến Mộc đỉnh lưu: #Mộc Dịch Cẩn thấy việc nghĩa hăng hái #, #Mộc Dịch Cẩn thương ở tay#, #Mộc Dịch Cẩn đ.â.m trúng đùi khác#.
Khác với xuất "cỏ dại vươn lên" của Khương Tiểu Nhai, Mộc Dịch Cẩn mắt với tư cách là một thần tượng, nhất cử nhất động đều soi xét chuẩn mực đạo đức khắt khe.
Ngay khi sự việc bùng phát, hàng loạt phương tiện truyền thông bao vây công kích, các hợp đồng quảng cáo và đại diện thương hiệu đều ảnh hưởng nghiêm trọng.
Người quản lý nửa đêm nhận vô cuộc gọi từ các nhãn hàng yêu cầu đàm phán, mong phía nhanh ch.óng xử lý vụ việc và đảm bảo để xảy những chuyện gây tổn hại đến hình tượng như nữa.
Người quản lý xin từng bên một, khi cúp máy liền vội vàng gọi điện cho Mộc Dịch Cẩn.
Lúc bấy giờ, Mộc Dịch Cẩn đang xe cảnh sát.
Anh cạnh Tư Dịch, còn chiếc ghế sắt đối diện, Khương Tiểu Nhai vẫn đang mải mê gặm cái đùi gà tiện tay thó từ lò nướng lúc nãy.
Có vẻ như cô thực sự đói, chỉ trong chớp mắt gặm sạch một nửa.
Thấy Mộc Dịch Cẩn cứ chằm chằm, Khương Tiểu Nhai im lặng vài giây đưa một cái chân gà nướng cháy xém.
Mộc Dịch Cẩn: "..."
Nhìn thấy cuộc gọi đến, Mộc Dịch Cẩn giảm âm lượng mới vuốt màn hình nhận máy.
Cơn thịnh nộ hừng hực như lửa đốt của quản lý dường như xuyên qua đầu dây bên để thiêu rụi màng nhĩ của , nhưng chỉ vài nhịp thở, giọng bỗng trở nên trầm mặc đến đau đớn: "A Cẩn, dừng tay ."
Mộc Dịch Cẩn: "..."
Chẳng lẽ mấy ai cũng bệnh cả ?
Thấy lên tiếng, giọng quản lý càng trầm xuống đầy áp lực: "Cô quá nguy hiểm, đầu ."
"..."
Thái dương Mộc Dịch Cẩn giật liên hồi.
Sau khi định cảm xúc, giọng của vẫn du dương, lòng như khi: "Anh đấy, quá khao khát tiến bộ mà."
Người quản lý: "..."
Đùa , thực sự tưởng đang đùa với chắc?
"Cậu..."
" sẽ tự chịu trách nhiệm về việc ."
Vì , sẽ dừng tay, cũng sẽ đầu.
Người quản lý hiểu ẩn ý của , bấy giờ mới sực nhận Mộc Dịch Cẩn tham gia chương trình lẽ vì cái gọi là lưu lượng.
Giọng ông bỗng chùng xuống: "A Cẩn, rốt cuộc là vì cái gì?"
Vì cái gì ư?
Mộc Dịch Cẩn phụ nữ đối diện đang tỉ mẩn gặm nốt chút thịt trong kẽ xương đùi gà, một tiếng khẽ đầy trầm ấm và mạnh mẽ vang lên: " thấy, lẽ thể đổi một con đường khác, sẽ dễ dàng đến bờ bên hơn."
Nếu tiền đồ rộng mở, ai dùng đến thủ đoạn?
Trước đây , nhưng hiện tại một con đường như bày mắt, dĩ nhiên sẽ do dự mà chộp lấy, nắm thật c.h.ặ.t!
Người quản lý hiểu hết, nhưng lờ mờ nhận rằng "bờ bên " trong miệng Mộc Dịch Cẩn chắc chắn đơn giản chỉ là sự nghiệp diễn xuất.
Nghĩ đến gia tộc khổng lồ lưng , quản lý vốn định khuyên nhủ đủ đường bỗng chốc im lặng.
Trước mặt tư bản, họ đều là lũ kiến cỏ. Mà ngay trong giới tư bản, vẫn luôn tồn tại những thế lực tư bản cấp cao hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-237-noi-doi-qua-nhieu-moi-thu-se-thanh-that.html.]
Mộc Dịch Cẩn thể như cá gặp nước trong giới giải trí, thể nắm quyền lên tiếng trong gia tộc, nhưng còn sự tồn tại ở những tầng cao hơn nữa thì ?
Anh đang truy đuổi quyền lực và địa vị cao hơn.
Còn những kẻ "kiến cỏ" như họ, lẽ cả đời cũng từng thấy qua, từng tới.
Hoặc giả cũng hiểu, ít nhất hiện tại quản lý thể một chuyện.
Bây giờ, bắt buộc ở bên cạnh Khương Tiểu Nhai. Hay nên , ở bên cạnh cô là lựa chọn tối ưu nhất của lúc .
Ngay cả khi cái giá trả là thành quả bao nhiêu năm lăn lộn trong giới giải trí.
Dùng một con đường mới để thế con đường cũ, tất cả những gì đây đều thể vứt bỏ.
Anh vốn là công t.ử gia thế lẫy lừng ở Thượng Kinh, là đỉnh lưu của đỉnh lưu ai thể bắt bẻ trong showbiz, mà chỉ là một bình thường lên từ chương trình thực tế đổi đời thành danh.
Anh dựa cô để tồn tại.
Thật hoang đường và nực . đó là sự thật.
Sau một hồi im lặng, quản lý khuyên ngăn cũng vô dụng, đành : " sẽ cố gắng định cục diện, ... cứ suy nghĩ cho kỹ ."
"..."
Mộc Dịch Cẩn phủ nhận cũng hứa hẹn, chào tạm biệt lịch sự mới cúp máy.
Khương Tiểu Nhai gặm xong cái đùi gà , trong bụng chút đồ lót mới coi như hồi sức .
Mộc Dịch Cẩn thấy cô ăn xong, mới bắt đầu chủ đề chính của đêm nay: "Làm cô bà là đàn ông?"
Mộc Dịch Cẩn chắc chắn, bữa tiệc nướng tối nay là đầu tiên họ gặp mặt chủ nhà bên cạnh.
Hôm nay lúc lật xem tài liệu ở đồn cảnh sát, và nhân viên phòng hồ sơ đều mặt, bất kỳ manh mối nào chỉ hướng về chủ nhà cả.
Nếu cố miễn cưỡng chút liên quan, thì chính là xấp tài liệu mà bên hình sự đưa cho lúc họ chuẩn rời khỏi đồn, cái bằng chứng về t.i.n.h d.ị.c.h nam giới .
cho dù là , cô thể khẳng định bằng chứng đó thuộc về chủ nhà bên cạnh, và bà thực chất là một đàn ông?
Mộc Dịch Cẩn luôn tự nhận chỉ thông minh của cũng khá, nhưng ở cô, bỗng thấy hình như nó ... thiếu dùng.
Khương Tiểu Nhai trong lúc gặm đùi gà nghĩ sẵn cách để c.h.é.m gió , lúc cô bình tĩnh vô cùng: " mà, nhưng chẳng là do bà thương ? thấy đặc điểm đó khá rõ ràng, ngờ tới luôn đó! Bà thật sự là đàn ông!"
Mộc Dịch Cẩn: "..."
Biết khả năng biên soạn câu chuyện của cô là bậc nhất, vẫn tiếp tục hỏi: "Vậy ngay từ đầu, tại cô đột nhiên túm c.h.ặ.t buông?"
Tại ư?
Khương Tiểu Nhai bày vẻ mặt nặng nề: "Lúc đó đầu óc choáng váng, kiểu như vững , bà xuất hiện mặt nên theo phản xạ chộp lấy tay bà thôi. Đợi đến lúc ý thức thì bà đột ngột rút d.a.o ..."
Đám bà thím đều cả , cô cũng chẳng buồn giấu giếm nữa. , chính là "phát bệnh" đấy.
Mộc Dịch Cẩn: "..."
Đôi khi thực sự báo cảnh sát.
Không chỉ báo cảnh sát, còn tống cô bệnh viện tâm thần luôn cho .
Mộc Dịch Cẩn cô chằm chằm vài giây, như nghĩ điều gì đó, gương mặt tuấn tú lộ một nụ : "Được, tại hôm nay cô đến đồn cảnh sát lục tìm hồ sơ báo án?"
Vẻ mặt nặng nề của Khương Tiểu Nhai bỗng trở nên nghiêm nghị, quên quanh quất một lượt khiến phát lạnh cả sống lưng, lúc mới mở miệng: "Anh thấy chỗ đó ở lạnh sống lưng lắm ? Cứ cảm thấy... cái gì đó sạch sẽ."
Mộc Dịch Cẩn: "..."
Được , .
Coi như ngoài để đề phòng chứ gì?
Mộc Dịch Cẩn gật đầu, tiếp: "Ngay từ đầu cô tìm đến đúng cái homestay một cách chuẩn xác, cô nghi ngờ từ sớm ? Ồ, , thực ngay từ đầu cô về vụ án ở địa phương , cố ý tìm đến homestay là để tìm cơ hội tiếp cận chủ nhà bên cạnh. Cho nên cô sự thật bà là đàn ông ngay từ lúc bắt đầu. Dù là việc đến đồn cảnh sát tra hồ sơ là bữa tiệc nướng tối nay, mỗi một bước đều trong dự tính của cô cả."
Khương Tiểu Nhai: "..."
Không khoa trương đến mức đó , thực sự là khoa trương đến mức đó mà!