Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 273: Như Tắm Trong Gió Xuân
Cập nhật lúc: 2026-03-13 02:12:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Họ : Nói thật lòng , xem rốt cuộc Khương Tiểu Nhai danh tiếng ?
Đàn ông bình thường nào mà động lòng cho nổi?
Cứ cho là thần Cupid xách cung tên lặn lội dặm trường tới đây, mà thấy mục tiêu là Khương Tiểu Nhai thì cũng lắc đầu xe gấp, ?
Vả , nếu Khương Tiểu Nhai mà thích Mộc Dịch Cẩn thật, thì liệu Mộc Dịch Cẩn còn an đến giờ ?
Cứ hỏi xem liệu yên nổi !!
Bị Khương Tiểu Nhai nhắm trúng, thì một là mạng cứng, hai là cực kỳ may mắn.
Thử hỏi nhà các cô thuộc loại nào? Loại nào hả?!!"
Fan: "..."
Mà thôi cũng kệ, cũng thấy... hợp lý chứ?
Thế là trong tiếng nhạo của thiên hạ, các fan dỗ dành một cách thần kỳ.
Giờ Khương Tiểu Nhai và Mộc Dịch Cẩn tương tác với , họ thấy còn trong sáng hơn cả tình em cột chèo.
Ba xuống xe buýt, bộ gần nửa tiếng mới tới chân núi nơi ngôi chùa.
Hôm nay là cuối tuần nên đường xá khá đông đúc, hai bên đường là các sạp bán đồ ăn vặt.
Tư Dịch đảo mắt một vòng, chẳng thấy món nào hợp ý nên sang hỏi Khương Tiểu Nhai ăn gì.
Khương Tiểu Nhai siết c.h.ặ.t chiếc túi xác rắn trong tay, đôi mắt sáng rực phấn khích các thùng rác xung quanh, tràn đầy hăng hái và tích cực.
Cô đáp một cách lấy lệ: " khỏi cửa mới lượm hai đồng bạc vụn, mà bỏ tận hai mười đồng mua đồ ăn á?"
Tư Dịch định bảo để bao, nhưng chương trình quy định ngoài chỗ ở thì tiêu xài hoang phí, chi tiêu hàng ngày cũng dựa dẫm khác.
Nếu Mộc Dịch Cẩn hai ngày nay chẳng ngủ nhờ sofa của , ăn cơm hộp bình dân, mỗi ăn chụp ảnh báo cáo lên mạng xã hội.
Số tiền ăn nợ mấy ngày nay, cũng là nhờ tối hôm giúp khoan trụ chống, Khương Tiểu Nhai lĩnh tiền thưởng chia cho một ít mới trả hết nợ đấy.
Trong cảnh , đúng là nên vung tay quá trán thật.
Tư Dịch suy nghĩ một lát, cũng chẳng buồn hỏi hai ăn gì nữa, tự tiến lên mua mỗi thứ một phần đem về tiếp tế cho đồng đội.
Kể từ khi showbiz, để giữ dáng, sức ăn của Mộc Dịch Cẩn ngày càng ít . Những món vỉa hè thế bình thường tuyệt đối đụng .
Thế mà từ lúc tham gia chương trình, theo Khương Tiểu Nhai lượm đồng nát, lẽ do áp lực quá lớn mà sức ăn của tăng vọt. Một hộp bánh bạch tuộc mà ăn một lúc ba viên, xúc xích nướng thì một miếng tong quá nửa, trông mặt vẫn còn thòm thèm lắm.
Khương Tiểu Nhai ngạc nhiên.
"Mộc Dịch Cẩn, đang giảm cân ?" Cô nhớ đây khẩu vị thường ngày của .
Mộc Dịch Cẩn lắc đầu: "Ăn tí béo ."
Khương Tiểu Nhai: "..."
Thế mà cô nhớ ngày xưa cứ mở miệng là giữ dáng, ăn miếng nào là soi bảng dinh dưỡng miếng nấy cơ mà.
thấy vóc dáng vẫn dấu hiệu phát tướng nên cô cũng thêm gì nữa.
Cô c.ắ.n một miếng bánh bạch tuộc nóng hổi, bước lên bậc thang lầm bầm: "Hôm nay chúng chùa, đáng lẽ ăn chay đúng nhỉ?"
Tư Dịch xách một đống hộp đồ ăn chạy theo , nhanh nhảu đỡ lời: "Hầy, chẳng câu 'Rượu thịt qua ruột, Phật ngự ở trong tâm' đó . Chúng thành tâm là , Phật tổ hết mà."
Cư dân mạng liền bình luận:
【Phật tổ thì rõ, nhưng chắc chắn là các phá giới đấy!!】
【…】
Ba họ tay xách nách mang mấy cái túi rắn leo theo những bậc thang, chẳng mấy chốc lên đến lưng chừng núi, cổng bảo tháp của ngôi chùa.
Ngôi chùa quy mô hề nhỏ, khách khứa tấp nập, hương hỏa cực kỳ hưng thịnh.
Mấy bán nhang đèn cổng thấy bộ dạng ba bọn họ dáo dác quanh là ngay khách mới đến đầu, bèn đon đả chạy tới giới thiệu combo dầu đèn.
88 tệ một bộ, gồm một chai dầu nhỏ, một nắm nhang đèn, còn tự chọn một loại giấy tiền vàng mã.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-273-nhu-tam-trong-gio-xuan.html.]
Tư Dịch mà thấy siêu lòng lắm, nhưng trả tiền ngay mà sang Khương Tiểu Nhai.
Thấy cô ý ngăn cản, mới lấy một bộ nhỏ, cũng quên hỏi xem Mộc Dịch Cẩn và Khương Tiểu Nhai lấy cùng .
Mộc Dịch Cẩn đáp: "Cậu cứ cầm lấy , tiền của tiết kiệm một chút."
Tư Dịch sang Khương Tiểu Nhai.
Khương Tiểu Nhai tỏ vẻ đăm chiêu suy nghĩ.
Mộc Dịch Cẩn bên cạnh góp vui: "Cô đúng là nên bái lạy một chút."
Khương Tiểu Nhai: "..."
Muốn mỉa mai thì cứ việc mỉa mai, cũng chẳng cần .
Khương Tiểu Nhai cái túi rắn trong tay, nghĩ bụng dọc đường vất vả thế mà thu nhập mới vài đồng bạc lẻ, giờ bỏ tận 88 tệ mua combo nhang đèn...
Thế nhưng, nghĩ nghĩ khó khăn lắm mới đến đây diện kiến thần Phật, nếu bỏ tí tiền thì chẳng là công cốc .
Khương Tiểu Nhai đấu tranh tư tưởng mất vài giây, cuối cùng cũng rút điện thoại quét mã QR của chủ tiệm, chốt một bộ 88 tệ.
Thấy Mộc Dịch Cẩn bên cạnh xem kịch , cô rút ba nén nhang, bảo bái cùng cho bạn.
Mộc Dịch Cẩn: "..."
Anh tự nhận hạng thiện lương gì cho cam, tuy đến mức ác bá nhưng cũng chẳng thể nào cái vẻ quỳ gối cầu xin thần Phật che chở.
Dưới ánh nắng ban mai, hàng mi dài của rủ xuống, đôi mắt lấp lánh như chứa cả dải ngân hà lúc mang cảm xúc nhạt, ai đoán định đang nghĩ gì. Ánh mắt lơ đãng của dừng cổ tay đang đưa nhang của cô gái nhỏ.
Cổ tay cô gầy, trông chẳng khác gì mấy cô bé mới lớn, nhưng đốt xương thanh mảnh. Cô cầm ba nén nhang, dáng vẻ thành tâm kính cẩn tả xiết.
Mộc Dịch Cẩn cảm thấy thật nực , nhưng khi chạm đôi mắt đen láy sáng ngời , đôi mắt long lanh như chứa đựng linh khí của đất trời, lúc chỉ đang chằm chằm .
Ở bên cạnh cô, luôn một khoảnh khắc khiến thấy dễ chịu như tắm trong gió xuân.
Cuối cùng Mộc Dịch Cẩn vẫn đầu hàng, nhận lấy ba nén nhang từ tay cô, khóe môi khẽ nở nụ : "Vậy cũng bái một chút, hy vọng tất cả chúng đều bình an, suôn sẻ..."
Khương Tiểu Nhai: "..."
Cư dân mạng lầm bầm mà ngậm miệng:
【Anh thừa là bình an nổi nên mới cố tình thế đúng ?】
【Cái khoảnh khắc mỉm , trời ơi ai hiểu lòng !】
【Có Mộc Dịch Cẩn là chị Ngốc bình an ?】
【Hu hu, thuyền ngọt quá mất!】
【Yêu ! Cưới !…】
【Đồng ý với cô !…】
【Ơ kìa, mấy dở ?】
【Cứ đẩy thuyền kiểu là fan nhà Mộc Dịch Cẩn sập nguồn c.h.ử.i rủa cho mà xem.】
Cư dân mạng thì thấy tình ý của Mộc Dịch Cẩn cứ thấp thoáng ẩn hiện, nhưng hai nhân vật chính thì chẳng một chút cảm giác gì.
Ba mỗi cầm ba nén nhang, quỳ giữa điện thờ, thành tâm khấu đầu bức tượng vàng phía .
Sau khi cắm nhang, Khương Tiểu Nhai trời nắng gắt, ngẩng đầu lên thì thấy tòa cao tháp đối diện, lắng tai còn thể thấy tiếng chuông và tiếng tụng kinh văng vẳng.
Tư Dịch cũng theo, chỉ cảm thấy âm thanh mang theo vài phần bi thương, nhưng ánh mắt chăm chú của Khương Tiểu Nhai vẫn khiến thêm nữa: "Khương Khương, chúng qua đó xem thử nhé?"
Khương Tiểu Nhai sang phía lưng chừng núi bên , vẫn còn một quãng đường ngắn, liền tùy ý thu hồi ánh mắt: "Cứ dạo quanh đây xem ."
Trong chùa ít khách, thấy ba họ kéo theo mấy cái túi rắn thì ai nấy đều ném cái kinh ngạc về phía họ.
Tư Dịch vẫn để tâm đến hành động của Khương Tiểu Nhai, chạy đến sạp nhang đèn lúc nãy để hỏi xem tòa bảo tháp phía đối diện lai lịch thế nào.
Người bán nhang thấy Tư Dịch hăng hái như , do dự hồi lâu mới thật: “Phía bên , là Cư Sĩ Lâm*...”
*居士林 (jū shì lín) Cư Sĩ Lâm, nơi sinh hoạt, tu học, tụ hội của các cư sĩ Phật giáo tại gia.