Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 277: Từ Chối Giúp Đỡ

Cập nhật lúc: 2026-03-13 02:12:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tư Dịch lo lắng hỏi: "Khương Khương, chuyện gì ?"

 

Mộc Dịch Cẩn nãy còn đang tựa cây, lúc tiến gần, xổm bên cạnh cô, đôi mắt sâu thẳm như chứa cả tinh hà cô chăm chú, khẽ mở lời: "Gặp quen ?"

 

"......"

 

Khương Tiểu Nhai bừng tỉnh, mấp máy môi: " chút quen mắt... Nhìn qua thì thấy quen, hình như gặp ở ."

 

Quả thực , Mộc Dịch Cẩn trong vài thời điểm cực kỳ ý.

 

Cô còn đang mải nghĩ lý do, ngờ Mộc Dịch Cẩn bắc sẵn thang cho cô leo, giúp cô đỡ tốn bao nhiêu nơ ron thần kinh.

 

Mộc Dịch Cẩn thấy đôi mắt cô sáng rực , khóe môi khẽ nhếch lên, lộ một nụ thành tiếng.

 

Hỏi Khương Tiểu Nhai, hiểu Khương Tiểu Nhai, và phục tùng Khương Tiểu Nhai.

 

Đó chính là tóm tắt lộ trình tâm lý của lúc .

 

Tư Dịch Mộc Dịch Cẩn, Khương Tiểu Nhai, ngây ngô hỏi: "Vậy chúng thể gặp ông ?"

 

Mộc Dịch Cẩn: "......"

 

Anh Khương Tiểu Nhai lời nào, đáy mắt ẩn chứa một tia thâm trầm khó đoán.

 

Khương Tiểu Nhai thì chẳng ngượng là gì, tuyên bố xanh rờn: "Gặp chứ, lát nữa tìm cơ hội gặp một chút."

 

Mấy gần đó thấy liền ném cho họ một cái khinh bỉ.

 

"Bọn họ điên ?"

 

"Chắc đầu óc vấn đề nên mới trẻ măng thế nhặt đồng nát. Thôi, chúng cũng nên thông cảm cho chút ."

 

"Lại còn gặp đại thiện nhân? Muốn xin xỏ mặt đại thiện nhân thì cũng cái mới ."

 

"Trước đây một bà cụ, bảo là cháu trai nước sôi bỏng, mạng treo đầu sợi tóc. Gặp đại thiện nhân, ông cho hẳn mấy trăm nghìn tệ đấy. Nghe bệnh chữa khỏi mà vẫn còn dư khối tiền, gia cảnh lập tức đổi đời luôn."

 

"Mấy chắc chắn cũng đang ôm mộng tưởng đó chứ gì."

 

" là viển vông, mơ giữa ban ngày. Đại thiện nhân là ai gặp là gặp chắc?"

 

“…”

 

Phòng livestream lúc cãi ầm trời.

 

Nếu như ở Cư Sĩ Lâm vẫn còn cư dân mạng lên tiếng giải thích về phong tục, thì việc vị sư vứt đồ ăn xuống đất, để lao tranh cướp như đám thú đói thực sự khiến nhiều thể hiểu nổi.

 

【Từng qua về việc bố thí, nhưng ai bảo là bố thí kiểu cả.】

 

【Những ở hiện trường chắc đều là tầng lớp của xã hội, điều kiện gia đình bình thường. Dù cũng là đồ ăn sạch sẽ nên họ chẳng câu nệ gì.】

 

【Đồ cúng là hoa quả đắt tiền, thường bình thường chả nỡ mua, tranh cũng là chuyện dễ hiểu.】

 

【Hình ảnh gây khó chịu cực độ.】

 

nghĩ thể xếp hoa quả cho xếp hàng mà lấy, còn hơn là cứ hắt thế để tranh cướp.】

 

Khi vị đại thiện nhân trong truyền thuyết xuất hiện, tất cả đều dán c.h.ặ.t mắt bóng hình đó, nhưng chỉ thấy nửa . Chứng kiến thái độ của những xung quanh đối với ông , cư dân mạng càng bực bội hơn.

 

【Vãi thật, gia sản bao nhiêu? Giàu cỡ nào? Giàu hơn Lục đại thiếu gia nhà ?】

 

【Người phụ nữ mà Lục đại thiếu gia nhà còn đích xuống xe mở cửa hộ, mà chịu cái cục tức ?】

 

【Cái gì nhịn chứ cái Lục tổng mà cũng nhịn ? Lục tổng, đàn ông thế!! Là đàn ông thì mau hiện bảo vệ vợ !!】

 

là nơi nhỏ hẹp, cái nghèo hạn chế tư duy. Thế gian ai giàu nhất, chỉ giàu hơn thôi, cái vẻ mặt tiền đồ của đám kìa.】

 

【Chưa đến Lục đại thiếu, gia sản của Mộc Dịch Cẩn chắc chắn cũng ít, chẳng lẽ so với gã thiện nhân ?】

 

【Mộc Dịch Cẩn là nghệ sĩ, đạo đức nghề nghiệp cho phép chấp nhặt với họ .】

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-277-tu-choi-giup-do.html.]

 

【Chúng ở đây tức c.h.ế.t , cảm giác ba cái đồ ngốc nghếch chẳng để tâm tí nào thế nhỉ.】

 

【Họ nghèo thật .】

 

【Hóa chỉ chúng nghèo nên chúng mới tự ái thôi, hu hu.】

 

Đợi thêm chừng nửa tiếng nữa, mới thấy lục tục đẩy xe , bên xếp ngay ngắn nào gạo, nào mì, nào dầu ăn.

 

Những vốn đang tản mát khắp nơi, nhưng thực chất luôn trong tư thế sẵn sàng, thấy xe đẩy nhu yếu phẩm tiến liền vội vàng lao lên xếp hàng, cứ sợ chậm một bước là sẽ lỡ mất chuyến xe buýt về nhà.

 

"......"

 

Hai chị em đưa Khương Tiểu Nhai thấy ba họ vẫn im nhúc nhích, liền tiến lên nhắc nhở họ mau xếp hàng.

 

Khương Tiểu Nhai: "......"

 

"Nhanh lên chứ, còn ngại ngùng gì nữa?" Hai chị em cũng cạn lời luôn , mấy đứa thì mặt mũi sáng sủa, đầu óc chậm chạp thế .

 

Khương Tiểu Nhai vẫn im: "Thôi chị ạ. Cái chúng em mang về cũng chẳng để gì, cứ để cho những xã hội cần hơn ."

 

"Sao để gì, cái ăn mà, là lương thực đấy, bằng mấy ngày em nhặt đồng nát còn gì."

 

Khương Tiểu Nhai vẫn khéo léo từ chối: "Chúng em cũng nấu cơm ạ."

 

Họ ném cho cô một cái đầy nghi hoặc, thấy nhóm cô thực sự ý định nhặt nhạnh, họ đổi ý định ngay lập tức.

 

"Các em lấy thì cứ lĩnh đưa cho bọn chị. Nhà chị mấy đứa con, còn già nữa, đến đây cũng là để lĩnh đồ cho các cụ ở nhà đấy."

 

Khương Tiểu Nhai: “......”

 

【Hahaha, mỹ nữ cạn lời luôn.】

 

【Lần đầu tiên thấy chị Ngốc rơi cảnh nên lời thế .】

 

là một đòn đ.á.n.h cho chị Ngốc hình luôn.】

 

Hai chị em cuối cùng cũng thuyết phục nhóm ba Khương Tiểu Nhai xếp hàng, thế là hừ hừ vẻ vui bỏ .

 

Người xem trong phòng livestream đều thấy thích thú.

 

【Tâm lý vững vàng, từ chối giúp đỡ, học tập nhé.】

 

【Cần thì lĩnh, cần thì thôi, việc gì xếp hàng lĩnh hộ khác. Làm thế thật thì đầu óc mới vấn đề.】

 

thực tế thì ít thể từ chối yêu cầu kiểu .】

 

【Trạng thái tinh thần của chị Ngốc vẫn là quá thời đại.】

 

【Khương Tiểu Nhai thiếu tiền, nếu thực sự nhận đồ bố thí, cho dù là đem tặng khác thì cũng sẽ mắng c.h.ế.t cho xem.】

 

đúng, chỉ là tâm lý vững quá, chẳng thấy chút ngượng nghịu nào, thấy họ vui cô còn chẳng buồn giải thích, tâm lý mạnh mẽ đến mức nào chứ.】

 

Dòng chờ nhận đồ bố thí xếp hàng dài như rồng rắn. Ban đầu họ cực kỳ ác cảm với nhóm Khương Tiểu Nhai vác bao tải xuất hiện, nhưng ngờ bọn họ những tranh cướp hoa quả mà đến cả nhu yếu phẩm cũng chẳng buồn nhận, thế là bắt đầu xì xào bàn tán.

 

Tất nhiên, họ chẳng bao giờ nghĩ rằng Khương Tiểu Nhai ngại thiếu đồ, mà chỉ mặc định là ba đầu óc vấn đề, đến xếp hàng lấy đồ cũng đường mà .

 

Sau khi thuyết phục Khương Tiểu Nhai vô vọng, hai chị em vội vã chen lên hàng đầu. Lĩnh đồ xong , định tiếp tục thuyết phục nhóm Khương Tiểu Nhai lĩnh đồ, dù cần thì cứ đưa cho họ là mà.

 

Kết quả đầu , ba biến mất từ lúc nào, đến cả cái bao tải rắn trải nền đá cẩm thạch cũng chẳng còn thấy tăm .

 

"Chẳng trong đầu nghĩ cái gì nữa, đồ cho mà cũng thèm lấy."

 

" sớm phát hiện , mấy đứa trí tuệ vấn đề, đặc biệt là cái con bé kìa..."

 

"Chị thế nào chứ, trí tuệ vấn đề mà mặt mũi xinh thế nhặt đồng nát ?"

 

“Ừ, công nhận là thật, nhất là cái cao cao gầy gầy kìa, trông giống một nam minh tinh, lúc nãy còn thấy đỏ cả mặt.”

 

 

Loading...