Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 296: Chị Khương Xưa Nay Luôn Là Người Hành Động
Cập nhật lúc: 2026-03-13 02:36:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lãnh đạo: “……”
Lâm Tự Kinh: “……”
Mọi mặt tại hiện trường: “……”
Cái kiểu trả lời gì thế ? Cái gì mà "Khương Tiểu Nhai sẽ lấy mạng ai"?!!
Bây giờ là Khương Tiểu Nhai sắp mất mạng đến nơi kìa!!
Cô đương nhiên lấy mạng , mà cũng chẳng lấy nổi chứ!
Lúc đừng là khác, ngay cả ánh mắt Lâm Tự Kinh Kình Thiên Phong cũng nhuốm một màu thâm trầm.
Có quá mức tự tin Khương Tiểu Nhai ?
Lãnh đạo xong câu trả lời , suýt nữa thì nghẹt thở: "Cậu... các như là nguy... hiểm..."
Lời còn dứt, màn hình livestream đang chuyển động, ông bỗng nhiên im bặt.
Kình Thiên Phong chằm chằm màn hình, dùng giọng điệu chẳng chút gì là bất ngờ, thái độ cung kính đáp: " như quả thực nguy hiểm, nhưng ngài hãy tin rằng, Khương Tiểu Nhai sẽ loạn ."
Bởi vì cô còn nguy hiểm hơn bất cứ ai khác.
Lãnh đạo: “……”
Xem cái bản lĩnh của kìa, thế lúc là ai sốt sắng chạy đến cửa cầu xin giúp đỡ?!!
Hóa Khương Tiểu Nhai lật bàn thì lo sốt vó, đến lúc cô thực sự lật bàn thì yên tâm?!!
Khoan , hớt hải đến tìm sự trợ giúp, lẽ mục đích chỉ là Khương Tiểu Nhai ... lật bàn một cách hợp pháp đấy chứ?!!
Lãnh đạo càng nghĩ càng thấy khả năng cao, cả căn phòng đầy những đang căng thẳng, sắc mặt ông lập tức đen .
...
Trần Tam khí thế bừng bừng xông văn phòng. Hắn thực sự giận, giận đến mức ngay cả ý định hành hạ Khương Tiểu Nhai cũng còn nữa.
Hắn phòng, nhấc điện thoại định gọi bảo an lôi cổ cô ngoài xử lý luôn cho rảnh nợ.
Xử lý trực tiếp, tống cổ ngoài!!
Vừa đến nơi, tay mới chạm điện thoại thì thấy tiếng bước chân phía . Quay đầu , thấy Khương Tiểu Nhai theo từ lúc nào.
"Mày đây gì? Đây là chỗ mày thể ?!!" Trần Tam đột ngột đầu, thấy Khương Tiểu Nhai xuất hiện thì giật b.ắ.n , định thần liền gầm lên giận dữ.
Khương Tiểu Nhai đặt cái bình nước trong tay xuống bàn, mắt chằm chằm bàn tay đang đặt điện thoại: "Không , định cái trò gì?!"
Trần Tam thấy thái độ hống hách của cô thì tức đến đỏ mặt tía tai, vì quá tức giận mà giọng cũng mang theo tiếng thở dốc: "Mẹ kiếp, mày đúng là chán sống !!"
Hắn dập mạnh điện thoại xuống, đầu tìm v.ũ k.h.í, đó cúi rút một cây rìu gầm bàn, vung tay c.h.é.m thẳng về phía Khương Tiểu Nhai.
Có một điểm Trần Tam sai, thực sự đủ tàn nhẫn, g.i.ế.c chớp mắt.
Lưỡi rìu nhắm thẳng đỉnh đầu Khương Tiểu Nhai mà bổ xuống.
Chính cảnh tượng khiến nhóm của lãnh đạo Lâm Tự Kinh thót tim.
Thế nhưng Khương Tiểu Nhai chuẩn từ khi quyết định hành động.
Lúc Trần Tam tìm rìu, mắt cô khóa c.h.ặ.t cái ghế bên cạnh. Ngay khoảnh khắc c.h.é.m tới, mũi chân cô móc lấy cái ghế đẩy mạnh , chiếc ghế đập thẳng đầu gối Trần Tam.
Trần Tam đau điếng, lưỡi rìu trong tay lệch hướng. Khương Tiểu Nhai thừa cơ chộp lấy tay , giựt lấy cây rìu.
Cổ tay bẻ ngược, Trần Tam đau đến mức gào thét t.h.ả.m thiết. Chỉ tiếc là văn phòng của để tránh khác lén lắp lớp cách âm cực dày.
là gào rách họng cũng chẳng ai thấy gì.
Khương Tiểu Nhai lăm lăm cây rìu trong tay, kề sát cổ .
Cơn đau nhói cùng cảm giác chất lỏng dính dớp khiến tiếng gào thét thê lương của Trần Tam lúc nãy im bặt ngay lập tức.
Hắn ngây lưỡi rìu đang găm cổ , cảm nhận dòng chất lỏng đang chảy xuôi xuống nách, tin chắc rằng cổ bửa đôi.
Trong khoảnh khắc, cả hoảng loạn tột độ.
"Cô... đừng... đừng... sai ... sai ... mau gọi cấp cứu giúp , mau gọi cấp cứu , ... c.h.ế.t, c.h.ế.t ."
Trần Tam cảm thấy hoa mắt ch.óng mặt, khó thở vô cùng, cứ ngỡ đây chính là cảm giác của cái c.h.ế.t đang cận kề. Hắn mất hết tinh thần, cố mở to mắt cầu xin Khương Tiểu Nhai giúp đỡ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-296-chi-khuong-xua-nay-luon-la-nguoi-hanh-dong.html.]
Khương Tiểu Nhai: "..."
Cô còn tưởng khống chế lực tay mà lỡ tay tiễn tên thật , bèn ghé mắt kỹ vết thương một cái.
Chậc, mới quẹt nhẹ rách tí da thôi mà, cần quá thế .
Khương Tiểu Nhai khinh bỉ liếc một cái: "Vừa nãy định gọi điện cho ai?"
"Nói thật , c.h.ặ.t đấy." Cô vung vẩy cây rìu đe dọa.
Trần Tam sợ đến mức trả lời ngay tắp lự: "Gọi... gọi bảo an ..."
Còn để gì thì dám .
Khương Tiểu Nhai chợt nhớ lời Chung Mạn Mạn từng kể, khu công nghiệp bộ phận an ninh, chính là những kẻ gác, trang s.ú.n.g ống để răn đe.
Cô bừng tỉnh đại ngộ: "Anh gọi bọn chúng để đối phó với ?"
Trần Tam: "..."
Nói một cách đơn giản là để tống cổ cô ngoài.
Dự định ban đầu của Khương Tiểu Nhai là thông qua Trần Tam để khống chế bộ phận an ninh của khu. hiện tại, cái tính nhát c.h.ế.t của Trần Tam vô tình giúp cô việc thuận lợi hơn nhiều.
Khương Tiểu Nhai đè xuống bàn việc, bắt gọi điện cho đội bảo an bảo bọn chúng tới văn phòng một chuyến.
Khi Trần Tam nhấc máy lên, lưỡi rìu sắc lạnh gọn trán .
Hắn một phen run rẫy như cầy sấy.
"Đừng bậy, hiểu ?" Khương Tiểu Nhai nhắc nhở: "Cái gáo dừa nhỏ của chịu nổi một rìu ."
Trần Tam thực sự phát .
Đây còn là phụ nữ , sức lực lớn khủng khiếp thế , cho lấy một kẽ hở để vùng lên phản sát.
"Nhanh lên!" Khương Tiểu Nhai mất kiên nhẫn bồi thêm một cước.
"Á... u..." Trần Tam cảm thấy bắp chân chắc chắn gãy .
Khi mấy tên bảo an bước , đập mắt bọn chúng là cảnh tượng thế .
Trần Tam đang quỳ rạp đất, cổ và áo dính đầy m.á.u khô, cả run rẩy lẩy bẩy, khí chất đại ca biến sạch sành sanh.
Bên cạnh là một phụ nữ đang cầm bình nước lớn, thản nhiên tưới cho cái cây phát tài chỉ bằng nắm tay đặt trong văn phòng?! Miệng cô vẫn ngừng giáo huấn:
"Cha nuôi giao cho quản lý khu , đến kiểm tra công việc, đây là thái độ mà một đứa cấp nên ?"
Đội bảo an: "..."
Cái quái gì đang xảy ?
Đây là con gái của ông chủ nào?
Đến từ lúc nào mà bọn họ ?
Khương Tiểu Nhai dường như lúc mới thấy tiếng bước chân, cô đầu , lệnh cho bọn chúng đóng cửa văn phòng .
Trần Tam thấy của thì mừng húm, định mở miệng bảo bọn chúng tay, nhưng thấy Khương Tiểu Nhai ung dung tiến gần.
Cô nhẹ nhàng tước một khẩu s.ú.n.g từ tay bọn chúng, động tác thuần thục lên đạn, mở khóa bảo hiểm, nheo mắt nhắm thẳng đầu từ một cách ngắn.
Nhìn thấy động tác , lời định của Trần Tam lập tức nuốt ngược trong.
Chỉ riêng cái sự chuyên nghiệp khi lên đạn của cô thôi đủ khiến lạnh gáy .
Khương Tiểu Nhai hài lòng sự thức thời của , cô đưa mắt đám bảo an đang ngẩn ngơ như phỗng, cất lời:
"Trần Tam phản, các theo , theo ?"
Đội bảo an: "..."
Trần Tam: "..."
Mấy kẻ đó trân trân, nửa ngày trời đưa phản hồi nào.
Trần Tam mấp máy môi giải thích, nhưng chạm ánh mắt lạnh lẽo của Khương Tiểu Nhai, chỉ cần hé răng biện bạch, thể sẽ ăn kẹo đồng ngay lập tức.