Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 60: Mời Thần Thì Dễ, Tiễn Thần Thì Khó

Cập nhật lúc: 2026-03-13 01:02:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khương Tiểu Nhai: "..."

Bộ cô lắm chắc?

đây dầm mưa chắc?

Cô thèm khát cái chiếc Maybach "tự lên tiếng" cho chủ xe mới tạch chắc?

Hay là cô đây chiêm ngưỡng cái dáng oai vệ của gã chủ xe ?

Khương Tiểu Nhai dùng lực mạnh đến mức suýt chút nữa bóp nát cái tay lái xe đạp. Cô trông chẳng khác nào một kẻ khổ mệnh định mệnh trêu đùa, dù đang đưa thế khó nhưng vẫn mỉm đối diện với cuộc đời.

Để lộ sơ hở, cô còn bước nhẹ nhàng, vẻ mặt lộ rõ sự lo lắng, nhảy chân sáo tiến gần đàn ông đang đất.

"Ái chà, cái thằng ranh ..." Nhận suýt lỡ miệng, cô vội vàng chữa cháy: "Ái chà, cái thằng dở ... , ái chà, cái đàn ông hai cánh tay thế ?"

【Hahaha, c.h.ế.t mất thôi.】

【Người đàn ông đất: Muốn c.h.ử.i thì c.h.ử.i thẳng , cần vòng vo tam quốc thế , thật sự cần thiết.】

【"Thằng ranh" tỉnh dậy đ.á.n.h mất danh phận tôn quý của chủ xe Maybach .】

【Hóa “thằng dở”nghĩa là đàn ông hai cánh tay ?】

【Muốn mắng đàn ông thì cứ mắng , cần thiết khổ sở thế chị Ngốc ơi.】

【Để che đậy mà mỗi mở miệng Chị Ngốc thêm một tiếng "Ái chà", đúng là tốn bao tâm tư.】

【Nhìn là chị Ngốc vẫn còn cay vụ lúc nãy lắm, giấu nổi nữa .】

【Maybach chủ chuyện thì , nhưng Maybach khiến chị Ngốc dừng chân thì đúng là đáng đồng tiền bát gạo!】

【Lầu là đại lý bán xe Maybach cài đúng ?】

【Livestream hài hước 100% thì bình luận hài hước đến 200%, hahahaha.】

Khương Tiểu Nhai chào hỏi khí một tiếng, hỏi thăm sự cô đơn xong xuôi mới bắt đầu vòng quanh quan sát đàn ông đang đó.

Cả đồ may riêng, diện mạo... là đàn ông, tuổi đời quá ba mươi. Không khí phảng phất mùi m.á.u tanh, nhưng vì tầm mờ ảo nên cô thấy rõ vết thương ở .

Khương Tiểu Nhai lấy điện thoại báo cảnh sát, đó gọi tiếp cho cấp cứu.

Việc báo cảnh sát khá suôn sẻ, bên thậm chí chẳng hỏi han gì nhiều, chỉ buông một câu: "Hiện tại hung thủ vẫn chứ?"

Khương Tiểu Nhai: "..."

Ơ kìa, ý ?

【Hahaha, hung thủ vẫn chứ?】

【Toàn là nhân tài cả.】

【Trực tổng đài: Những chuyện khác lo, chỉ hung thủ còn sống ?】

【Chị Ngốc: gọi các đến bắt , các hỏi hung thủ ? Hóa báo cảnh sát giùm cho hung thủ chắc?】

【Báo cảnh sát giùm cho hung thủ, cái đúng là phong cách của chị Ngốc thật.】

Vế thì rắc rối hơn một chút, bên cấp cứu hỏi cô sơ cứu tại chỗ , yêu cầu cô tắt máy và mô tả tình hình hiện trường.

Khương Tiểu Nhai đành xổm xuống, bật đèn pin lên soi đất: "Hiện tại t.h.i t.h.ể của thằng ranh... khụ, hiện tại tình trạng của bệnh nhân... khụ, bệnh nhân vẫn còn thở, thở yếu, khuôn mặt bình thường, cổ dấu vết gì, vết thương cách bụng 3cm, trông giống như vật sắc nhọn đ.â.m trúng."

Nhân viên y tế cô mô tả xong cũng chẳng dám bảo cô sơ cứu tại chỗ nữa, chỉ bảo cô tìm thứ gì đó che mưa cho , kẻo đ.â.m c.h.ế.t nước mưa cho ngạt c.h.ế.t.

"Anh đúng đấy, để tìm ô."

Khương Tiểu Nhai lục lọi đàn ông, tìm thấy chìa khóa cảm ứng, mở cốp xe Maybach và lấy một chiếc ô.

Chiếc ô ngăn chặn những hạt mưa dày đặc đầu, Khương Tiểu Nhai thở hắt , cảm thán một câu: " là chủ xe Maybach tôn quý khác, đất sắp tạch mà vẫn phục vụ, nên ơn ."

【Hahaha, "nên ơn ", lời của Chị Ngốc mà chua chát thế.】

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-60-moi-than-thi-de-tien-than-thi-kho.html.]

【Nhìn là chẳng cứu tí nào.】

【Rõ ràng là chẳng phục vụ gì , đơn giản là cô dầm mưa thôi.】

【Chủ xe hai cánh tay đất: Không cứu thì cứ , cần màu hời hợt thế .】

【Chủ xe Maybach đang đất: Không cứu thì cứ , trả cây dù cho , một cây những hai mươi ngàn tệ đấy!】

Ở một diễn biến khác.

Kình Thiên Phong đang gọi mấy két bia, hết ly đến ly khác, đang uống hăng say thì Dư Thố nhận điện thoại từ nhân viên trực tổng đài của đồn.

"Đội trưởng, hỏng , chị Ngốc nhặt đồ nữa !"

Dư Thố cầm điện thoại, "bật" dậy khỏi chỗ như lò xo, hét lớn.

Kình Thiên Phong tay cầm ly bia, vẫn kịp phản ứng gì.

Ngũ Luân cạnh thì suýt rơi cả ly rượu, nhíu c.h.ặ.t mày, nghiêm giọng hỏi: "Không lẽ nhặt ... bộ phận cơ thể nữa đấy chứ?"

Ánh mắt tất cả đồng loạt đổ dồn Dư Thố, nín thở chờ câu trả lời.

Dư Thố nhanh nhẹn lắc đầu. Cả đám thở phào một cái thì bồi thêm một câu: "Lần hình như nhặt hẳn... c.h.ế.t luôn ."

Cả đội hình sự: "..."

Ngũ Luân sang Dư Thố, mặt cảm xúc: " thấy thật sự chán sống đúng !"

Cái thằng , ai mượn ngắt nghỉ đúng lúc thế , dọa thế dễ đau tim lắm .

Đối mặt với những ánh mắt tóe lửa của đồng đội, Dư Thố lùi phía , trưng vẻ mặt " chẳng điều gì cả": "Mọi đừng thế mà, nghĩ đến tiền thưởng cuối tháng chứ..."

"Dừng!" Ngũ Luân đưa tay hiệu cho im miệng.

Tiền nong giờ quan trọng, cái họ cần bây giờ là nghỉ ngơi!

mà, cũng thấu , chỉ cần cái cô Khương Tiểu Nhai còn nhặt rác ở Lê Thành, thì cái đội đừng hòng ngày nghỉ.

" bảo , cái cô nàng giỏi nhặt thế nhỉ? Năm bảy lượt nhặt tứ chi đủ vô lý , đó còn nhặt cả tên lửa, mộ cổ, giờ đến cả c.h.ế.t cũng nhặt luôn?"

"Người c.h.ế.t đấy, là c.h.ế.t đấy! Cô bảo nhặt là nhặt luôn, còn tưởng c.h.ế.t là đặc sản của Lê Thành bằng."

Cả đội: "..."

Dư Thố cả đội hình sự đang tỏa oán khí ngút trời như mấy lão quỷ trong phim, lập tức ngậm miệng, dám hó hé thêm câu nào.

Cơn mưa bão vẫn trút xuống xối xả, những hạt mưa to như hạt đậu đập thình thịch tán ô. Trong chớp mắt, mặt đường vốn đọng nước giờ ngập đến mắt cá chân.

Thấy đàn ông đất sắp nước mưa ngập cả lỗ mũi, Khương Tiểu Nhai dù chẳng động tay động chân tí nào nhưng vẫn gọi điện cho bên cấp cứu. Sau khi xác nhận thể tạm thời di dời cơ thể, cô liền xách gã dậy, quăng thẳng lên xe.

Kình Thiên Phong dẫn tới hiện trường gần như cùng lúc với xe cấp cứu.

Không ngoài dự đoán, Khương Tiểu Nhai một nữa mời lên chiếc xe cảnh sát với chiếc "ghế sắt" quen thuộc.

"Đồng chí Khương, cô chịu khó một chút nhé. Chúng qua bệnh viện xem tình hình thế nào , mới về đồn lấy lời khai ."

Ngũ Luân lúc nãy còn đầy oán hận, giờ đổi 180 độ, vồn vã nịnh bợ hết mức.

Biết , án nhận , phá án nhanh khi còn trông cậy cái "vận may" kỳ quái của cô nàng , nên cứ nhẹ nhàng cho lành.

Khương Tiểu Nhai cũng chẳng còn mà bực bội. Cả cô ướt sũng thế , theo họ cũng , sẵn tiện tìm cái nhà vệ sinh mà bộ đồ khác.

"Được thôi."

"Đi thôi."

Kình Thiên Phong chẳng thêm lời thừa thãi nào, đóng cửa xe cho xe chạy .

Điểm đến đầu tiên là bệnh viện.

Bệnh nhân vẫn đang trong phòng cấp cứu, nhà của cũng nhanh ch.óng mặt.

Khương Tiểu Nhai luôn mang theo " bộ gia sản" trong cái ba lô chống nước, cô nhà vệ sinh một bộ đồ khô ráo . Vừa xin y tá một cái túi bóng để nhét bộ đồ ướt bao, cô bước thì đụng ngay đám nhà đang lóc t.h.ả.m thiết, đau khổ đến c.h.ế.t sống .

Loading...