Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 77: Không Đùa Đâu, Chết Người Thật Đấy!

Cập nhật lúc: 2026-03-13 01:08:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kình Thiên Phong là nhạy bén đến mức nào chứ, ngay lập tức ngẩng đầu lên, thấy bóng đang bên cửa sổ, bước chân bỗng khựng tại chỗ.

Một cảm giác ngột ngạt bao trùm lấy căn phòng.

Kình Thiên Phong im bất động, thấy giọng từ phía cửa sổ vang lên: "Kết thúc vụ án ."

Kình Thiên Phong ngước mắt bóng lưng nọ, giọng vẫn bình thản như : "Không kết thúc !"

"Hửm?"

"Chứng cứ đủ, chuỗi mắt xích bằng chứng thể khép kín, kết thúc ." Kình Thiên Phong dứt khoát trả lời.

"Trong tình cảnh , nghĩ còn thể tìm chuỗi bằng chứng chỉnh ?"

Kình Thiên Phong đáp: "Có thể, hoặc thể. nếu tìm thì cũng kết thúc vụ án ."

" chúng thể đợi thêm nữa ."

"Không đợi cũng kết thúc ." Thái độ của Kình Thiên Phong vẫn cứng như thép, hề đổi.

Những mặt trong phòng bằng ánh mắt đầy lo sợ.

Anh vị là ai , và câu trả lời của mang ý nghĩa gì hả?

"Kình Thiên Phong... đúng nhỉ?" Người đàn ông cửa sổ cuối cùng cũng chịu lên tiếng.

"Vâng!" Đối với lãnh đạo, thái độ của Kình Thiên Phong vẫn chuẩn mực.

"Cậu tưởng sắp xếp cho về Lê Thành là động ?" Giọng ông trầm xuống, từng chữ thốt mang theo luồng khí lạnh lẽo.

"Không ạ." Kình Thiên Phong thừa hiểu " ngoài còn , trời ngoài còn trời". Lãnh đạo bảo , sẽ đó.

cũng một nguyên tắc thép. Anh chỉ những việc cho là nên , thể và bắt buộc . Còn , chấp nhận mệnh lệnh áp đặt!

Bóng bên cửa sổ lộ rõ vẻ giận dữ, nhưng quả thực cũng chẳng Kình Thiên Phong.

Nói thẳng , Kình Thiên Phong là điều động đặc biệt về Lê Thành, cũng giống như những phái đến các thành phố khác. Những thì chức vị cao, nhưng thực tế chẳng ai dám đụng .

Thế nên ông thực sự chẳng thể .

Kình Thiên Phong sừng sững tại chỗ, cũng lùi, ánh mắt kiên định thẳng phía .

"Được, cho thêm thời hạn một tháng nữa. Nếu ..." Một giọng chứa đầy sự đe dọa vang lên.

Kình Thiên Phong hiểu rõ ý họ là gì. Vụ án họ chỉ một kết quả, còn kết quả đó đúng sự thật thì quan trọng, cái họ cần là thành tích.

"Rõ!" Kình Thiên Phong chẳng thèm thêm lời thừa thãi nào, dứt lời liền mở cửa rời .

Những còn trong phòng theo bóng lưng , khỏi cảm thán. cấp chọn, phong thái đúng là "ngầu lòi"!

Cứng rắn thật sự!

Còn ai đang ghen tị thì họ dám .

Chu Vũ Vũ vì sợ quá mà ngất xỉu, đưa bệnh viện.

Còn Khương Tiểu Nhai thì một nữa "chiếc ghế sắt" quen thuộc tại đồn cảnh sát.

Tê liệt, thực sự là tê liệt .

Lần hệ thống rõ ràng giao nhiệm vụ gì, mà cũng đụng cái thứ . Chẳng lẽ tại hệ thống, mà là do cô "nặng vía", mạng mang sát khí ? Hay là cô nên tìm cái chùa nào đó để cúng bái giải hạn nhỉ?

Lần đối diện với cô đổi thành một khác. Và cũng là một đau đầu vì cô.

Dư Thố cứ chằm chằm Khương Tiểu Nhai đang đối diện. Thấy cô nhíu mày thật c.h.ặ.t, vẻ mặt khổ sở như thể cả thế giới nợ tiền , kiểu gì cũng thấy cô giống hạng tội phạm chỉ thông minh cao.

Chẳng lẽ tất cả thực sự chỉ là trùng hợp ?

Khương Tiểu Nhai nhận thấy ánh mắt của , liền ngước lên.

Dư Thố: "Hừm... Đồng chí Khương, cô chuyện gì giải thích ?"

Khương Tiểu Nhai thẳng lưng, bằng ánh mắt cực kỳ nghiêm túc: "Cảnh sát Dư , cảm giác đang gài bẫy ."

Dư Thố: "..."

"Bị ai gài bẫy cơ?" Vẻ mặt Dư Thố đổi liên tục, trong đầu bắt đầu tưởng tượng đủ loại kịch bản trả thù kịch tính.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-77-khong-dua-dau-chet-nguoi-that-day.html.]

"Ông trời đó! Chắc ổng thấy sống t.ử tế quá nên chịu nổi đây mà." Khương Tiểu Nhai thốt lên với vẻ mặt đầy phẫn uất.

Dư Thố: "..."

Anh cũng chẳng an ủi cô thế nào cho , thôi thì cứ nở một nụ thiện cho lời .

Dư Thố đưa Khương Tiểu Nhai về đồn cảnh sát, bảo cô tự tìm chỗ nào đó mà , còn và đội pháp y thì tức tốc phi thẳng xuống nhà xác để việc.

Quen cửa quen nẻo, Khương Tiểu Nhai chẳng thèm khách sáo, cứ thế thẳng văn phòng của Kình Thiên Phong.

Cô tắt luôn cái tai Thiên Nhãn , thừa là kết quả khám nghiệm t.ử thi chắc lâu mới , nên cô tranh thủ tìm một góc lăn đ.á.n.h một giấc cho đời.

Lúc Kình Thiên Phong đẩy cửa bước , đập mắt là hình ảnh một cô nàng đang cuộn tròn ngủ ngon lành ở góc phòng.

Anh tiến tới, gõ gõ lên mặt bàn, chẳng chút ga lăng nào mà gọi cô dậy ngay lập tức.

Khương Tiểu Nhai ngái ngủ mở mắt , thấy gương mặt lầm lì của Kình Thiên Phong thì uể oải chào một tiếng.

"Nói xem nào." Kình Thiên Phong châm một điếu t.h.u.ố.c.

Anh bắt đầu hút t.h.u.ố.c .

Dạo gần đây bỗng hiểu tại nhiều coi cái món là vật bất ly .

Bao nhiêu cái bực dọc, áp lực tích tụ trong lòng bấy lâu nay, giờ chỉ còn dựa khói t.h.u.ố.c để đè nén xuống thôi.

Khương Tiểu Nhai mới tỉnh ngủ, đầu óc còn m.ô.n.g lung như một trò đùa, nhưng khi chạm ánh mắt lạnh như tiền của đàn ông đối diện, cô bỗng chốc tỉnh táo hẳn .

"Đội trưởng Kình! Anh cũng thấy gì đó sai sai đúng ?"

Kình Thiên Phong cô chằm chằm, phả một làn khói t.h.u.ố.c hỏi bằng giọng lạnh lùng: "?"

"Em thấy hình như gài bẫy ." Khương Tiểu Nhai bừng bừng tức giận.

Kình Thiên Phong vẫn rời mắt khỏi cô: "Thế theo cô, ai mà đủ bản lĩnh để bày một ván cờ lớn như thế ?"

Khương Tiểu Nhai sững sờ, cô ngờ Kình Thiên Phong trả lời như .

Anh hề phủ nhận suy nghĩ của cô, điều khiến đầu óc cô bỗng chốc cuồng, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

Nếu như cảm giác ban đầu của cô chỉ dựa việc hệ thống hề cảnh báo mà vẫn vướng rắc rối, mang nặng tính chủ quan. Thì thái độ của Kình Thiên Phong lúc khẳng định một điều, chuyện chắc chắn hề đơn giản như vẻ bề ngoài.

"Chuyện ... liên quan đến vụ xưởng bỏ hoang ?" Khương Tiểu Nhai nhanh ch.óng đ.á.n.h thấy mùi lạ.

"Ừm." Kình Thiên Phong vốn dĩ bao giờ kể chi tiết vụ án đó cho cô, và Khương Tiểu Nhai cũng từng tò mò hỏi han.

hôm nay nhận rằng, đống bằng chứng thu thập mới chỉ là bề nổi của tảng băng chìm.

Nếu chỉ dựa sự kiên trì và nỗ lực của một thì đừng hòng đào tận gốc tróc tận rễ lũ .

Và Khương Tiểu Nhai, nghi ngờ gì nữa, chính là nhân tố quan trọng nhất.

"Đứng vụ là một tập đoàn xuyên quốc gia, hiện tại vẫn thêm bất kỳ bằng chứng nào để tiếp tục điều tra sâu hơn."

Kình Thiên Phong giải thích ngắn gọn, súc tích, quên bồi thêm một câu: "Chuyện ở công viên hôm nay, thể là đòn trả đũa của bọn chúng, cũng là một lời thách thức công khai gửi đến pháp luật."

Khương Tiểu Nhai hít một lạnh. Cô cứ ngỡ đang sống trong thời bình an , ngờ những thế lực bóng tối đáng sợ đến mức , ngay cả pháp luật chúng cũng chẳng coi gì.

"Thế nên..." Vẻ mặt Khương Tiểu Nhai bỗng trở nên vô cùng nghiêm trọng.

"..." Kình Thiên Phong nín thở chờ đợi, cứ ngỡ cô nàng phát hiện manh mối động trời nào đó.

"Bây giờ nên lập tức rút khỏi chương trình, thuê ngay vài vệ sĩ đô con, bảo vệ 24/7 mới !!" Khương Tiểu Nhai như thể hạ quyết tâm lớn, lập tức rút điện thoại tìm kiếm giá thuê vệ sĩ chuyên nghiệp.

Kình Thiên Phong cạn lời: " Vệ sĩ đ.á.n.h đ.ấ.m giỏi bằng cô ?"

" bọn s.ú.n.g!" Khương Tiểu Nhai hề đùa.

Cô là trần mắt thịt, nếu bọn chúng cầm s.ú.n.g AK rượt đuổi, thì cô đăng xuất là cái chắc.

"Vệ sĩ cũng chẳng ai rảnh mà đỡ đạn hộ cô ." Kình Thiên Phong phũ phàng nhạo.

Khương Tiểu Nhai nghĩ cũng đúng, cái tên tây cao to hôm b.ắ.n, đám vệ sĩ của ông đỡ đạn giúp , chạy mất dép cả chủ chứ.

"Vậy nên, cứ ở chương trình, mở livestream hì hục nhặt rác là cách an nhất ?" Khương Tiểu Nhai bỗng thấy chán nản hẳn.

Thấy cô chịu yên, Kình Thiên Phong thầm thở phào một , mặt mày trở nên nghiêm nghị: " thế, cứ phối hợp với chúng điều tra. Chúng sẽ canh chừng phòng livestream của cô thường xuyên để bảo vệ an cho cô."

Loading...