Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 94: Tình Huống Có Đúng Như Vậy Không?

Cập nhật lúc: 2026-03-13 01:12:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy tỉnh , cô rõ ràng là thở phào nhẹ nhõm, tiện tay hất thẳng chai nước khoáng mặt .

Tư Dịch: "..."

Cô thực sự coi là con mà!!

Khương Tiểu Nhai sờ đôi gò má đang nóng hổi của Tư Dịch, chắc là do nhiệt độ trong xe quá cao . Thấy tỉnh táo hơn chút, cô giúp hạ nhiệt, đỡ lấy giúp uống nước.

Tư Dịch ép uống hết nửa chai nước, cứ ngỡ cô sẽ tha cho , đang định nhắm mắt nghỉ ngơi thì tiếng tát tai "bôm bốp" vang lên mặt.

"Tỉnh , đừng ngủ! Bà đây tốn bao nhiêu công sức, mà dám ngủ là liều mạng với luôn đấy."

"Này, xong ? Để cõng xuống núi nhé..."

Khương Tiểu Nhai liếc xuống chân núi, vẫn thấy tiếng còi xe cấp cứu. Cô đang phân vân nên đưa xuống núi để vẫy xe đưa bệnh viện .

Nào ngờ, chẳng câu nào của cô chạm đúng dây thần kinh của đàn ông trong lòng, chỉ thấy giật tỉnh dậy, vội vàng xua tay: "Cô đừng... cần ... ngủ nữa là chứ gì."

Khương Tiểu Nhai: "?"

【Ha ha ha, đang lơ mơ sắp ngất mà thấy cô đòi đưa xuống núi là tỉnh táo hẳn luôn.】

【Cảm giác tát cho tỉnh thì đúng hơn.】

【Sức mạnh của Chị Ngốc thì đó, tưởng tượng cái lực tát đó nó kinh hoàng thế nào .】

【Thấy rõ là sợ c.h.ế.t, nhưng cực kỳ sợ Chị Ngốc kẹp nách chạy bộ.】

【Chủ xe Ferrari: cứu thế nào, trong lòng cô tự ?】

Xe cấp cứu cuối cùng cũng đến hiện trường, khiêng ngay lập tức. Khương Tiểu Nhai vẫn theo xe đến bệnh viện.

Tư Dịch lên cáng cứu thương là lịm luôn. Trước khi bất tỉnh nhân sự, còn cố túm lấy vạt áo một cô y tá mà dặn dò: "Bảo cô ... tránh xa... một chút."

Nói xong câu đó, chính thức mất ý thức vì kiệt sức.

Khương Tiểu Nhai phía đám đông nên thấy lời dặn , y tá cũng chẳng hiểu gì, cứ ngỡ va đập hỏng não nên đang trối trăng lời cuối.

Xe lao vun v.út đến bệnh viện, Tư Dịch đẩy thẳng phòng cấp cứu. Khương Tiểu Nhai bệt xuống hàng ghế dài ngoài hành lang.

Trước đây, với tư cách là một phú nhị đại "chỉ cần khởi nghiệp là sẽ giàu đến c.h.ế.t", cô bao giờ mơ mộng về chuyện trọng sinh, bàn tay vàng đạt đến đỉnh cao nhân sinh như trong mấy bộ truyện sảng văn.

Cái loại sảng văn nào mà sướng bằng việc "ăn no chờ c.h.ế.t" của một phú nhị đại chứ?

Sự thật chứng minh, cô vẫn là tầm xa trông rộng.

Đây mà là sảng văn cái nỗi gì, rõ ràng là kiếp trâu ngựa khổ sai thì .

Dường như nhận tâm trạng xuống dốc của Khương Tiểu Nhai, hệ thống lên tiếng an ủi: 【Ký chủ, cô thể nghĩ theo hướng khác. Tuy bây giờ cô còn là phú nhị đại nữa, nhưng cô thể khiến con cái cô trở thành phú nhị đại mà.】

Khương Tiểu Nhai lạnh trong lòng: " còn chẳng phú nhị đại nữa thì con lấy tư cách gì mà ?"

Hệ thống: "..."

Thấy bài xong, hệ thống quyết định đổi hướng: 【Cô phú nhị đại, nhưng cô thể trở thành phú nhất đại mà! Chỉ cần cô thành nhiệm vụ, tích lũy tài sản, thể mà hưởng thụ.】

Khương Tiểu Nhai: "Cậu chắc chắn là hưởng thụ ?"

Cô rõ ràng là tin.

Cứ theo cái đà , e là kịp hưởng phúc thì cô lăn c.h.ế.t vì kiệt sức .

Hệ thống thấy cô vẻ lung lay, liền thừa thắng xông lên: 【Chỉ cần tích lũy đủ tài sản là .】

Khương Tiểu Nhai mặt cảm xúc: "Tích lũy bao nhiêu?"

Hệ thống thành thật đáp: 【Số tài sản đủ để cô tiêu xài hoang phí trong vài kiếp.】

Khương Tiểu Nhai: "..."

Tiêu xài hoang phí trong vài kiếp?

Bốc phét cũng thôi chứ. Hồi cô là phú nhị đại tiếng mà còn chẳng dám vung tay quá trán, tài sản tiêu vài kiếp thì chắc ngang tầm thủ phú thế giới ?

Thôi, im miệng cho lành.

Càng càng thấy khó chịu.

Khương Tiểu Nhai nhắm mắt , cảm thấy tiến gần. Mở mắt , cô thấy một gương mặt quen thuộc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-94-tinh-huong-co-dung-nhu-vay-khong.html.]

Kình Thiên Phong mặc thường phục, cả như mang theo lạnh, ánh mắt lạnh lùng cô.

Khương Tiểu Nhai đang bực bội, chẳng chuyện với ai, cô ngoắt đầu , chằm chằm cửa phòng phẫu thuật.

Khi Dư Thố tới, đập mắt là cảnh tượng thế .

Trên băng ghế dài hai đang , mỗi về một hướng khác , vẻ mặt lạnh lùng y hệt , chẳng ai thèm đoái hoài đến ai.

Dư Thố bước gần báo cáo tình hình hiện trường với Kình Thiên Phong. Chiếc xe nổ tung, tin duy nhất là Tư Dịch cứu kịp thời.

Kình Thiên Phong cầm bản báo cáo, đưa mắt hiệu cho Dư Thố sang chuyện với Khương Tiểu Nhai.

Dư Thố đến mặt Khương Tiểu Nhai, xổm xuống hỏi han: "Đồng chí Khương, đêm hôm khuya khoắt thế xuất hiện ở núi Thu Minh?"

Khương Tiểu Nhai đáp gọn lỏn: "Nhặt rác!"

Dư Thố hỏi tiếp: "Sao trùng hợp thế, gặp ngay vụ t.a.i n.ạ.n xe ?"

Khương Tiểu Nhai thở dài: "Không , chắc là do khổ thôi."

Dư Thố: "..."

Nhìn là dối, đây là lời từ tận đáy lòng.

Dư Thố chịu thua chỗ Kình Thiên Phong.

Kình Thiên Phong vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh như tiền. Dư Thố sờ mũi, khẽ: "Đội trưởng, thử hỏi xem ?"

Kình Thiên Phong: "..."

Thấy ánh mắt khó hiểu của Dư Thố, Kình Thiên Phong mới giải thích một câu: "Người quen, tham gia phá án."

Dư Thố: "..."

Người quen thì quen, nhưng cái mặt trông đáng sợ thế .

Dư Thố hiểu tâm trạng của Kình Thiên Phong lúc .

Anh bạn của mới về nước, hai còn kịp liên lạc với thì xảy chuyện ngay tại Lê Thành.

Từ nãy đến giờ, điện thoại của rung liên hồi vì những lời hỏi thăm từ khắp các phe phái khác . Người mà còn sống thì cả nhà cũng vui, chứ sứt mẻ gì thì cả cái Lê Thành xác định là m.á.u bộ.

Cái quái gì đang xảy cũng .

Hết vụ án xuyên quốc gia ở nhà xưởng bỏ hoang, giờ lòi một Tư Dịch.

Bộ Lê Thành là đất lành chim đậu, ai cũng thích đến đây chôn thây hết ?

Lúc , chẳng còn chút nghi ngờ nào đối với Khương Tiểu Nhai nữa. Thậm chí, còn nảy sinh một chút đồng cảm với cô.

Cả hai đều là những kẻ đen đủi đến tận cùng xã hội!

Khương Tiểu Nhai theo Dư Thố về đội hình sự.

Vì trời quá khuya, thực là cô tăng ca!! Cô chấp nhận sự sắp xếp, về căn phòng cũ để nghỉ ngơi một đêm.

Giấc ngủ của Khương Tiểu Nhai chẳng mấy yên ả.

Trong mơ cô cứ thấy cái hệ thống liên tục thôi thúc cô trở thành phú nhất đại.

Một giấc mộng mùa xuân, , là một cơn ác mộng thì đúng hơn.

Bừng tỉnh cơn ác mộng, cô quờ tay lấy điện thoại, lúc là mười giờ sáng.

Khương Tiểu Nhai xoa cái trán đang đau âm ỉ vì thiếu ngủ bước khỏi phòng, thì gặp ngay một viên cảnh sát đến thông báo cô sang phòng hòa giải.

Vừa trong, cô thấy một bóng hình quen thuộc.

Có những , dù đeo khẩu trang kín mít thì vẫn khiến thốt lên: Đẹp trai đúng là một loại cảm giác.

Mộc Dịch Cẩn chính xác là loại đó.

Lúc trong văn phòng, đeo khẩu trang, phía là quản lý và trợ lý thành một hàng, vẻ như đợi từ lâu.

Nghe tiếng động, cả nhóm đồng loạt ngẩng đầu lên . Ngay giây tiếp theo, mấy lẳng lặng nối đuôi ngoài, rõ ràng là nhận chỉ thị từ .

Viên cảnh sát phụ trách hòa giải hiệu cho Khương Tiểu Nhai xuống. Khương Tiểu Nhai đối diện với Mộc Dịch Cẩn, cô bỗng sực nhớ điều gì đó, sắc mặt lộ vẻ thể tin nổi.

Quả nhiên...

Viên cảnh sát hắng giọng: "Đồng chí Khương, Mộc đây 'tiện tay' lấy mất một chiếc áo sơ mi trị giá 389.999 tệ của , tình huống đúng ?"

Loading...