Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 95: Có Khả Năng Không?

Cập nhật lúc: 2026-03-13 01:12:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khương Tiểu Nhai: "..."

Không chứ, ba mươi tám tệ chín mà cũng báo cảnh sát ?

À... đơn vị là “vạn”.

Mộc Dịch Cẩn đang bất động đối diện, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ gượng gạo: " là thật..."

" mà, với , là mượn!"

"..."

Sau một hồi viên cảnh sát hòa giải, cả hai cuối cùng cũng đạt thỏa thuận: Khương Tiểu Nhai trả áo sơ mi cho Mộc Dịch Cẩn, mời một bữa cơm và chân thành xin , thế là xong chuyện.

Mộc Dịch Cẩn lủi thủi theo cô về phòng lấy áo.

Cửa phòng đóng , Khương Tiểu Nhai liền lườm bằng ánh mắt sắc lạnh: "Hôm qua chẳng chị chị em em ngọt xớt , hôm nay giả vờ nữa ?"

Mộc Dịch Cẩn tháo khẩu trang , chớp chớp mắt cô: "Chị ơi, chỉ cần là quần áo em mặc qua mà chị thích, em đều sẵn lòng tặng chị hết, chỉ riêng chiếc áo sơ mi ạ."

Khương Tiểu Nhai lườm , lục lọi trong túi lấy chiếc áo: "Bớt giải thích , cầm lấy áo mau biến cho khuất mắt ."

Mộc Dịch Cẩn đưa tay nhận áo, vẫn cố giải thích thêm: "Áo là bên nhãn hàng cho mượn tạm thời, hiện tại chỉ một chiếc duy nhất thôi, họ chịu bán."

"Chị ơi, nếu chị thích quần áo em từng mặc, ở nhà em..."

"Dừng!" Khương Tiểu Nhai đôi mắt nai con vô tội của , cam chịu thở hắt một : "Chuyện trách , cũng chẳng sở thích bệnh hoạn là mặc đồ cũ của . Thế , cứu mạng , cho mượn áo, bữa cơm miễn , chúng coi như hai bên huề , thể về đấy, ?"

Trời mới , từ lúc nghi ngờ gã liên quan đến đường dây tội phạm quốc tế ở khu nhà xưởng bỏ hoang , cô chẳng dính dáng gì đến .

Mộc Dịch Cẩn cô gái đang lộ vẻ cáu kỉnh, sự bực bội mặt giống như đang diễn, đáy mắt xẹt qua một tia lóe sáng.

Anh là thiên chi kiêu t.ử, đại lưu lượng hàng đầu, bao nhiêu phụ nữ thấy rung động thì cũng dòm ngó tài sản và nhan sắc của để trục lợi, đây là đầu tiên gặp một phụ nữ tỉnh táo và lý trí đến mức .

mà, cô càng như , càng thấy tò mò.

Khương Tiểu Nhai, rốt cuộc cô là ai?

Mộc Dịch Cẩn nhất quyết đồng ý: "Không chị ơi, chị giúp em một việc lớn như , thể cứ thế mà bỏ qua . Vả chuyện cái áo cũng là của em, em nhất định bù đắp cho chị."

Khương Tiểu Nhai: "..."

Anh bù đắp cái con khỉ khô !

Mồm thì leo lẻo đòi bù đắp mà chẳng thấy chi đồng nào, học tập Lục đại thiếu gia ?

Người tuy "phế" thật nhưng cái ít nhiều, tay là sáu triệu tệ, tay cái nữa thêm sáu triệu tệ!!

Mà cũng đúng thôi, chính phá hỏng kế hoạch của Mộc Dịch Cẩn, thể thực sự cảm ơn cô chứ, chắc hận thể bóp c.h.ế.t cô thì .

Khương Tiểu Nhai nghĩ thông suốt mấu chốt vấn đề, hít sâu một đột ngột tiến gần: "Mộc Dịch Cẩn, chúng thương lượng cái ."

Mộc Dịch Cẩn cúi đầu, trông y hệt một chú cún con ngoan ngoãn: "Chị ơi, chị , em ..."

"Thế , đừng bám theo nữa, chuyện của chúng coi như xong. Còn nếu vẫn cứ tiếp tục giả vờ giả vịt mà bám lấy ..."

Ánh mắt Khương Tiểu Nhai trở nên âm hiểm. Cô tin đến mức mà Mộc Dịch Cẩn vẫn còn thể giả ngu nữa.

Mộc Dịch Cẩn lộ vẻ tổn thương: "Chị ơi, chị hiểu lầm em , em ý đó, em chỉ báo đáp chị..."

Khương Tiểu Nhai nhịn hết nổi, cô dậy túm cổ áo lôi lên.

Hai bốn mắt .

Trong thoáng chốc, hình ảnh kiêu ngạo của khi châm t.h.u.ố.c lúc mới gặp hiện lên trong đầu cô, đối lập với hình ảnh gã đàn ông đang ánh mắt long lanh cô lúc .

Khương Tiểu Nhai cuối cùng cũng hiểu cảm giác kẻ biến thái nhắm trong phim ảnh là như thế nào.

Đó là cảm giác hận thể băm đối phương nhưng luật pháp bảo vệ , mà băm thì luật pháp chẳng bảo vệ nổi chính . Một sự bất lực tột độ.

Định tung một cú đá tống khứ ngoài nhưng cô dừng , giơ tay vỗ bôm bốp .

Mộc Dịch Cẩn: "..."

Lúc đây, duy nhất thể hiểu cảm giác của lẽ chỉ Tư Dịch đang trong bệnh viện.

Bàn tay của phụ nữ bằng sắt !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-95-co-kha-nang-khong.html.]

Vỗ mấy cái khiến thấy đau cả não!

"Anh chỉ buồn nôn đúng ?" Khương Tiểu Nhai ghé sát tai , nghiến răng nghiến lợi khẽ.

Mộc Dịch Cẩn nắm lấy tay cô: "Không chị ơi..."

Cô đừng vỗ nữa, vỗ nữa là chấn động não thật đấy.

"Chị cái con khỉ!" Khương Tiểu Nhai nổi khùng, vung một chân quét thẳng hạ bộ của .

Mộc Dịch Cẩn ôm đầu thụp xuống, Khương Tiểu Nhai thừa cơ bồi thêm một cú m.ô.n.g, trực tiếp sút văng ngoài.

Mộc Dịch Cẩn lảo đảo tựa tường chậm rãi dậy, đưa tay chạm khóe môi rách, gương mặt phủ đầy vẻ âm u.

Quản lý và trợ lý chạy tới đúng lúc chứng kiến cảnh , đồng loạt cúi gầm mặt xuống, dám thở mạnh.

"..."

Mộc Dịch Cẩn đeo khẩu trang, rời khỏi đồn cảnh sát và bước lên chiếc xe bảo mẫu chờ sẵn bên lề đường.

Quản lý và trợ lý lẳng lặng nối đuôi theo.

Anh dựa cửa sổ xe, một chiếc b.út máy xoay tít giữa các đầu ngón tay, những tiếng "tích tắc, tích tắc" đều đặn, yên tĩnh đến mức dường như thể thấy cả nhịp tim của chính .

Mộc Dịch Cẩn theo bóng bên ngoài cửa sổ, thấy cô quét mã một chiếc xe đạp thản nhiên thẳng đường lớn.

"Sếp, giờ chúng gì ạ?" Người phía khẽ nghiêng , cung kính lên tiếng hỏi.

Chiếc b.út máy đang xoay bỗng dừng khựng giữa kẽ tay, Mộc Dịch Cẩn thong thả : "Anh bảo xem, giờ mà tông thẳng đó, liệu chứng minh mạng cô cứng đến mức nào ?"

Trong xe im phăng phắc, một ai dám đáp lời .

Tích tắc, tích tắc...

Tài xế từ từ khởi động xe. Nhìn bóng lưng Khương Tiểu Nhai sắp biến mất khỏi tầm mắt, Mộc Dịch Cẩn mới lên tiếng: "Giữ , để chơi từ từ."

Chiếc xe bảo mẫu bẻ lái, chạy theo một con đường khác.

...

Sáng sớm, Tư Dịch tỉnh . Thấy bạn đang canh chừng trong phòng bệnh, chẳng lấy một chút tâm lý áy náy nào.

Kình Thiên Phong bộ dạng nửa sống nửa c.h.ế.t của cũng buồn nhiều, chỉ đẩy bát cháo qua bảo tự ăn.

Tư Dịch liếc cánh tay của .

Kình Thiên Phong khẩy: "Cậu cũng giỏi thật đấy, còn bày đặt đua xe cơ ..."

"Không ." Tư Dịch đáp.

Kình Thiên Phong mỉa mai: "Còn cứng miệng ?"

Dư Thố bên cạnh kịp thời đỡ lời: "Chắc là lúc đồng chí Khương cứu lỡ tay gãy đấy."

Nói xong, mở đoạn video Khương Tiểu Nhai "kéo lê ch.ó c.h.ế.t" đêm qua cho Kình Thiên Phong xem.

Đừng hỏi tại quan tâm đến thế, vì bây giờ mạng cũng là vụ .

Cái ảnh "kéo lê ch.ó c.h.ế.t" đó trở thành siêu phẩm .

Xem xong video, sắc mặt Kình Thiên Phong mới dịu đôi chút, sang an ủi Tư Dịch: "Cô bình thường nhặt x.á.c c.h.ế.t thôi, thế là phúc lớn mạng lớn lắm , ít vẫn còn sống."

Tư Dịch: "..."

Dư Thố: "..."

Còn nửa cái mạng, thì cũng tính là mạng .

Lúc đầu óc Tư Dịch vẫn còn choáng váng, nhắm mắt định ngủ tiếp nhưng trong đầu cứ như đang chậm chạp lặp lặp cảnh Khương Tiểu Nhai gào thét đòi tỉnh dậy trong chiếc xe đầy khói.

"Anh Phong... cô gái hôm qua là ai thế... ?" Tư Dịch mở mắt , đau đớn lẩm bẩm.

Kình Thiên Phong bằng ánh mắt như một kẻ ngốc: "Có khả năng nào là do khói cay quá ?"

Tư Dịch thều thào: "Cô , em mà c.h.ế.t thì cô cũng thiết sống nữa."

Kình Thiên Phong tạt luôn gáo nước lạnh: "Có khả năng nào cô chỉ đang chê ngủ kỹ quá, tỉnh thì cô cũng nổ c.h.ế.t theo ?"

Tên đúng là gánh nặng mà, bộ trong lòng tự phiền phức đến mức nào ?!

Loading...