Khoảnh khắc ánh mắt hai chạm , Tiểu Lưu cảnh quan phía cảm thấy một ngày dài như một năm.
Bất đắc dĩ đành tiến lên gật đầu chào hỏi:"Đoạn phó đội, về ."
Đoạn phó đội gật đầu, còn mở miệng trong phòng truyền đến giọng của Hà cục trưởng.
"Vào đây , ồn ào ở cửa gì!"
Lục đội hít sâu một , lúc mới thẳng lên phía , Đoạn phó đội tại chỗ, nhưng hề ý định nhường đường.
Hai ở vị trí chỉ cách một nắm tay, ánh mắt sắc bén chằm chằm đối phương, dường như thấu đối phương.
Tiểu thuyết Bán Hạ, nhiều niềm vui
Lục đội hất cằm, lạnh lùng Đoạn phó đội.
Đoạn phó đội nhếch môi , lúc mới nhường chỗ.
Tiểu Lưu cảnh quan theo sát phía , Lục đội cửa, thấy Hà cục trưởng bên mép giường bệnh, bàn trong phòng bệnh, còn đặt biên bản trò chuyện đang mở.
Còn một viên cảnh sát, đang bên cạnh bàn.
Nhìn thấy Lục đội, lập tức dậy gật đầu chào Lục đội.
Lục đội khẽ gật đầu coi như đáp , đầu , Dư chính ủy đang nửa nửa giường bệnh.
Đầu băng bó, dáng vẻ trông buồn đáng thương.
Hà cục trưởng Lục đội phía , sa sầm mặt :"Đến thì , ồn ào ở cửa gì, còn chê đội cảnh sát chúng đủ mất mặt ?"
Đoạn phó đội trưởng lúc mới bước , chậm rãi đến bàn, thuận tay gập biên bản .
Lục đội cũng dám phản bác, chỉ gượng gạo tự giễu:"Hà cục ngài đấy, cái giọng của nay đều , là thiếu văn hóa, sửa! Lần sửa!"
"Lần ?" Hà cục trưởng , âm lượng lập tức tăng lên nhiều, đầu trừng mắt Lục đội :"Còn ? Nếu một nửa sự bớt lo của Tiểu Đoạn, A Di Đà Phật thắp hương cao ! Cậu xem , gây cho bao nhiêu họa . Cậu cái đầu của lão Dư !"
Lục đội dáng vẻ thê t.h.ả.m của Dư chính ủy, nhỏ giọng lầm bầm:" chẳng đến thăm ."
"Cậu là dáng vẻ đến thăm bệnh nhân ? Cậu cứ thế vác hai cái tay đến ? Vừa cửa, cũng thấy xin , là đến thăm bệnh nhân ? thấy oai phong lắm đấy!" Hà cục trưởng mắng c.h.ử.i Lục đội, nể nang chút tình diện nào.
Dư chính ủy Lục đội, vặn chạm ánh mắt oán hận của Lục đội.
Lục đội vội vàng quan tâm hỏi:"Lão Dư, ông ! Còn đau !"
"Thôi , ai mượn ông đến. Không cần ông giả mù sa mưa đến thăm !" Dư chính ủy vốn dĩ còn chút uể oải, thấy Lục đội mở miệng, đột nhiên giống như ăn t.h.u.ố.c s.ú.n.g, lớn tiếng sỉ vả Lục đội.
Lục đội sững sờ, kinh ngạc Dư chính ủy :"Đầu ông vấn đề ? Đang yên đang lành, giả mù sa mưa , hai chúng quen bao lâu nay, là như ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/livestream-pha-an-tich-luy-cong-duc-toi-vua-tat-may-la-xe-canh-sat-da-doi-san-o-cua/chuong-1068.html.]
"Ông thì ai ? Ông vốn chẳng ý gì, thấy sống ! Bây giờ thương , ông hài lòng chứ?" Dư chính ủy đen mặt, xong lập tức về phía Hà cục trưởng.
Đưa tay nắm c.h.ặ.t lấy tay Hà cục trưởng :"Cục trưởng, lý, họ Lục ức h.i.ế.p quá đáng! Sau ông , ông !"
Lục đội lập tức sững sờ tại chỗ, Dư chính ủy kinh ngạc :"Lão Dư! Ông uống lộn t.h.u.ố.c ! Đầu ông ......"
"Đủ ! Đều đừng cãi nữa!" Hà cục trưởng với vẻ mặt bực bội hai , ngăn Lục đội tiếp tục .
Dư chính ủy lầm bầm hai câu, đó lạnh lùng :"Họ Lục coi thường kỷ luật, hành sự ngang ngược, thương, ông thoát khỏi liên quan!"
"Được , , lão Dư ông chịu ủy khuất , sẽ xử lý." Hà cục trưởng gật đầu, chỉ để Lục đội và Tiểu Lưu cảnh quan phía nhất thời hồn .
Lục đội tức giận thôi, gân cổ lên hét:"Làm như ai thèm đến thăm ông ! Nếu bệnh viện gọi điện thoại cho , ông đ.á.n.h thành kẻ ngốc cũng chẳng thèm ông lấy một cái! Ông còn cáo trạng nữa chứ, họ Dư , còn thật sự , ông là một kẻ hai mặt như ."
"Cục trưởng, ai chuyện với bệnh nhân như ! ông thật lòng đến thăm mà! Ngài xem! Ngài xem! Khụ khụ......" Dư chính ủy kích động hai câu xong, liền bắt đầu nắm lấy tay vịn lan can bên cửa sổ ho sặc sụa kịch liệt.
Hà cục trưởng thấy , lập tức đưa tay vỗ lưng cho Dư chính ủy.
Đoạn phó đội bên cạnh một cái, tiến lên khuyên nhủ:"Lục đội, bình thường chú ý kiến với Dư chính ủy thế nào nữa, bây giờ chú đang bệnh, chú vẫn nên chiếu cố những điều , chuyện gì, là cứ về , những chuyện khác giao cho cháu chú nên yên tâm."
Lục đội lườm Đoạn phó đội một cái, nụ ý của , lập tức tức chỗ phát tiết.
Còn gì đó, liền thấy bác sĩ và y tá vội vã từ bên ngoài chạy , lập tức vây quanh giường của Dư chính ủy.
"Được , về , buổi chiều đến văn phòng !" Hà cục trưởng dậy Lục đội nhíu mày giục.
Tiểu Lưu cảnh quan thấy , vội vàng kéo Lục đội ngoài.
Cùng với tiếng ho của Dư chính ủy, Lục đội lúc mới khỏi cửa phòng.
Cảnh sát ở cửa thấy cuộc cãi vã trong phòng , nhao nhao cố nhịn dám thẳng Lục đội.
Hai ở cửa một lát, Tiểu Lưu cảnh quan lúc mới yếu ớt :"Lục đội, chúng bây giờ......"
"Đi thôi! Không thấy chào đón chúng !" Lục đội bực tức .
Sau đó lườm Tiểu Lưu cảnh quan một cái hai lúc mới về phía thang máy.
Tiểu Lưu cảnh quan dáng vẻ tức giận phùng mang trợn má của Lục đội, tự lẩm bẩm:"Không , mặc dù công việc bất đồng ý kiến, nhưng lén lút cũng thù oán gì ......"
"Cậu chuyện thể c.h.ế.t nghẹn ! Hả? Có thể c.h.ế.t nghẹn !" Lục đội gầm lên với Tiểu Lưu cảnh quan.
Tiểu Lưu cảnh quan sợ hãi lập tức co rúm góc thang máy, những khác nhao nhao ném ánh mắt tò mò về phía Lục đội.
Lục đội bất đắc dĩ, đành sa sầm mặt giả vờ như chuyện gì xảy , cùng với trong thang máy, xuống lầu ngoài.