Tô Tô im lặng, nhớ chuyện tối qua, đột nhiên lên tiếng:"Chú Lục... cháu nhớ, Lý Diểu Diểu cũng là phẫu thuật cấy ghép thận đúng ."
Lục đội , nhíu mày :" ."
"Vợ của Diệp phó sảnh... chú đây thận của bà dựa chạy thận để duy trì sự sống đúng ? Khoảng bao lâu đây?" Tô Tô cẩn thận từng li từng tí đặt câu hỏi.
Lục đội , quả nhiên sắc mặt chút khó coi Tô Tô :"Nha đầu, chú cháu nóng lòng cứu Khương Thần, nhưng thể nào là Lão Diệp ."
"Tại ? Điều kiện của ông phù hợp với suy đoán của cháu." Tô Tô nghi hoặc về phía Lục đội.
Lục đội bất đắc dĩ thở dài một , lúc mới giải thích:"Bởi vì khi Lão Khương xảy chuyện, Diệp đội xin nghỉ phép một thời gian dài, vài ngày khi Lão Khương xảy chuyện mới trở về đội, cho nên thể nào là Lão Diệp. Lúc đó bệnh của chị dâu nghiêm trọng, suýt chút nữa thì c.h.ế.t, ông lấy tâm trí chuyện khác! Sau khi Lão Khương xảy chuyện, lúc đó ông đặc biệt tức giận, cũng đau lòng, còn dặn dò mấy chúng quan hệ , nếu gặp Lão Khương, thì khuyên tự thú tranh thủ xử lý khoan hồng, cho nên thể là Lão Diệp ."
"Bệnh thận nghiêm trọng?" Tô Tô nghi hoặc .
Lục đội gật đầu, tiếp tục :"Khoảng thời gian đó Lão Diệp ban ngày còn bớt thời gian đến bệnh viện, cuối cùng bệnh viện ở thành phố S nghiên cứu về căn bệnh , cho nên mới xin nghỉ phép dài hạn đưa vợ khám bệnh, trong đội lúc đó đều loạn cào cào cả lên."
"Vậy lúc đó cấy ghép thận ?" Tô Tô tiếp tục hỏi.
Lục đội , lắc đầu :"Chắc là , dù thì chú cũng từng qua, lúc đó phẫu thuật cấy ghép còn kỹ thuật trưởng thành như bây giờ, hơn nữa giá cả đắt đỏ, bình thường thể nổi, tiền lương của chúng lúc đó thể so với bây giờ, cộng thêm chị khám bệnh mấy năm , gia sản đều cạn kiệt . Cũng thể là ông trời mắt , để chị cứ như mà vượt qua , cho đến mấy ngày , mới cuộc phẫu thuật ."
"Haizz, hai vợ chồng họ cả đời cũng một đứa con..." Lục đội khỏi cảm thán.
Tô Tô dáng vẻ buồn bã của Lục đội, cũng tiện thêm gì nữa.
Một tiếng , Diệp Thời Giản lái xe đến bãi đỗ xe của bệnh viện tư nhân .
Quả nhiên giống như lời Lục đội , xe sang trong bãi đỗ xe nhiều, xem đến đây khám bệnh, quả thực giàu thì sang.
"Tiểu Diệp cháu đợi trong xe, hai chúng xuống xem tình hình!" Lục đội liếc Diệp Thời Giản .
Diệp Thời Giản gật đầu, dặn dò hai cẩn thận, lúc mới Tô Tô và Lục đội rời .
Tô Tô và Lục đội ở cửa chính của bệnh viện, lấy bức ảnh chụp tối qua đối chiếu với dáng vẻ của cửa chính, khi xác định điểm đến.
Lúc mới cùng Lục đội trong bệnh viện, cây xanh của bệnh viện , mặc dù thời gian vẫn còn sớm, nhưng cũng một bệnh nhân sự đồng hành của hộ lý đang rèn luyện sức khỏe trong hoa viên.
"Chú Lục, chú xem!" Tô Tô chỉ một cô bé bệnh nhân ở cách đó xa.
Lục đội nghi hoặc sang còn kịp phản ứng , liền Tô Tô hỏi:"Sao ?"
"Chú xem phần áo bệnh nhân lộ áo khoác lông vũ của đứa trẻ đó kìa!" Tô Tô lập tức .
Lục đội định thần , phần vải áo bệnh nhân lộ áo khoác lông vũ của đứa trẻ đó, giống y hệt áo bệnh nhân mà phụ nữ nghiêng trong bức ảnh Khương Hải Phong chụp mặc!
"Là ở đây! Người phụ nữ là chú Khương chụp ở đây!" Tô Tô chút kích động .
Lục đội liếc xung quanh, chỉ là bệnh viện quá lớn, thực sự phân biệt rõ rốt cuộc là ở đây .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/livestream-pha-an-tich-luy-cong-duc-toi-vua-tat-may-la-xe-canh-sat-da-doi-san-o-cua/chuong-1101.html.]
Mà Tô Tô thì chú ý tới quần áo của những bệnh nhân khác, đó nhíu mày :"Kỳ lạ, áo bệnh nhân của các bệnh nhân giống nhỉ."
Cô bé ngoan ngoãn giữa hoa viên ngó xung quanh, gầy gò dị thường, sắc mặt vàng vọt.
Nhìn thấy Tô Tô đang về phía , lập tức trừng lớn đôi mắt tò mò, thoạt khiến vô cùng đau lòng.
Tô Tô do dự một lát, cầm điện thoại bước tới, cô bé cảnh giác Tô Tô.
Tô Tô lập tức nở nụ , giọng điệu dịu dàng :"Tiểu mỹ nữ chào em nha~"
"Chào chị~" Cô bé ngoan ngoãn Tô Tô gật đầu đáp.
Tô Tô chỉ áo bệnh nhân của cô bé tò mò hỏi:"Tại áo bệnh nhân của em, giống với những khác ?"
Cô bé mím môi, vô tội Tô Tô lắc đầu :"Em và dì trong phòng bệnh, mặc giống mà."
Tô Tô chú ý tới môi của cô bé khô, khô đến mức bong tróc những vết nứt nhỏ.
Tô Tô nhíu mày :"Sao miệng em khô thế , son dưỡng môi ?"
Cô bé mờ mịt lắc đầu, Tô Tô trong ánh mắt tràn đầy khát vọng :"Chị ơi, chị nước ? Em khát quá..."
"Khát? Chị... chị mang, thế , chị mua cho em." Tô Tô thẳng quanh, tìm một máy bán hàng tự động.
Lại thấy cách đó xa một y tá chạy chậm về phía cô bé.
"Tiểu Đào Tử, em chạy đây, em đang tìm em đấy." Y tá thở hồng hộc mặt cô bé, lo lắng đưa tay sờ trán cô bé.
Cô bé vẻ mặt tủi y tá :"Chị ơi, em uống nước."
Y tá bất đắc dĩ nhíu mày, lúc mới chú ý tới sự tồn tại của Tô Tô và Lục đội, vẻ mặt cảnh giác hai hỏi:"Các là."
"Ồ, chúng đến thăm bệnh nhân, thấy đứa trẻ ở đây một , nên đến hỏi xem cần giúp đỡ , con bé uống nước, mua chai nước ấm cho con bé." Tô Tô vội vàng giải thích.
Y tá , sợ hãi vội vàng từ chối:"Ngàn vạn đừng! Đứa trẻ bệnh , uống nước cần định lượng... nếu sẽ chịu nổi gánh nặng..."
"Con bé ... bệnh gì?" Tô Tô kinh ngạc y tá.
Lại thấy y tá liếc cô bé, đó lén dùng khẩu hình với Tô Tô một câu, Tô Tô lập tức ngớ .
Không ngờ đứa trẻ nhỏ như suy thận...
Suy thận? Tô Tô đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, lập tức chỉ áo bệnh nhân của cô bé hỏi:"Tất cả bệnh nhân mắc bệnh thận của bệnh viện , đều mặc áo bệnh nhân ?"