Tô Tô bất đắc dĩ xua tay :"Hắn năm triệu."
"Đùa gì ! Năm triệu! Chỉ là một tin tức! Hắn cũng dám mở miệng thật!" Tiểu Lưu cảnh quan kích động phàn nàn.
Tô Tô :"Hắn chắc chắn lấy , cố ý đấy. từ chối , ai bảo một bạn tiền chứ! Năm triệu chỉ là một cái cớ, thứ là đến tìm !"
Rất nhanh hai đến một bệnh viện, đưa Tô Tô cấp cứu băng bó, may mà Tiểu Lưu cảnh quan phận cảnh sát, nếu bệnh viện thấy vết thương do d.a.o c.h.é.m như , chắc chắn sẽ báo cảnh sát.
" cô , chuyện nguy hiểm như , thể báo cho một tiếng , hoặc là... hoặc là cô thể đợi , nếu cô xảy chuyện, Lục đội trở về chắc chắn sẽ thịt mất." Tiểu Lưu cảnh quan miếng gạc cổ Tô Tô, vô cùng tự trách .
Tô Tô khổ một cái lắc đầu :"Không kịp nữa , lúc đó nếu đuổi theo, bám theo nữa thì khó lắm."
"Vậy lỡ như cô, nhát d.a.o dùng thêm ba phần lực, tối nay cô chắc chắn lành ít dữ nhiều !" Tiểu Lưu cảnh quan khỏi sợ hãi.
Tô Tô vội an ủi:"Sẽ , khi xác định là ai, sẽ tay tàn độc."
"Cô cũng là mạng lớn, như nữa!" Tiểu Lưu cảnh quan bất đắc dĩ thở dài một , lúc mới hộ tống Tô Tô về biệt thự.
Tiểu thuyết Bán Hạ, ngập tràn niềm vui
Tô Tô về đến biệt thự, liền thấy Thang Viên một ở vị trí phòng khách lo lắng chờ đợi.
Nhìn thấy Tiểu Lưu cảnh quan đưa Tô Tô về, lập tức đón.
"Tô Tô , tớ gọi điện thoại cũng ... Trời ạ, cổ !" Thang Viên thấy miếng gạc cổ Tô Tô, kinh ngạc hét lớn.
Tô Tô thấy vội vàng an ủi:"Tớ , đây về , điện thoại của tớ hỏng , máy dự phòng , tớ một cuộc điện thoại thể bỏ lỡ."
Thang Viên oán trách Tô Tô một cái, vội vàng phòng ngủ của Diệp Thời Giản tìm máy dự phòng cho Tô Tô.
Sau khi Tô Tô lắp thẻ SIM, còn kịp Thang Viên cằn nhằn.
Đã nhận điện thoại của Diệp Thời Giản.
"Đại sư, theo từ Chiết Quế Cung , một mạch đến khu dân cư cơ quan, giữa chừng ở tầng hầm tòa nhà Thiên Hằng, thấy đổi một chiếc Passat bình thường. Biển xe chụp gửi cho cô ." Giọng Diệp Thời Giản trầm thấp .
Tô Tô ngước mắt đồng hồ tường, là hơn ba giờ sáng.
Thế là lập tức :"Được, về , vất vả ."
Nói xong, lúc mới cúp điện thoại, gửi biển xe mới cho Triệu Bằng xong, lúc mới thở phào nhẹ nhõm.
"Tiểu Lưu cảnh quan, cũng thật là, Tô Tô là một cô gái, thể..." Thang Viên oán trách Tiểu Lưu cảnh quan.
Tiểu Lưu cảnh quan vẻ mặt hối hận mặc cho cô oán trách.
Tô Tô thấy , đẩy đẩy Thang Viên :"Là vấn đề của tớ, trách Tiểu Lưu cảnh quan, nếu , tối nay tớ về ."
Thang Viên , lập tức xót xa đỏ hoe hốc mắt.
Nhìn Tô Tô sụt sịt mũi :"Cậu gì ... Cậu nhất định dọa như mới , Tiểu Khương ở đây, nếu xảy chuyện, tớ đây, là mười ngày, chớp mắt đến ... Các ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/livestream-pha-an-tich-luy-cong-duc-toi-vua-tat-may-la-xe-canh-sat-da-doi-san-o-cua/chuong-1115.html.]
"Mười ngày? Mười ngày gì?" Tiểu Lưu cảnh quan tò mò Tô Tô hỏi.
Tô Tô đẩy Thang Viên một cái lúc mới :"Không gì, bây giờ chỉ đợi Trương Hổ c.ắ.n câu thôi. đoán tối nay , chắc chắn dễ chịu gì!"
"Tối nay nữa, ngày mai xin nghỉ ốm với cục. ngủ đất là !" Tiểu Lưu cảnh quan sợ , Tô Tô và Thang Viên xảy chuyện, dứt khoát đòi ở ngủ đất.
Thang Viên vội vàng :"Sao thể để ngủ đất , dọn phòng khách."
Nói xong, dậy lập tức giúp Tiểu Lưu cảnh quan dọn phòng khách.
Tô Tô thông tin xe Triệu Bằng gửi tới, trong lòng chùng xuống, xem , ngày càng gần !
"Tiểu Tô... Có cô , là ai ?" Nhìn dáng vẻ trầm mặc của Tô Tô, Tiểu Lưu cảnh quan chủ động hỏi.
Tô Tô do dự một chút, gật đầu :"Nắm chắc tám phần, bây giờ chỉ đợi tin tức bên Lục đội thôi."
Tiểu Lưu cảnh quan xong sắc mặt ngưng trọng gật đầu :"Được! Bất kể thế nào, nhất định sẽ giúp !"
Tô Tô cảm kích Tiểu Lưu cảnh quan một cái, hai .
Sáng sớm hôm , Tô Tô và Thang Viên bận rộn bữa sáng cho .
Mặc dù bề ngoài vẻ như chuyện gì xảy , nhưng trong lòng Tô Tô luôn treo lơ lửng một thở, đối với Trương Hổ, cô nắm chắc mười phần.
Ngay lúc tâm tư Tô Tô đang nặng nề, Lục đội gọi điện thoại tới.
Tô Tô thời gian, đoán chừng ông cả đêm ngủ, đến nơi đến bệnh viện điều tra.
"Tô Tô , chú đến bệnh viện bên , kỳ lạ là, hề hồ sơ khám bệnh của vợ Diệp phó sảnh." Giọng Lục đội trầm thấp.
Tô Tô , trong lòng bừng tỉnh, xem giống như suy đoán của , thế là lập tức bảo Lục đội về.
Cùng với thời gian từng phút từng giây trôi qua, thời gian hẹn với Trương Hổ qua hai mươi phút.
Tiểu Lưu cảnh quan lo lắng Tô Tô sô pha, thấy cô ôm Vượng Tài sức vuốt lông, giống như chuyện gì xảy , khỏi cảm thán :"Tiểu Tô, cô nhóc tâm lớn thật đấy!"
Tô Tô ngẩng đầu mờ mịt Tiểu Lưu cảnh quan :"Sao ? Suỵt, nhỏ thôi, Diệp Thời Giản vẫn đang ngủ bù đấy!"
Tiểu Lưu cảnh quan bất đắc dĩ :"Cô hề lo lắng Trương Hổ đến ."
Tô Tô , còn kịp lên tiếng, điện thoại đột nhiên rung lên. Sau đó điều chỉnh tư thế , lấy điện thoại xem, một dãy lạ hoắc, khiến tim Tô Tô một nữa treo lên.
Tiểu Lưu cảnh quan nín thở tập trung hành động của Tô Tô, Tô Tô lập tức bấm nút loa ngoài.
"Thật sự để mày trúng !" Giọng Trương Hổ chút thở dốc, giống như mệt mỏi.
Tô Tô và Tiểu Lưu cảnh quan , xem đối phương quả nhiên tay với Trương Hổ, chỉ là Trương Hổ dễ đối phó.
Tô Tô hắng giọng, cố gắng kiềm chế cảm xúc, bình tĩnh điện thoại:" , thể giúp rời ."