"Chuyện đó thể nào, hai họ khi bắt, chắc chắn khám xét , nếu liên quan đến bằng chứng, chắc chắn phát hiện , như , nghiêng về suy đoán thứ nhất hơn." Tiểu Lưu cảnh quan xua tay .
"Khám xét ..." Tô Tô âm thầm lặp lời của Tiểu Lưu cảnh quan.
Tiểu Lưu cảnh quan gật đầu :" , đây là quy trình mà, đặc biệt Khương Hải Phong còn là tội phạm truy nã..."
Tô Tô , trong đầu xẹt qua những phân cảnh của đêm hôm đó.
Cô ngẩng đầu quanh, tiện tay vốc một nắm hạt điều trong đĩa hoa quả bàn .
Thuận tay ném , một quẻ tượng hiện lên rõ ràng mắt.
Tô Tô chằm chằm quẻ tượng lâu, Diệp Thời Giản ở bên cạnh lầm bầm:"Đại sư, cô đói ?"
Tô Tô lườm Diệp Thời Giản một cái, giơ tay bấm đốt ngón tay tính toán, đột nhiên lên tiếng:"Mau, giúp lấy áo khoác của đây! Chính là cái áo phao màu xám đó! Cái áo mặc lúc trở về hôm đó !"
Nói , cô vùng vẫy định dậy, Diệp Thời Giản phản ứng , vội vàng chạy tót lên tầng hai.
Chẳng bao lâu , xách chiếc áo phao của Tô Tô chạy bay về phòng khách.
Tô Tô cầm lấy chiếc áo phao, cẩn thận thò tay trong túi.
Hai phía nín thở tò mò hành động của Tô Tô, thấy tay Tô Tô, khi thò chiếc túi bên , cả cô sững sờ tại chỗ.
"Tô Tô?"
"Đại sư?"
Hai ở phía khẽ gọi tên Tô Tô, Tô Tô ngẩn hồi lâu, từ từ đầu , kích động hai , bàn tay nắm c.h.ặ.t giơ lên giữa trung, nhẹ nhàng buông lỏng.
Một sợi dây đan tay màu đen từ từ tuột xuống, chính giữa treo một mặt dây chuyền hình tròn bằng bạc, đung đưa giữa trung...
Mười ngày, chớp mắt trôi qua.
Tô Tô cảm thấy, đây là mười ngày dài đằng đẵng nhất mà cô từng trải qua trong đời.
Khương Thần và Khương Hải Phong vẫn đang giam giữ, thông tin mà Tiểu Lưu cảnh quan tiết lộ, Khương Hải Phong về cơ bản định tội với chuỗi bằng chứng chỉnh, khả năng lật bản án.
Khương Thần cũng sẽ khởi tố với các tội danh bao che, thông cung, giúp sức bỏ trốn...
Tô Tô chờ đợi thời gian từng chút một trôi qua, đến tám giờ sáng ngày thứ mười, điện thoại của Triệu Bằng lập tức gọi tới.
"Tô Tô, bây giờ em hối hận vẫn còn kịp, đưa em về quê, hoặc em bất cứ , đều thể đưa em , Khương Thần chắc chắn em mạo hiểm ." Giọng điệu của Triệu Bằng tràn ngập sự lo lắng.
Mười ngày trôi qua, chuyện của Khương Thần tiến triển gì, thì phần thắng của Tô Tô chắc chắn lớn.
Tô Tô trầm mặc một lúc, đó mỉm :"Đưa em sớm thế gì, em trẻ con, em cũng là bằng lái xe mà! Lát nữa em sẽ ."
"Thật ? Em định ?" Triệu Bằng , kích động hỏi.
Tô Tô do dự một lát, đó :"Núi Hoa Lăng."
"Em đến núi Hoa Lăng gì, đó chẳng là nghĩa trang !" Triệu Bằng căng thẳng hỏi.
Tô Tô giải thích nhiều, chỉ bảo Triệu Bằng đừng lo lắng, đó cúp máy.
Sau khi quần áo, Tô Tô hiếm khi trang điểm một khuôn mặt tinh xảo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/livestream-pha-an-tich-luy-cong-duc-toi-vua-tat-may-la-xe-canh-sat-da-doi-san-o-cua/chuong-1118.html.]
Diệp Thời Giản và Thang Viên đang sốt ruột chờ đợi ở tầng một, thấy Tô Tô xuất hiện, mặt hai đầy vẻ lo âu.
" thực sự lái xe! bằng lái!" Tô Tô khẳng định nữa.
Diệp Thời Giản vẫn yên tâm, Thang Viên thấy lập tức :"Chỉ tiễn bà đến cửa thôi, bọn theo !"
"Hai cứ ở nhà đợi là , nhất định sẽ trở về." Tô Tô mỉm .
Sau đó cô giơ giơ chìa khóa xe trong tay lên :"Dù cũng là chiếc xe rách của Khương Thần, lái hỏng cũng xót, , ở nhà đợi nhé!"
Nói xong, Tô Tô nở nụ nhẹ nhõm vỗ vỗ vai hai , lưu luyến về phía Thang Viên, đó với Diệp Thời Giản:"Chăm sóc cho !"
Sắc mặt Diệp Thời Giản ngưng trọng, còn thêm gì đó, Tô Tô đẩy hai , sải bước ngoài.
Diệp Thời Giản từ sớm giúp Tô Tô lái chiếc xe rách của Khương Thần gara biệt thự, Tô Tô lên xe điều chỉnh vị trí, lúc mới nổ máy lái về hướng núi Hoa Lăng.
Nghĩa trang núi Hoa Lăng, Diệp phó sảnh và hai tên thủ hạ, mặc vest đen, một tấm bia mộ mới tinh, nhẹ nhàng đặt xuống một bó hoa cúc vàng trắng đan xen.
Hai tên thủ hạ phía cách đó xa, về hướng Diệp phó sảnh.
Diệp phó sảnh tấm bia mộ, những ngón tay trắng trẻo, nhẹ nhàng vuốt ve từng chữ khắc bia, trong mắt tràn ngập sự lưu luyến.
lúc Diệp phó sảnh đang chăm chú bia mộ, từ đằng xa truyền đến tiếng bước chân mạnh mẽ, từng bước từng bước tiến gần ông .
Diệp phó sảnh nhíu mày, ngoái đầu , chỉ thấy một cô gái mặc áo măng tô màu cà phê, trong lòng ôm một bó hoa tươi, mang theo nụ đang về phía .
Hai tên thủ hạ mặc áo đen phía Diệp phó sảnh lập tức căng thẳng bước lên phía mới đến.
Cô gái hề ý định dừng , chỉ là càng đến gần Diệp phó sảnh, ánh mắt của Diệp phó sảnh, càng rơi mặt dây chuyền n.g.ự.c cô.
"Xin chào, Diệp phó sảnh, là Tô Tô." Khóe môi Tô Tô nhếch lên, tạo thành một đường cong tuyệt mỹ, cô hào phóng, đoan trang Diệp phó sảnh mỉm tự giới thiệu.
Tiểu thuyết Bán Hạ, khoái lạc ngập tràn
Hai tên thủ hạ áo đen cảnh giác Tô Tô, mặt Diệp phó sảnh nở nụ hiền từ, Tô Tô hỏi:"Cô ?"
" đến để viếng phu nhân, tiện ?" Tô Tô mỉm đáp .
Nụ của Diệp phó sảnh cứng đờ, yên tại chỗ với Tô Tô hồi lâu, đồng ý, cũng chẳng từ chối.
Tô Tô cảm nhận ánh mắt sắc bén của ông đang chằm chằm mặt dây chuyền n.g.ự.c , cứ giằng co như một lúc lâu.
Tô Tô thẳng lên phía , hai tên thủ hạ lập tức đưa tay cản .
Tô Tô hề vội vã, chỉ nghiêng đầu liếc Diệp phó sảnh.
Diệp phó sảnh nhíu mày :"Cô quen phu nhân của ?"
"Phu nhân tâm thiện, cho dù quen , đến viếng một chút chắc cũng chứ." Tô Tô bình thản đáp.
Diệp phó sảnh Tô Tô, đó :"Có lòng ."
Sau đó ông liếc thủ hạ bên cạnh, hai tên thủ hạ lập tức lùi sang một bên.