Tô Tô bưng ly nóng nhấp một ngụm nhỏ, thầm nghĩ trong lòng với khác biệt lớn đến .
Đang nghĩ ngợi, lầu đột nhiên truyền đến một giọng nũng nịu.
"Hi~ Thời Giản~ đến cũng sớm quá đấy."
Hai tiếng ngẩng đầu lên, chỉ thấy phụ nữ trong bức chân dung, mặc một chiếc áo choàng ngủ màu hồng, viền áo choàng ngủ đung đưa những dải lông xù, càng tôn lên phụ nữ vốn dĩ làn da trắng trẻo, càng thêm ung dung hoa quý.
Mặc dù trang điểm, nhưng mái tóc xoăn dài đen nhánh ngang lưng, càng khiến phụ nữ thêm phần quyến rũ động lòng .
Diệp Thời Giản giơ tay chào hỏi :" đại mỹ nữ Tả, sớm nữa , hôm qua sáng nay mười một giờ, bây giờ sắp mười hai giờ ."
Người phụ nữ duyên dáng, vịn tay vịn cầu thang uyển chuyển bước xuống, tiến lên mật đẩy vai Diệp Thời Giản một cái, thuận thế rúc ghế sofa, đôi chân thon thả trắng trẻo đung đưa tùy ý bên mép ghế sofa, lúc mới chú ý đến Tô Tô đang một bên.
"Để giới thiệu cho cô, vị chính là đại sư giới thiệu cho cô, tạo nghệ trong lĩnh vực đoán chữ sâu sắc! Tìm cô đến đặt tên cho đứa bé tuyệt đối vấn đề gì." Diệp Thời Giản giọng điệu khoa trương phụ nữ giới thiệu Tô Tô.
Vừa , tiến lên đưa tay đỡ lấy vai Tô Tô.
Tô Tô khẽ nhíu mày, hề nể nang chút tình diện nào, một tát hất văng tay Diệp Thời Giản , đó dùng ánh mắt cảnh cáo Diệp Thời Giản.
Diệp Thời Giản ngượng ngùng rụt tay , gượng gạo.
Tô Tô đó dậy phụ nữ :"Xin chào, tên Tô Tô."
Người phụ nữ đ.á.n.h giá Tô Tô từ xuống , hề che giấu sự khinh bỉ trong ánh mắt.
Sau đó gật đầu :", chắc cô nhận chứ."
Ai ngờ Tô Tô nghi hoặc phụ nữ lắc đầu, thẳng thắn :"Không quen , Diệp Thời Giản vẫn giới thiệu."
" mà cô cũng ?" Người phụ nữ xong, dáng vẻ ưu nhã ban nãy, lập tức xù lông, dậy Tô Tô với vẻ mặt thể tin nổi.
Tô Tô vẫn bình tĩnh :"Quả thực quen ."
Người phụ nữ thấy lườm Diệp Thời Giản một cái, đó hạ giọng :"Cái tên đáng tin cậy nhà , tìm đồ nhà quê , mà cũng , cô nghề gì ?"
" đến để đoán chữ đặt tên, Diệp Thời Giản quả thực đáng tin cậy. Nếu cô yên tâm để loại nhà quê như đặt tên cho hoàng t.ử của cô, thì xin phép ." Tô Tô cũng chiều chuộng phụ nữ, lạnh một tiếng, đó cầm balo của định .
Diệp Thời Giản vội vàng kéo Tô Tô , an ủi:"Tô Tô, Tô Tô, cô đừng chấp nhặt với cô , là mời cô đến. Trách , vẫn rõ tình hình."
"Diệp Thời Giản, điên ." Nhìn dáng vẻ cung kính của Diệp Thời Giản đối với Tô Tô, phụ nữ chút kinh ngạc hỏi.
Diệp Thời Giản liếc phụ nữ một cái, dùng ánh mắt hiệu phụ nữ đừng nhiều lời, đó lắc đầu :"Cô thì cái gì! Lần nhờ đại sư Tô Tô, mới thoát khỏi tai ương lao ngục, nếu cô , lúc cô gặp ."
"Anh là, cứu là cô ?" Người phụ nữ mang vẻ mặt thể tin nổi, đ.á.n.h giá Tô Tô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/livestream-pha-an-tich-luy-cong-duc-toi-vua-tat-may-la-xe-canh-sat-da-doi-san-o-cua/chuong-137.html.]
Tô Tô nhíu mày, liếc Diệp Thời Giản một cái, hận thể dùng ánh mắt g.i.ế.c c.h.ế.t cái tên đáng tin cậy .
Diệp Thời Giản vội vàng giới thiệu:"Tả Na, diễn viên nổi tiếng trong nước của chúng , diễn viên nổi tiếng! Hắc hắc, Tô Tô xem tivi, cho nên cô."
Nhìn dáng vẻ nháy mắt hiệu truyền tín hiệu của Diệp Thời Giản, Tô Tô lúc mới Tả Na :"Quả thực, bình thường xem tivi."
Tả Na thấy , nhướng mày đó :"Hóa là , mà, chứ. Cũng là do Thời Giản giới thiệu cô đến, đổi là khác, chắc chắn là tin ."
"Vậy nên cô Tả thử ?" Tô Tô cũng giận, Tả Na ngược nở nụ .
Tả Na giơ những ngón tay thon dài lên, nghịch ngợm tạo hình móng tay, mang vẻ mặt kiêu ngạo :"Đó là đương nhiên, thể để bất cứ ai cũng thể đến đặt tên cho con trai ."
"Được." Tô Tô dứt khoát đáp , đó vị trí nãy, Tả Na :"Diệp Thời Giản chắc cũng , đoán gì, một chữ cho là ."
Tả Na , liếc về hướng giúp việc một cái, giúp việc lập tức hiểu ý, vội vàng mang giấy b.út đến đặt mặt Tả Na.
Tả Na hề dậy, tùy ý vẽ nguệch ngoạc hai nét giấy, đó đẩy đến mặt Tô Tô, khóe miệng nhếch lên một nụ giễu cợt, Tô Tô hỏi:"Đoán chữ , xem cô thể những gì."
Diệp Thời Giản tò mò ghé sát , Tô Tô thuận thế sang, chỉ thấy tờ giấy đó, lộn xộn một chữ "Vạn".
Chỉ là hạ b.út mạnh, một nét phẩy của chữ Vạn nhô , khoảnh khắc rẽ ngoặt quá tròn trịa, từ xa, giống như một chữ 3 .
Tiểu thuyết Bán Hạ, nhiều niềm vui
"Chữ Vạn?" Diệp Thời Giản nghi hoặc hỏi.
Tô Tô ngẩng đầu liếc Tả Na, thấy trong ánh mắt ả mang theo chút đắc ý.
Người giúp việc bước tới đưa cho Tả Na một ly rượu, bàn tay thon thả cầm ly rượu tùy ý lắc lắc, nhấp một ngụm nhỏ, nhướng mày :"Sao, ?"
"Cô mới sinh con cách đây lâu , đừng uống rượu nữa." Diệp Thời Giản nhíu mày lòng nhắc nhở.
Tả Na cho là đúng từ từ dậy, tựa ghế sofa, Diệp Thời Giản :"Không , đứa bé bảo mẫu trông , uống một chút thôi mà."
Tô Tô nhíu mày, im lặng chữ Vạn mặt hồi lâu.
Tả Na thấy , lên tiếng trêu chọc:"Sao, đại sư, một chữ Vạn khó cô ?"
"Chữ của cô, hình thể tùy ý phần đuôi phù phiếm, chứng tỏ hiện tại cô lo đầu lo đuôi, cảm giác ốc mang nổi ốc, chữ Vạn đáy, trong lòng cô cũng đáy, cha của đứa bé thể trở thành chỗ dựa của cô." Tô Tô gằn từng chữ một.
Nói xong, tiếp tục chằm chằm chữ Vạn mặt, cũng thèm Tả Na lấy một cái.
Tả Na sững sờ, ngỡ ngàng Tô Tô, theo bản năng rụt chân từ ghế sofa xuống.