Khương Thần Chu Như qua lớp kính, lặng lẽ lên tiếng:"Chú hỏi bà , đêm xảy vụ án mặc đồ gì, đó điều chỉnh camera giám sát về thời gian từ một giờ đến một giờ bốn mươi lăm phút đêm hôm đó."
"Cậu từ từ thôi!" Lục đội bực dọc .
Viên cảnh sát bên cạnh kinh ngạc Lục đội, thấy Lục đội trợn tròn mắt, thò hai ngón trỏ , thô kệch vụng về gõ lên bàn phím, nheo mắt màn hình, trông hệt như một meme ông lão tàu điện ngầm xem điện thoại.
Khóe miệng Khương Thần khẽ giật giật, chút hối hận về quyết định của , vất vả lắm mới đợi Lục đội trích xuất camera giám sát của thời gian đó, lúc mới chuyển sang ánh mắt sắc bén Chu Như hỏi:"Chu Như, đêm xảy vụ án, bà mặc quần áo gì."
Chu Như vốn đang im lặng, thấy giọng của Lục đội, do dự một lát :"Áo phao dáng dài màu đen, mũ len màu xám, còn đeo khẩu trang màu đen."
Lục đội đối chiếu với phụ nữ trong camera giám sát, đó hỏi:"Giày thì ?"
Chu Như nhíu mày đó :"Một đôi giày bông da đế bằng màu đen."
Khương Thần cần cũng , Chu Như chính là phụ nữ trong camera giám sát.
Lục đội lặng lẽ hiệu bằng tay về phía Khương Thần, Khương Thần tiếp tục lên tiếng:"Chú hỏi bà , tại đ.â.m Vương Cường ba nhát."
Lục đội sững sờ một chút, đó Chu Như giữ nguyên xi lên tiếng hỏi:"Chu Như, tại bà đ.â.m Vương Cường ba nhát."
Ánh mắt Chu Như hoảng loạn, theo bản năng trái , đây là dáng vẻ đang suy nghĩ.
Rất nhanh, Lục đội giống như hạ quyết tâm nào đó :" hận gã, đừng ba nhát, mười nhát cũng là đáng."
Biểu cảm của Lục đội trở nên chút vi diệu, Khương Thần tiếp tục :"Hỏi bà , con d.a.o phay g.i.ế.c lấy từ , con d.a.o phay vứt xuống sông ."
Lục đội kịp chờ đợi lên tiếng, lặp câu hỏi của Khương Thần.
Chu Như mang dáng vẻ bừng tỉnh ngộ, hùa theo lời Lục đội :" lấy từ trong cửa hàng, khi g.i.ế.c gã, thì tiện tay vứt xuống sông ."
Lục đội sắp câu trả lời của Chu Như cho tức , Khương Thần im lặng một hồi lâu, đó hỏi:"Có là lái xe của vứt xác ."
Lục đội vẫn lặp , Chu Như mang dáng vẻ bừng tỉnh ngộ, hùa theo lời Lục đội :"Không sai, là lái xe của ."
"Chu Như!" Lục đội , đập mạnh một cái xuống bàn.
Chu Như vốn rối bời, thấy tiếng động, sợ hãi run rẩy, hoảng sợ Lục đội.
Trong mắt Lục đội tràn đầy sự tức giận, Chu Như :"Bà dối! Vương Cường căn bản d.a.o g.i.ế.c c.h.ế.t, đêm hôm đó bà cũng hề lái xe, chúng chỉ cần trích xuất camera giám sát của ban quản lý khu dân cư nơi bà ở, là thể thấy thời gian xe của bà đêm hôm đó."
"..." Chu Như do dự một chút, sắc mặt mang theo sự đỏ ửng bối rối, trong chốc lát gấp gáp đến mức mồ hôi nhễ nhại.
Sau đó ánh mắt kiên quyết Lục đội :"Tóm , là do g.i.ế.c, chính là do g.i.ế.c, các thả Cố Gia . Mọi chuyện đều do ."
"Bà... bà! Bà bảo bà thế nào cho đây!" Lục đội tức giận chỉ Chu Như, suýt chút nữa thì ngất xỉu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/livestream-pha-an-tich-luy-cong-duc-toi-vua-tat-may-la-xe-canh-sat-da-doi-san-o-cua/chuong-198.html.]
Khương Thần nhanh chậm :"Bỏ mặc bà một lát, thẩm vấn Cố Gia."
Nói , Khương Thần đầu chuyển sang phòng bên cạnh của phòng thẩm vấn hai, lâu , Lục đội cũng theo .
So với Chu Như, thần sắc của Cố Gia thản nhiên hơn vài phần.
Lục đội vẻ mặt mệt mỏi Cố Gia, theo lời thuật trong tai của Khương Thần, bắt đầu một vòng thẩm vấn mới.
"Cố Gia, ông ông dùng đá đập c.h.ế.t Vương Cường, nhưng vết d.a.o đ.â.m bụng Vương Cường từ mà ? Vết thương chí mạng thực sự, là một vết d.a.o đ.â.m bụng gã, vết thương đầu gây t.ử vong." Lục đội lặp lời của Khương Thần hỏi.
Quả nhiên, thấy lời của Lục đội, mặt Cố Gia lộ một biểu cảm khó tin, đó do dự một hồi lâu, lên tiếng :" quên mất , là đ.â.m gã , là đập gã , tóm đều là do ."
"Hừ, lắm." Lục đội biểu cảm của Cố Gia, nghiến răng nghiến lợi .
Sau đó Khương Thần thần sắc của Cố Gia, tiếp tục :"Hỏi ông đêm hôm đó xe đỗ ở , mấy giờ ."
Lục đội xong lập tức :"Chiếc xe ông vận chuyển t.h.i t.h.ể, đêm hôm đó đỗ ở ? Ông đến phòng của Vương Cường lúc mấy giờ, rời lúc mấy giờ."
"Hơn một giờ là đến , hơn hai giờ rời ." Cố Gia đối đáp trôi chảy, đó Lục đội :"Xe đỗ cửa một cửa hàng gạch men ở đầu hẻm, còn hỏng camera giám sát. Sau đó giấu t.h.i t.h.ể trong xe bánh mì, chở đến cây cầu nhỏ ở ngoại ô, buộc đá gã vứt xác xuống."
Lục đội phiền muộn gãi đầu, Khương Thần thấy tai :"Dừng một lát ."
Lục đội tìm một cái cớ cầm máy tính căn phòng Khương Thần đang ở, Khương Thần :"Thấy , mà, hai trong miệng một câu thật."
"Thi thể quả thực là do Cố Gia vứt, hơn nữa, ông đang giúp Chu Như che giấu." Khương Thần Lục đội suy đoán.
Lục đội nhíu mày nghi hoặc :"Hai bọn họ là đồng mưu ?"
Khương Thần lắc đầu :"Chú quên mất một chuyện ."
"Chuyện gì?" Lục đội tò mò Khương Thần.
Khương Thần :"Vương Cường giai đoạn đầu lượt âm thầm đòi tiền hai , bọn họ hề chuyện của , khả năng nào, do bọn họ g.i.ế.c, nhưng hai bên đều tưởng đối phương là g.i.ế.c , cho nên bây giờ rơi thế bế tắc, che giấu cho đối phương."
"Không do hai họ g.i.ế.c? Vậy sẽ là ai, ông trời của ơi, vất vả lắm mới chút manh mối, như , về điểm xuất phát ." Lục đội vỗ trán, gần như vững, Khương Thần, giống như thấy dáng vẻ ác quỷ của cố nhân.
Khương Thần sắc mặt ngưng trọng, im lặng một lát :"Đợi thêm chút nữa, đợi kết quả xét nghiệm của Ngô Đào ."
Đang , Tiểu Lưu cảnh quan đột nhiên đẩy cửa thò đầu Lục đội, vẫy vẫy tay.
Lục đội thấy , lúc mới dậy cùng Khương Thần ngoài.
Lưu cảnh quan hai :"Lục đội, hai ở đây , kết quả của khoa giám định dấu vết , trong mấy nhóm dấu chân phát hiện trong phòng Vương Cường, đồng thời phát hiện của cả Chu Như và Cố Gia."