"Lúc xảy vụ án, Phương Viên nhận điện thoại của , khi thấy tiếng kêu t.h.ả.m thiết của đối phương, liền tiếng thở dốc của một đàn ông, truyền đến từ đầu dây bên , dường như là đang cố ý khiêu khích ." Giọng của bố Khương Thần truyền đến từ trong đầu.
Tiếng thở dốc im bặt...
"Tô Tô! Tô Tô!" Khương Thần lập tức tê rần da đầu, lập tức nhận xảy chuyện gì, gọi nữa, là trạng thái tắt máy, một khắc cũng dám dừng , phóng xe như bay về phía nhà Phương Viên.
"Tô Tô... Tô Tô cô chứ? Tỉnh Tô Tô!"
"Tô Tô! Tô Tô!"
"Đau... xì... Khương Thần... c.h.ế.t ở xó nào ..." Tô Tô mở mắt, chỉ thấy giọng của Khương Thần văng vẳng đỉnh đầu.
Yếu ớt mở mắt , liền thấy Khương Thần đen mặt, , lẽ là ảo giác do đập ngất, thấy một tia sốt ruột trong mắt .
Phía Khương Thần còn Hứa Ngạn Trạch và Tiểu Lưu cảnh quan đó, thấy Tô Tô mở mắt, Hứa Ngạn Trạch lập tức tiến lên, kiểm tra vết thương của Tô Tô.
"Sao đều đến cả ..." Tô Tô yếu ớt hỏi, ngay đó liếc trái , phát hiện vẫn đang ở nhà họ Tống, lập tức hỏi "Ông Tống! Ông Tống ! Phương Viên, đúng Thạch Khải, Thạch Khải cầm điện thoại của chị Phương Viên, chị Phương Viên đang ở chỗ . Hắn đưa ông Tống ! Mau! Mau cho cứu họ!"
Tô Tô kéo cánh tay Hứa Ngạn Trạch hét lên.
Hứa Ngạn Trạch thấy nhẹ giọng an ủi:"Đội trưởng Lục dẫn , cô cẩn thận một chút đầu cô thương nhẹ , đưa cô đến bệnh viện ."
" !" Tô Tô xua tay, cơn đau trán kích thích giác quan của cô, cả vô cùng tỉnh táo.
"Cô nhóc , cũng thông minh gớm, gọi điện thoại cho bác sĩ Hứa, nhưng lúc chúng chạy đến, trong nhà chỉ còn một cô thôi, Đội trưởng Lục dẫn đến tiệm hoa của Thạch Khải ." Tiểu Lưu cảnh quan Tô Tô .
Khương Thần ở một bên, đang xem video camera, hình ảnh dừng ở khoảnh khắc Thạch Khải nở nụ khiêu khích với ống kính.
Mà khi đ.á.n.h ngất Tô Tô, Thạch Khải cắt đứt dây camera, phía xảy chuyện gì, ai .
Tiểu Lưu cảnh quan dứt lời, điện thoại đột nhiên vang lên.
Nhìn thấy tên Lục đội, trong lòng mạc danh thắt , bắt máy:"Đội trưởng Lục... ừm... tỉnh ."
Tiểu Lưu cảnh quan , về phía Tô Tô, ngay đó kinh ngạc :"Cháy? Vậy... !"
Tiểu Lưu cảnh quan điện thoại xong, ba mặt nhíu mày :"Tiệm hoa của Thạch Khải bốc cháy , khi đội cứu hỏa dập lửa, hề thấy bóng dáng của Thạch Khải và hai bố con họ Tống. Đã nhờ đội giao thông phối hợp rà soát camera gần đó, mở rộng phạm vi tìm kiếm . Đội trưởng Lục , đưa Tô Tô đến bệnh viện , đợi xử lý xong vết thương, đưa cô về cục cảnh sát lấy lời khai."
"Vu An ? Vu An !" Tô Tô nghĩ đến cuộc điện thoại của Diệp Thời Giản, lập tức Tiểu Lưu cảnh quan hỏi.
Tiểu Lưu cảnh quan liếc Khương Thần, đường , Khương Thần gọi điện thoại báo cho Lục đội những thông tin Tô Tô tìm ngay lập tức, cho nên lúc Tô Tô gọi điện thoại cho , hề nhận ngay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/livestream-pha-an-tich-luy-cong-duc-toi-vua-tat-may-la-xe-canh-sat-da-doi-san-o-cua/chuong-261.html.]
Sau đó Tô Tô trong túi áo gọi bừa một cuộc điện thoại, vô tình gọi trúng của Hứa Ngạn Trạch, Hứa Ngạn Trạch Tô Tô ở nhà họ Tô một , sợ xảy chuyện, ngờ kết nối, thấy những lời điên cuồng mất trí của Thạch Khải.
"Đội trưởng Lục cho đưa Vu An về , nhưng... nhưng cũng chỉ là tiến hành thẩm vấn, bây giờ ước chừng vẫn hỏi xong ." Tiểu Lưu cảnh quan vội vàng giải thích.
Tô Tô liếc trái , thời gian tường đến tám giờ tối.
Bà lão hiền từ trong góc tường, đang chằm chằm về hướng , gì khác.
Tô Tô âm thầm thở phào nhẹ nhõm, vẫn còn sống!
Khương Thần ăn ý về phía Tô Tô, ngay đó Tô Tô nhíu mày dậy, cử động tay chân cứng đờ một chút, những mảnh vỡ đèn bàn mặt đất trong nhà, còn vết m.á.u nhỏ giọt từ trong phòng đến cửa, nhưng dấu vết kéo lê.
Tiểu thuyết Bán Hạ, niềm vui ngập tràn
Ánh mắt Hứa Ngạn Trạch nương theo ánh mắt của Tô Tô sang, ngay đó :"Lượng m.á.u trong nhà nhiều, đủ để gây t.ử vong, một phần trong đó chắc hẳn vẫn là của cô. , cô là thể..."
Đột nhiên nhớ điều gì đó, liếc Tiểu Lưu cảnh quan phía , may mà Tiểu Lưu cảnh quan là vô tâm vô tư, hề nhận điểm đúng trong lời của Hứa Ngạn Trạch, mà mang vẻ mặt mờ mịt Tô Tô.
Tô Tô , lập tức hiểu Hứa Ngạn Trạch hỏi gì, ngay đó lắc đầu :"Vẫn còn sống."
Tô Tô liếc trái , bức ảnh chụp chung của Vu An với các bạn và giáo viên ở viện phúc lợi lấy lúc , từ lúc nào, rơi khe hở ghế sofa, ngay đó tiến lên một tay cầm bức ảnh lên, quơ quơ mặt Khương Thần.
Chỉ cái lỗ ông Tống khoét rách :"Chỗ ! Chỗ thiếu đầu của một , là do ông Tống khoét xuống, đang yên đang lành tại ông khoét một , là ai, Khương Thần, nghĩ thử xem, dáng vẻ đây của bức ảnh ."
Khương Thần sửng sốt một thoáng, lời của Tô Tô điểm tỉnh, lập tức lật xem điện thoại, tìm bức ảnh đó dùng điện thoại chụp riêng .
Mọi tò mò xúm xem bức ảnh trong tay Khương Thần, đối chiếu một phen, phát hiện khoét là một nam sinh đeo kính.
Nhìn dáng vẻ tuổi tác xấp xỉ Vu An, lẽ là vì để cùng một kiểu tóc đeo cùng một kiểu kính, vài phần giống Vu An.
Mà đó sự chú ý của Khương Thần và Tô Tô, đều dồn Vu An, cho nên bỏ qua nam sinh , Tô Tô nhắc nhở như Khương Thần lúc mới điểm bất thường.
"Người ... hình như là Thạch Khải?" Nói xong, ngẩng đầu Tô Tô hỏi:"Diệp Thời Giản với cô, Thạch Khải đây ở công ty Trường Viên, tên là gì nhỉ?"
Tô Tô sửng sốt một thoáng, đại não trống rỗng, nín thở tập trung, ai dám ngắt lời cô.
Đại não Tô Tô vận hành với tốc độ cao, đột nhiên mở mắt Khương Thần nhíu mày :"Hình như là tên Chu Trạch Dương! , Chu Trạch Dương!"