"Điều chứng tỏ, những chữ tùy ý, mà là cố ý đồ , vì để tránh nét chữ sai." Tô Tô lập tức giải thích.
Khương Thần xong, Tô Tô vẫn là vẻ mặt khó hiểu:" tại cô , giống như Lưu Viễn ."
"Chỗ ." Tô Tô , đưa tay chỉ dấu chấm câu ở cuối câu.
Sau đó lập tức :"Loại dấu câu nhỏ nhặt , thể bỏ qua, cho nên cái , chỉ theo thói quen của . Trước đó ở nhà Lưu Viễn, liếc hợp đồng chuyển nhượng của ông , dấu chấm câu ông đó giống như một cái rốn , giống hệt với dấu chấm câu ."
Nói xong, Tô Tô ngước mắt lên, bất thình lình đối mặt với đôi mắt màu cà phê nhạt của Khương Thần đang ghé sát xem tờ giấy trong tay cô.
Trong gian chật hẹp, cách giữa hai gần đến mức thể cảm nhận thở của đối phương.
Tô Tô sửng sốt một thoáng, lập tức rụt về vị trí của , hoảng loạn đầu , trả tờ giấy cho Khương Thần.
Khương Thần hề để ý đến những điều , cầm tờ giấy bắt đầu trầm ngâm.
Bầu khí nhất thời tĩnh lặng, Tô Tô hắng giọng đó mang vẻ mặt mất kiên nhẫn vuốt vuốt phần tóc mai bên tai :"Ây da, dù tin tùy , giám định một chút là ngay."
" tin cô." Khương Thần nhạt nhẽo , đó liếc Tô Tô tiếp tục :" giám định vẫn ."
Nói xong, liền lập tức cầm điện thoại lên, ngón tay thoăn thoắt gõ màn hình.
Tô Tô bấm đốt ngón tay, đột nhiên nhớ điều gì đó, liếc Khương Thần đang cúi đầu bận rộn, do dự một chút mở miệng :"Cái đó... ừm..."
"Có gì cứ ." Khương Thần đầu cũng ngẩng lên, thần tình chăm chú, dường như đang nhắn tin với ai đó.
Tô Tô lườm Khương Thần một cái tiếp tục :"Vừa rảnh rỗi việc gì xem lướt qua tài liệu, bố của Vương Chí Cường , chính là xưởng trưởng của nhà máy da giày đây, ?"
"Ừ." Khương Thần qua loa đáp một câu.
Tô Tô thấy lầm bầm hai tiếng, ném tài liệu xuống hai tay khoanh n.g.ự.c bực tức :" đúng là thừa mới !"
"Cô cái gì?" Khương Thần đột nhiên ngẩng đầu Tô Tô, Tô Tô sửng sốt một chút c.h.ử.i rủa:"Anh bệnh gì ..."
Khương Thần vội vàng cầm tài liệu lên xem , miệng quên tiếp tục :"Vừa cô , bố của Vương Chí Cường, là xưởng trưởng của nhà máy da giày?"
"Những tài liệu đều xem qua , tưởng ." Tô Tô nghi hoặc Khương Thần.
Khương Thần nhanh tìm thấy tài liệu bối cảnh của Vương Chí Cường, quả nhiên thấy bố là Vương Phú là xưởng trưởng nhà máy da giày, cũng là công nhân nhà máy da giày.
" từng thấy." Khương Thần chút ảo não , chìm đắm trong vụ án , nhiều lúc mắc kẹt trong tư duy cố hữu của , rõ ràng là thứ ở ngay mắt, giống như chú ý tới .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/livestream-pha-an-tich-luy-cong-duc-toi-vua-tat-may-la-xe-canh-sat-da-doi-san-o-cua/chuong-31.html.]
Lập tức Khương Thần cầm điện thoại bấm một dãy :" cần giúp đỡ."
Ba tiếng , Khương Thần và Tô Tô trở một bãi đỗ xe trong thành phố.
Tô Tô ôm cái bụng đang kêu ùng ục, Khương Thần oán thán:" ... tám mươi tệ thôi mà, cần bắt bán mạng ! Cả ngày hôm nay theo gặm một cái bánh mì rách, ít cũng cho ăn một miếng chứ."
Khương Thần dường như thấy lời oán thán của Tô Tô, sốt ruột ngoài cửa sổ xe.
"Không thì cho ăn chút gì ? , mấy giờ chúng tan ..." Tô Tô dáng vẻ chăm chú của Khương Thần, hề nửa điểm ý định để ý đến , trong lòng cảm giác như lên nhầm thuyền giặc.
"Đến ." Khương Thần luôn im lặng đột nhiên lên tiếng, đối diện một chiếc xe con màu đen chạy tới bật đèn cảnh báo nguy hiểm.
Khương Thần lập tức đẩy cửa xuống xe, ném cho Tô Tô một chữ "Đi!" đơn giản, sải đôi chân dài, lên chiếc xe con màu đen chạy tới đối diện.
Tô Tô hận đến ngứa răng, trong lòng c.h.ử.i rủa Khương Thần tên Chu Bái Bì, Grandet . Bất đắc dĩ, vẫn c.ắ.n răng theo xuống, khoảnh khắc kéo cửa xe , một mùi hương gỗ thông thanh lạnh phả mặt.
Tô Tô sửng sốt, ngẩng đầu liền đối mặt với đôi mắt dịu dàng của Hứa Ngạn Trạch.
Dưới ánh đèn xe vàng ấm áp, Hứa Ngạn Trạch mặc áo sơ mi trắng, ý ấm áp đầu Tô Tô, để lộ hàm răng trắng sáng :"Lại gặp , cô Tô."
"Là bác sĩ Hứa." Tô Tô bóp giọng, e thẹn vuốt phần tóc mai tai, tiện thể trừng mắt lườm Khương Thần đang ở ghế một cái, lúc mới cẩn thận lên xe.
Vừa vững, liền thấy bàn tay thon dài của Hứa Ngạn Trạch, khớp xương rõ ràng gân xanh gồ lên, xách một chiếc túi giấy đột nhiên xuất hiện mặt :"Đoán chừng hai vẫn ăn, mang theo hamburger cô lót một miếng , lát nữa sẽ đưa cô ăn bữa chính."
"Cảm ơn, vẫn là bác sĩ Hứa chu đáo." Tô Tô e thẹn đưa tay nhận lấy chiếc hamburger vẫn còn nóng, trong lòng càng thêm khinh bỉ Khương Thần.
Tô Tô thật sự quá đói , cũng màng đến những thứ khác, liền tự mở túi giấy ăn.
Khương Thần giống như một công cụ mệt mỏi, tiếp tục cúi đầu lật xem tài liệu, lập tức đưa túi zip và bức thư của Dư Ngải Ngải cho Hứa Ngạn Trạch.
Sau đó đầu cũng ngẩng lên :"Giúp tìm giám định b.út tích một chút, ngoài xem thử thể trích xuất dấu vân tay còn sót , chỉ là tờ giấy chắc cũng mười lăm năm , e là chút khó khăn."
Hứa Ngạn Trạch tỏ quá bất ngờ, thành thạo nhận lấy đồ Khương Thần đưa qua, liếc một cái cất túi, đó nhíu mày :"Mười lăm năm là quá lâu , nhưng nếu bảo quản đủ cũng là thể, nhưng giám định b.út tích thì thành vấn đề, chỉ là chuyện báo cho Lục đội ?"
Khương Thần trực tiếp trả lời, tiếp tục lật xem tài liệu.
Hứa Ngạn Trạch giống như đoán từ sớm, bất đắc dĩ thở dài :" cảm thấy chuyện nên báo cho Lục đội một tiếng."
" sẽ báo, chỉ là bây giờ chứng cứ đủ, vẫn lúc. Chúng đến Tiểu khu Phong Hương , tra , Vương Phú hiện đang sống ở đó. Vương Phú dễ đối phó, vì chuyện của con trai, năm xưa ít giao thiệp với của đội cảnh sát, trực tiếp đến đó ước chừng mặt cũng gặp , cho nên cần phận của ." Khương Thần thẳng vấn đề.