"Haizz, hai vợ chồng thật là, ngày tháng cũng còn qua , cớ chứ." Bí thư chi bộ thở dài, xổm cổng lớn nhà Tô Tô, từ trong n.g.ự.c móc một bao t.h.u.ố.c lá, rút hai điếu, đưa cho trưởng thôn một điếu.
Sau đó đưa cho Khương Thần một điếu, Khương Thần vội vàng xua tay, hai châm t.h.u.ố.c cho xong, Khương Thần.
Tô Tô ở một bên phát nghi vấn:"Vì đứa trẻ? con của họ bệnh, lẽ là nên sống thật , chữa bệnh cho con ? Tại song song tự sát, cho dù là con trai mắc bệnh nặng, nhưng vẫn còn con gái chăm sóc mà. C.h.ế.t, thể giải quyết vấn đề ?"
"Hai vợ chồng , ngày thường thương hai đứa con của cô nhất, lúc nào thấy cũng đều tắm rửa sạch sẽ, đặc biệt là thằng bé thông minh lắm, học giỏi lắm. Con bé cũng ngoan ngoãn hiểu chuyện lắm, haizz, đáng thương quá. Cũng , tìm về cũng đáng thương, mất bố , đây." Trưởng thôn thở dài .
Khương Thần do dự một chớp mắt, nhíu mày :"Gà vịt trong sân nhà họ, còn thỏ, đều mang . Cháu nghĩ, nhất định là đưa cùng với đứa trẻ, họ như nhất định là nghĩ đến việc lo liệu xong con đường cho đứa trẻ, nhưng ở giữa chuyện nhất định chuyện gì đó chúng nghĩ tới."
Màn đêm buông xuống, mỗi nhà mỗi hộ trong thôn thắp lên ánh đèn mờ ảo, tiễn trưởng thôn và bí thư chi bộ .
Nhóm Khương Thần trở về trong nhà, lẽ là vì chuyện ban ngày dọa sợ, hoặc cũng thể là vì bà cụ Quách.
Thang Viên mỗi bước đều cùng Tô Tô, nắm c.h.ặ.t cánh tay Tô Tô, sợ đột nhiên chui thứ gì đó.
Mắt thấy sắp đến giờ ngủ, Thang Viên chút sợ hãi ngoài cửa sổ, rụt rè với hai :"Hay là... là tối nay ba chúng ở tạm trong căn phòng , Tô Tô... tớ... tớ sợ..."
Tô Tô ngượng ngùng liếc Khương Thần, Khương Thần sửng sốt một chớp mắt, đó chỉ chiếc ghế sô pha gỗ trong phòng :"Được thôi, dọn dẹp một chút ngủ sô pha, hai ngủ giường lớn."
Thang Viên , lúc mới thở phào nhẹ nhõm, vội vàng cùng Tô Tô ôm chăn ở phòng bên cạnh qua.
Tô Tô trải đệm giường thật dày lên ghế sô pha gỗ cho Khương Thần, nhóm lò lửa cháy vượng.
Ba lúc mới mặc nguyên quần áo xuống, Thang Viên bám lấy Tô Tô, chớp chớp mắt về hướng cửa sổ dám chìm giấc ngủ. Ba mỗi một tâm sự, cho đến khi màn đêm buông xuống, vẫn còn thể thấy tiếng trở của từng .
"Ong ong ong!" Một trận điện thoại rung lên, lập tức đ.á.n.h thức Thang Viên vốn nơm nớp lo sợ, lập tức giật dậy, về phía nguồn phát âm thanh.
Khương Thần đột ngột dậy cầm điện thoại lên, thấy là tên Hứa Ngạn Trạch, hắng giọng, lập tức bắt máy.
Tô Tô lập tức tỉnh táo, giống như Thang Viên dậy, Khương Thần.
Khương Thần và Hứa Ngạn Trạch chuyện lâu, hồi lâu cúp điện thoại, Tô Tô tò mò Khương Thần hỏi:"Bác sĩ Hứa ?"
"Hứa Ngạn Trạch , từ lịch sử cuộc gọi của Đại Vân và chồng cô , tìm thấy một bạn của hai , ở trấn bên cạnh, đứa trẻ đang ở chỗ họ, gọi điện thoại , đêm năm ngày , hai đưa đứa trẻ đến, là nhà việc xa một chuyến, gửi hai đứa trẻ đến chỗ ăn tết, giống như , mang cho đứa trẻ nhiều quần áo còn gà sống và thỏ." Khương Thần lập tức nội dung cuộc điện thoại cho Tô Tô.
Thang Viên , cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm :"Tạ ơn trời đất, hai đứa trẻ ."
Khương Thần và Tô Tô mặt mày ngưng trọng, hai rốt cuộc gì, đưa đứa trẻ cho bạn bè, tự sát?
Càng nghĩ càng thấy đúng, Tô Tô càng là nhớ dáng vẻ lúc gặp Đại Vân ở chợ hôm đó, thất hồn lạc phách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/livestream-pha-an-tich-luy-cong-duc-toi-vua-tat-may-la-xe-canh-sat-da-doi-san-o-cua/chuong-333.html.]
Lập tức về phía Khương Thần :"Kỳ lạ, hôm đó ở chợ, chồng Đại Vân còn gọi điện thoại cho cô , là đợi Đại Vân mua đồ, Đại Vân còn bảo đợi cô , đợi cái gì? Đợi cùng c.h.ế.t?"
"Lúc cô gặp Đại Vân, là mấy giờ?" Khương Thần đột nhiên nhớ điều gì Tô Tô hỏi.
Tô Tô và Thang Viên liếc , lập tức :"Khoảng hai giờ rưỡi, hai giờ bốn mươi gì đó."
"Vậy thì khớp , chúng lái xe đến trấn bốn mươi phút, Đại Vân chắc là xe khách về, sẽ chậm hơn chúng . Hứa Ngạn Trạch suy đoán Đại Vân c.h.ế.t, chắc là giữa bốn giờ đến sáu giờ chiều, cách khác, khi cô từ chợ về, liền chuẩn treo cổ. Mà tất cả những chuyện cũng là nhất thời nảy ý định, nếu cũng sẽ chuẩn nhiều như ." Khương Thần mặt
Tiểu thuyết Bán Hạ, nhiều niềm vui.
"Hai đang gì , mà như lọt sương mù thế." Thang Viên gãi gãi gáy, hai mặt.
Khương Thần nhíu mày :"Ý của cô là, bà cụ Quách sở dĩ thể khỏi bệnh chuyển biến , chính là lợi dụng mạng của ba em nhà họ Quách, để giúp tục mệnh, mà hai vợ chồng Đại Vân lẽ ngày tháng trôi qua tệ, điểm duy nhất để tâm chính là đứa con trai đang bệnh nặng hiện nay, họ nhất định là từ trong miệng bà cụ Quách điều gì đó, cho nên mới đưa quyết định hoang đường như !"
Tô Tô gật đầu :"Không sai!"
Khương Thần liếc sắc trời, lập tức :"Lão đông
Tiểu thuyết Bán Hạ, nhiều niềm vui.
Trong nhà bà cụ mới lo liệu tang sự xong, thức ăn trong nhà bếp coi như là sung túc. Treo ít thịt xông khói xúc xích, bên bám một lớp bụi cũng thấy quét dọn.
Bếp lạnh tanh, thoạt mấy ngày nhóm lửa .
Duy chỉ một cái lò nhỏ bên cạnh bệ bếp, dường như vẫn còn chút nhiệt độ.
Khương Thần tiến lên, đưa tay cẩn thận sờ thử lò, lập tức chun mũi, ngửi thấy một tia mùi t.h.u.ố.c đông y còn sót trong khí.
Khương Thần quanh bốn phía, hề phát hiện ấm sắc t.h.u.ố.c.
Thế là xoay liền về phía căn phòng bà cụ ở.
Bà cụ sống một , hề khóa cửa phòng, nhẹ nhàng đẩy một cái, cánh cửa gỗ rách nát liền kêu cọt kẹt.
Mặc dù là ban ngày, nhưng trong nhà vẫn vô cùng u ám.
Khương Thần bật đèn pin điện thoại lên, lúc mới rõ đồ đạc trong nhà, lập tức kéo dây đèn ở góc tường.