Livestream Phá Án Tích Lũy Công Đức: Tôi Vừa Tắt Máy Là Xe Cảnh Sát Đã Đợi Sẵn Ở Cửa - Chương 374

Cập nhật lúc: 2026-05-04 13:37:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau đó cảnh sát Vũ :"Ngoài nhà Vương ngốc lớn, còn phụ nữ bỏ trốn của nhà cựu trưởng thôn, và hộ gia đình mà đồng nghiệp của tìm thấy, còn nhà ai nữa!"

Trưởng thôn bĩu môi, còn chỗ trốn, đành c.ắ.n răng :"Còn nhà lão Lưu ở đầu làng phía tây."

"Dẫn đường!" Cảnh sát Vũ nghiêm giọng .

Chưa đến gần, thấy vài cảnh sát chặn một ông lão đeo ba lô định rời khỏi làng.

"Các dựa cho ngoài!" Ông lão gân cổ lên hét.

Cảnh sát Vũ liếc một cái, nhíu mày chỉ ông lão đó, hỏi trưởng thôn:"Người là lão Lưu mà ?"

Trưởng thôn bất đắc dĩ, gật gật đầu.

Cảnh sát Vũ lập tức sai còng lão Lưu , đó bảo lão Lưu dẫn về nhà.

cảm xúc của lão Lưu vô cùng kích động, vùng vẫy, sống c.h.ế.t chịu về nhà.

Hứa Ngạn Trạch thấy , trong đầu nảy sinh một ý nghĩ đáng sợ.

Sau đó hỏi trưởng thôn:"Lão Lưu là nhà nào? Mau dẫn chúng !"

Trưởng thôn sững sờ một thoáng, còn phản ứng .

Hứa Ngạn Trạch giục:"Mau ! Lát nữa xảy án mạng, cũng thoát khỏi liên quan !"

Nghe thấy lời , trưởng thôn lập tức ngớ , vội vàng chỉ về hướng phía tây làng, dẫn chạy chậm một mạch đến nhà lão Lưu.

Trơ mắt cổng lớn khóa c.h.ặ.t, cảnh sát Vũ màng đến những thứ khác, đó hét lên với cảnh sát bên cạnh:"Hai , tìm cách mở cửa, , theo trèo tường!"

Nói , liền cùng một cảnh sát khác, từ mép tường sức trèo trong.

Những còn thì tìm cách mở khóa, bao lâu khoảnh khắc cổng lớn mở .

Cảnh sát Vũ và một cảnh sát khác khiêng một phụ nữ từ cánh cửa nhỏ bên cạnh , hét lớn với Hứa Ngạn Trạch:"Không ! Uống t.h.u.ố.c !"

Hứa Ngạn Trạch kịp ngẩn , vội vàng bước lên kiểm tra tình trạng của phụ nữ.

"Tránh ! Tất cả tránh ! Giữ khí lưu thông!" Hứa Ngạn Trạch chỉ huy , dùng ngón tay lật mí mắt của phụ nữ lên xem, thấy khắp nơi đều là những vết thương mà giật , vết cũ vết mới chồng chéo lên .

Hứa Ngạn Trạch hét lớn:"Nước xà phòng, cho một cốc nước xà phòng, đũa! Cả đũa nữa! Nhanh!"

Cảnh sát Vũ phản ứng đầu tiên, lao trong phòng ngủ, nhanh ch.óng hòa tan một cốc nước xà phòng, cầm đũa lao ngoài.

Hứa Ngạn Trạch đổ nước xà phòng miệng phụ nữ, dùng đũa hỗ trợ móc họng.

Không bao lâu , phụ nữ nôn thốc nôn tháo, Hứa Ngạn Trạch màng đến những thứ khác, hét lên với cảnh sát Vũ:"Trong ba lô của , tìm túi đựng vật chứng cho !"

Cảnh sát Vũ gật đầu, đó tìm túi đựng vật chứng, mở đưa cho Hứa Ngạn Trạch.

Hứa Ngạn Trạch một mặt giúp phụ nữ móc họng, một mặt cho một phần chất nôn túi, đó đặt sang một bên.

Nhìn sắc mặt phụ nữ chuyển biến , Hứa Ngạn Trạch lập tức :"Mau đưa cô đến bệnh viện! Nhanh! Đưa cô !"

Cảnh sát Vũ lập tức sắp xếp khiêng phụ nữ đưa xuống núi, lão Lưu bỏ trốn đó thấy phụ nữ cứu sống, phịch xuống đất, sắc mặt trắng bệch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/livestream-pha-an-tich-luy-cong-duc-toi-vua-tat-may-la-xe-canh-sat-da-doi-san-o-cua/chuong-374.html.]

Chỉ huy xong việc, đầu lão Lưu đang đất, cảnh sát Vũ bước nhanh tới, hỏi:"Ông cho cô uống cái gì?"

"Không... gì... gì!" Lão Lưu mắt la mày lém, dám chạm mắt với cảnh sát Vũ.

Cảnh sát Vũ vung tròn cánh tay, tát ông một cái, Hứa Ngạn Trạch thẳng tới cản .

Hứa Ngạn Trạch nhíu mày :"Không đáng, mau việc chính quan trọng hơn."

Cảnh sát Vũ c.h.ử.i thề, lập tức sai còng lão Lưu áp giải về đồn cảnh sát.

Chưa kịp thở dốc, Khương Thần và hai cảnh sát khác chạy tới.

Cảnh sát Vũ lập tức hỏi:"Sao , tìm thấy ?"

"Nhà thì tìm thấy , nhưng thấy , ngoài gã đàn ông to xác đó , còn tìm thấy vài gã đàn ông hôm qua cưỡi xe máy đuổi theo , đúng , trưởng thôn hôm qua cũng cùng đuổi theo , chắc là rõ đúng ." Khương Thần nhướng mày trưởng thôn.

Trưởng thôn cúi đầu, thở mạnh cũng dám.

"Người đàn ông mà , tên là gì? Đi ?" Cảnh sát Vũ trưởng thôn hỏi.

Trưởng thôn ngẩng đầu liếc Khương Thần, c.ắ.n răng :"Người đó là tên vô A Đậu của làng chúng , , thật sự , bình thường giờ đều ở nhà."

Tiểu thuyết Bán Hạ, niềm vui ngập tràn

"Nhà dẫn chúng !" Cảnh sát Vũ lập tức hét lên.

Trưởng thôn thấy , bất đắc dĩ liếc hướng cách đó xa, rụt rè :"Hộ đó, tồi tàn nhất chính là nó."

Nói xong, cảnh sát Vũ đẩy trưởng thôn, cùng về phía nhà tên vô A Đậu.

Lại phát hiện cánh cổng tồi tàn khóa từ bên ngoài, cảnh sát Vũ hai lời, trái , lùi vài bước, dồn sức chạy nhanh lên , nhảy một cái trèo lên đầu tường.

May mà đầu tường nhà A Đậu, mảnh kính vỡ, khi dễ dàng trèo , cảnh sát Vũ gân cổ lên hét:"Người nhà, xe máy cũng ."

"Hắn ?" Khương Thần nhíu mày trưởng thôn hỏi.

Trưởng thôn sững sờ một thoáng vẻ mặt mờ mịt :" a, thật sự , hôm nay còn gặp nữa."

"Hắn thể ?" Hứa Ngạn Trạch truy hỏi.

Trưởng thôn suy nghĩ một chút :"Tên bình thường cũng việc gì đàng hoàng, vốn dĩ là một đứa trẻ mồ côi, cũng họ hàng gì, chính là một kẻ lười biếng, nếu là bình thường chắc chắn là lên thị trấn tìm đ.á.n.h bài , nhưng năm mới năm me mùng hai đều là ngày chúc Tết chỗ nào để ."

Khương Thần mạc danh kỳ diệu thắt ruột, theo bản năng lấy điện thoại xem giờ.

Lại thấy điện thoại mấy chục cuộc gọi nhỡ, đều là từ Diệp Thời Giản.

Khương Thần đang nghi hoặc, Diệp Thời Giản gọi điện tới, liền lập tức bắt máy.

"Anh Khương, điện thoại , sốt ruột c.h.ế.t , Tô Tô và Thang Viên biến mất ." Diệp Thời Giản gấp đến độ giậm chân bình bịch.

Khương Thần vội vàng hỏi:"Cái gì gọi là biến mất ?"

" về, cổng lớn mở toang, bát vỡ đầy đất trong sân, chính là tìm thấy , trong làng khắp nơi đều tìm , trưởng thôn còn phát loa phát thanh, chính là thấy , đây, đây a!" Diệp Thời Giản giọng khàn khàn.

 

 

Loading...