Livestream Phá Án Tích Lũy Công Đức: Tôi Vừa Tắt Máy Là Xe Cảnh Sát Đã Đợi Sẵn Ở Cửa - Chương 44

Cập nhật lúc: 2026-05-04 13:26:18
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai một cái, đó ghét bỏ đầu .

Tiến lên vài bước cuối cùng cũng nguồn gốc của oán khí là gì.

Chỉ thấy chân Thang Viên đặt mấy cái túi lớn đựng đầy đồ dùng sinh hoạt và đồ ăn vặt, hai tay chống nạnh đôi mắt to tròn mang theo sự căm phẫn, nghiến răng hai .

" , rốt cuộc ! gọi điện thoại tắt máy, đến nhà , hai đều nhà! Không thêm ! Sao ở cùng !" Thang Viên bước tới gân cổ lên xả một tràng.

Tô Tô vội vàng ôm đầu cầu xin tha thứ:"Tớ sai tớ sai đại tiểu thư! Tớ thật sự thêm mà, tớ... tớ oan uổng quá!"

Khương Thần nhướng mày, bước tới mở cửa thẳng về phòng ngủ của , đêm nay, căng thẳng tột độ, mệt mỏi đến cực điểm .

"Cổ ? Còn đầu nữa? Sao băng bó thế ? Cậu ? Có đ.á.n.h ? Ai! Tớ tìm !" Thang Viên thấy vết thương cổ và gáy Tô Tô, lập tức nhảy dựng lên.

Tô Tô vội vàng xoa dịu:"Không , cẩn thận va thôi."

"Va ? Cậu coi tớ là đồ ngốc ! Mau ! Khai thật ! Cậu và rốt cuộc ! Hai cẩu nam nữ ?" Thang Viên đưa tay động tác b.ắ.n s.ú.n.g, hùng hổ bức cung.

Tô Tô cũng giận, đem đồ Thang Viên mang về cất gọn gàng từng thứ một, lúc mới :"Tớ thật sự thêm, chỉ là ông chủ là !"

Tô Tô bất đắc dĩ tránh sự truy hỏi của Thang Viên, chỉ tay về hướng cửa phòng ngủ hỏi.

Thang Viên nghi hoặc liếc Tô Tô hỏi:"Anh ? Anh thể cho gì? Bộ dạng của , lẽ vệ sĩ cho ."

" cô nãi nãi, tớ buồn ngủ c.h.ế.t , tha cho tớ ! Tớ thật sự là lương dân! Cậu về ~ a~ lát nữa tớ tìm . Cảm ơn thức ăn mang đến, vô cùng cảm kích!" Tô Tô chắp hai tay , mang vẻ mặt đáng thương Thang Viên.

Thang Viên nhướng mày lườm Tô Tô một cái :"Ai thèm quản chứ! Được , thấy đáng thương tha cho một vố, tối nay khai thật ! nhớ sạc điện thoại đấy!"

Tô Tô gật đầu lia lịa đồng ý, đẩy Thang Viên ngoài.

Đến cửa Thang Viên đột nhiên đầu Tô Tô, Tô Tô thấy vội vàng hỏi:"Cô nãi nãi, chuyện gì nữa, tớ tắm đây, ngửi xem, tớ bốc mùi !"

"Không ngửi thấy mùi hôi, ngược ngửi thấy mùi gian tình!" Thang Viên bĩu môi, giọng điệu chua loét như ngâm trong giấm chua lâu năm .

Không đợi Tô Tô giải thích, giơ tay lên :" , tìm còn chuyện suýt nữa thì quên, mấy ngày nữa, mấy đứa chơi trong ký túc xá bọn tớ, định cắm trại núi, một rừng lá phong, chụp ảnh tuyệt cú mèo! Tớ với bọn họ , đến lúc đó cùng tớ!"

"Được ! Cậu gì cũng !" Tô Tô chỉ tiễn Thang Viên , đó tắm một cái ngủ một giấc thật ngon, cũng nghĩ ngợi nhiều miệng qua loa đáp .

Thang Viên lúc mới lầm bầm rời , Tô Tô cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm trở về phòng liếc cánh cửa đóng kín của Khương Thần, lúc mới cầm quần áo tắm một trận thoải mái.

khi trở về ban công giường, trằn trọc thế nào cũng ngủ .

Trong đầu ngừng lóe lên hình bóng của Dư Ngải Ngải, còn chữ đang bốc cháy đó.

Chữ Toàn đó rốt cuộc ý nghĩa gì, Tô Tô dụi dụi đôi mắt cay xè, dậy giường theo bản năng liếc chiếc rương của .

Trong đầu lóe lên một ý nghĩ, lẽ Thiên Tự Bố thể tìm thấy đáp án.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/livestream-pha-an-tich-luy-cong-duc-toi-vua-tat-may-la-xe-canh-sat-da-doi-san-o-cua/chuong-44.html.]

Thế là lập tức dậy, lục lọi tìm Thiên Tự Bố .

"Toàn... Toàn... ở ..." Tô Tô sấp giường, ngón tay lướt nhanh qua những nét chữ Thiên Tự Bố.

Đột nhiên khi thấy chữ Toàn xuất hiện, cô sững sờ một lúc, vị trí của chữ , đây hình như là một chỗ trống!

Chính là chỗ hôm đó Khương Thần hỏi chỗ trống cái gì!

Liệu nhớ nhầm ? Nghĩ đến đây, Tô Tô lập tức dậy chạy nhanh đến cửa phòng ngủ gõ gõ:" Khương Thần, tiện ! Ra đây một lát, chuyện tìm !"

Trong phòng im lặng, Tô Tô đợi gõ cửa nữa, cửa mở từ bên trong, Khương Thần mang vẻ mặt oán hận mệt mỏi Tô Tô nhíu mày :"Tốt nhất là cô thật sự chuyện!"

Tô Tô bĩu môi, giơ Thiên Tự Bố lên :"Anh trí nhớ , xem giúp , vị trí xem là trống !"

Khương Thần theo ngón tay của Tô Tô, lập tức sững sờ tại chỗ, vị trí đó nhớ rõ, rõ ràng là chỗ trống, bây giờ thật sự thêm một chữ "Toàn"!

"Cốc cốc cốc!" Một tràng gõ cửa dồn dập, phá vỡ sự im lặng khiếp sợ của hai .

Tô Tô mang vẻ mặt phiền muộn đầu gân cổ hỏi:"Ai đấy!"

Tiểu thuyết Bán Hạ, nhiều niềm vui

Người ngoài cửa lên tiếng, ngược tiếng gõ cửa càng thêm dồn dập.

"Cốc cốc cốc! Cốc cốc cốc cốc!"

Tô Tô nhíu mày, Khương Thần thấy đen mặt thẳng qua Tô Tô kéo mạnh cửa .

Chỉ thấy ngoài cửa một đàn ông tóc đỏ, vóc dáng cao lớn gu đối diện với Khương Thần, khí thế hề thua kém .

Người đàn ông tóc đỏ khoảnh khắc thấy Khương Thần thì sững sờ một chút, thò đầu qua Khương Thần, liền thấy Tô Tô đang mang vẻ mặt nghi hoặc trong nhà, đó đẩy Khương Thần chạy thẳng tới đưa tay nắm lấy vai Tô Tô.

"Anh là ai! Buông !" Tô Tô sợ hãi biến sắc đẩy mạnh đàn ông tóc đỏ , nhưng mạc danh cảm thấy chút quen mắt.

Khương Thần hồn lập tức bước tới một tay tóm lấy cổ đàn ông tóc đỏ từ phía , bẻ quặt tay ấn lên bức tường bên cạnh.

"Báo cảnh sát." Khương Thần bình tĩnh liếc Tô Tô đang hoảng hốt luống cuống .

Tô Tô lúc mới hoảng hốt mò mẫm điện thoại, đàn ông ấn tường lúc mới lên tiếng:"Đừng! Đừng báo cảnh sát! đến tìm đại sư cô! là Hurricane đây!"

" quản là... Ơ? Hurricane?" Tô Tô đang chuẩn báo cảnh sát, thấy cái tên quen thuộc, sững sờ một chút đ.á.n.h giá đàn ông tóc đỏ, trông vẻ trạc tuổi , một đôi mắt phượng thế mà thanh tú hơn cả phụ nữ vài phần.

Cách ăn mặc càng thời thượng đến mức bệnh phong thấp của Tô Tô sắp tái phát .

 

 

Loading...