Sau đó cầm lấy giấy b.út bàn, phác họa đơn giản.
Tô Tô hình dáng Cẩu Khánh Phong do Khương Thần vẽ , khỏi nhíu mày.
Sợi dây thừng vắt chéo từ háng lên, giống như quần yếm , chịu lực từ hai vai.
Vết hằn tay và chân mờ hơn là vì chỉ dùng để cố định mà thôi, còn hai sợi dây thừng vai, chịu đựng hình hơn hai trăm cân của Cẩu Khánh Phong.
Đặc biệt là khi c.h.ế.t , còn chút sức lực nào để chống đỡ, trọng lực sẽ chỉ càng tăng thêm.
Cho nên, bậu cửa sổ văn phòng của Cẩu Khánh Phong, thể thấy rõ hai vết hằn cách khá rộng.
"Lưng và bụng, mặt của đùi, cũng như cằm mặt của Cẩu Khánh Phong, diện tích trầy xước lớn. Dựa theo dấu vết tại hiện trường phán đoán, hẳn là lúc treo xuống tầng mười hai, một hung thủ khác dùng hai tay nắm lấy cổ chân gã, dùng sức kéo mạnh trong cửa sổ, lúc c.h.ế.t , cần bận tâm đến sự đau đớn của đối phương, trực tiếp kéo lê mặt xuống đất trong phòng. Đây cũng là lý do tại trong phòng của Vương Hạo, phát hiện dấu vết m.á.u còn sót cửa sổ." Hứa Ngạn Trạch kiên nhẫn giải thích.
Khương Thần gật đầu, cẩn thận lật xem báo cáo khám nghiệm t.ử thi.
Hứa Ngạn Trạch liếc Tô Tô, đó :"Nhìn quầng thâm mắt của cô kìa, mấy ngày nay thức khuya mệt lắm ."
"Không ." Tô Tô mỉm đáp .
Khương Thần nhíu mày ngẩng đầu định gì đó, Tiểu Lưu cảnh quan xách đồ ăn bước .
"Mau ăn , hai mệt mỏi cả ngày , ái chà, Tiểu Hứa cũng ở đây , cùng ăn một chút ." Tiểu Lưu cảnh quan nhiệt tình lên tiếng.
Hứa Ngạn Trạch nhíu mày, xua tay :"Không cần , mới giải phẫu Cẩu Khánh Phong xong, thật sự là... khẩu vị."
Tiểu Lưu cảnh quan sững sờ một chốc, c.ắ.n răng :"Cậu cũng cần giải thích chi tiết đến thế ."
Tô Tô và Khương Thần , loáng thoáng thấy tiếng điện thoại rung.
Hai hẹn mà cùng về phía Hứa Ngạn Trạch, Hứa Ngạn Trạch sờ sờ vị trí túi áo, lúng túng liếc , đó lấy điện thoại xem một cái, liền mang vẻ mặt căng thẳng về phía cửa sổ.
"Mau ăn , lát nữa nguội mất, đợi chúng nghiên cứu xong báo cáo khám nghiệm t.ử thi, là thể trắng đêm thẩm vấn hai Vương Hạo và Trương Trác ." Tiểu Lưu cảnh quan lập tức .
Tô Tô gật đầu, ba bàn bắt đầu đ.á.n.h chén no nê.
Không lâu , thấy Hứa Ngạn Trạch mang vẻ mặt nôn nóng bước tới, Tiểu Lưu cảnh quan :" về nhà một chuyến, những tài liệu đủ để nghiên cứu , chuyện gì thì gọi điện cho , sáng mai sẽ đến sớm."
"Gấp gáp thế là xảy chuyện gì ?" Tiểu Lưu cảnh quan tò mò Hứa Ngạn Trạch.
Trong lòng Tô Tô "thịch" một tiếng, dáng vẻ căng thẳng của , lẽ là em gái xảy chuyện gì .
Hứa Ngạn Trạch chỉ liếc ba , cũng giải thích gì thêm, cởi áo khoác, ngoài.
Tiểu Lưu cảnh quan bóng lưng của Hứa Ngạn Trạch, khỏi lầm bầm:"Vị pháp y Hứa , cứ lạnh lùng thế nào ."
Khương Thần khẽ nhíu mày, ánh mắt cũng rơi bóng lưng rời của Hứa Ngạn Trạch, thần sắc phức tạp.
"Tô Tô lát nữa cô về nhà nghỉ ngơi , ở đây để chúng thẩm vấn là ." Khương Thần đột nhiên lên tiếng.
Tô Tô sửng sốt một chút vội vàng kháng nghị:"Đã đến nước , bảo về , cũng xem."
Khương Thần thấy vội vàng giải thích:"Hai chúng ngoài hai ngày , Vượng Tài về ngó chừng một chút, ngoài còn một việc quan trọng, cần cô ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/livestream-pha-an-tich-luy-cong-duc-toi-vua-tat-may-la-xe-canh-sat-da-doi-san-o-cua/chuong-471.html.]
"Việc gì?" Tô Tô tò mò Khương Thần, Khương Thần cũng đúng, bận rộn quá là quên mất cục cưng Vượng Tài đáng thương .
Khương Thần khựng , Tiểu Lưu cảnh quan cũng tò mò Khương Thần định giao việc gì cho Tô Tô.
Lại thấy Khương Thần nhíu mày :"Chiếc đồng hồ Ultraman đó, ngày mai cô đem đến cửa hàng chính hãng kiểm tra lịch sử mua hàng, cần xác minh xem ban ngày mùng 1 rốt cuộc Cẩu Khánh Phong ở ."
Tiểu thuyết Bán Hạ, niềm vui ngập tràn
"Xem cái não của , hai ngày nay bận đến váng cả đầu, nhắc cũng quên mất, lát nữa Tô Tô lấy đồng hồ cho cô." Tiểu Lưu cảnh quan vỗ trán .
Tô Tô gật đầu lúc mới đồng ý.
Ba ăn cơm xong, Tiểu Lưu cảnh quan lập tức trích xuất chiếc đồng hồ đó giao cho Tô Tô.
Sau đó Khương Thần mới đặt xe để đưa Tô Tô cửa.
Nhìn Tô Tô lên xe, còn ngừng dặn dò:"Đi đường cẩn thận, về đến nơi thì nhắn tin cho ."
"Biết , lải nhải mãi!" Tô Tô lúc mới lên xe về.
Cho đến khi xe rẽ ngoặt, cô mới ngoái đầu một cái, bóng dáng Khương Thần biến mất khỏi tầm mắt.
"Cô gái nhỏ, bạn trai đối xử với cháu thật đấy." Ông chú tài xế mang vẻ mặt hóng hớt Tô Tô.
Tô Tô sửng sốt một chốc, vội vàng xua tay :"Không ạ."
"Ái chà, còn ngại ngùng nữa, , thanh niên yêu đương đều thế cả, gì ngại." Ông chú tài xế đơn phương nhận định mối quan hệ của hai .
Tô Tô còn giải thích, nhưng phát hiện nhiều cũng vô ích, đành rúc ở ghế tiếp tục bắt chuyện nữa.
Về đến lầu chung cư, khi xuống xe, tin nhắn của Khương Thần gửi tới:"Đến chứ."
Tô Tô thở dài, cái tên đúng giờ thế .
Thế là lập tức trả lời:"Dưới lầu , đang thang máy đây."
Nói xong, lúc mới một bước thang máy.
Khoảnh khắc cửa thang máy mở , hành lang tối om.
Trong lòng Tô Tô mạc danh căng thẳng, vốn dĩ sợ, nhưng đột nhiên chìm bóng tối, ít nhiều cũng chút hoảng loạn.
Theo bản năng liếc về hướng căn hộ đây của Từ Tĩnh Di, bóng dáng Trương Chí Siêu sớm biến mất thấy tăm .
"Khụ khụ!" Tô Tô ho hai tiếng, sáng đèn cảm biến âm thanh trong hành lang.
vẫn là một mảnh tối đen, Tô Tô khỏi lẩm bẩm:"Hóa là hỏng ."
Nói xong, lúc mới bật điện thoại lên, sải bước về phía cửa nhà.
Còn đến nơi, ánh đèn pin quét qua cửa, một bóng đen đang xổm ngoài cửa.