Nói xong câu , Tô Tô yên tâm thoải mái đ.á.n.h chén no nê.
May mà lúc bát mì thứ ba dọn lên bàn, Khương Thần cuối cùng cũng vội vã chạy về.
Tô Tô nghi hoặc hỏi:"Sao lâu thế?"
"À, tiện đường về nhà lấy chút đồ." Khương Thần nhạt nhẽo .
Trong đầu Tô Tô lóe lên bóng dáng đ.â.m sầm ở bệnh viện, sang Khương Thần.
Mặc dù quen tính là quá lâu, nhưng cảm xúc của Khương Thần, rõ ràng là đang giấu giếm điều gì đó.
Tô Tô tiện hỏi nhiều, chỉ đành lau miệng đối diện đợi .
Trên đường về nhà, Khương Thần lải nhải:" mấy ngày, sáng mai bên đó sẽ phái xe đến đón , tóm nếu cô ở một thấy sợ, thì bảo Thang Viên đến ở cùng cô mấy ngày."
"Sợ? Đùa , gì mà sợ, thêm nữa là mấy năm vẫn luôn ở một mà." Tô Tô khoanh tay n.g.ự.c, mang vẻ mặt đắc ý Khương Thần nhướng mày.
Khương Thần lườm Tô Tô một cái đó :"Trong tủ lạnh rau củ và trái cây tươi, cô tự nấu cơm mà ăn."
"Hả? ... vẫn nên gọi đồ ăn ngoài thì hơn." Tô Tô kêu gào.
Khương Thần lạnh lùng :"Thức khuya và đồ ăn ngoài, combo đột t.ử hiểu ! Đừng ăn mì gói, nhà nhà cửa bừa bộn, nếu sẽ trừ tiền đấy!"
"Keo kiệt c.h.ế.t ! Mau cho thanh tịnh mấy ngày! ngủ ba ngày ba đêm để bồi bổ tinh khí thần của ." Tô Tô vươn vai, xe dừng ở tầng hầm.
Hai lúc mới lên lầu, Khương Thần liếc Tô Tô nhíu mày :"Cô ngủ ba ngày ba đêm c.h.ế.t quan trọng, đừng để Vượng Tài c.h.ế.t đói, ban đầu đòi nuôi nó là cô, bây giờ đáng tin cậy cũng là cô."
" đáng tin cậy chỗ nào!" Tô Tô còn tranh luận, liếc gáy của Khương Thần, khí thế lập tức yếu .
Khương Thần đột nhiên dừng bước, đầu liếc Tô Tô, Tô Tô sửng sốt một chốc chột :" gì cả."
" đột nhiên nhớ một chuyện." Khương Thần nhíu mày .
Tô Tô nghi hoặc Khương Thần, thấy Khương Thần nghiêm túc hỏi:"Cô tiếp tục học ?"
Tiểu thuyết Bán Hạ, niềm vui ngập tràn
" á?" Tô Tô rõ ràng sửng sốt một chốc.
Khoảnh khắc Khương Thần mở cửa, Vượng Tài như hẹn mà đến.
Cọ tới cọ lui chân Khương Thần và Tô Tô, trừng to mắt hai giống như đang cẩn thận lựa chọn xem ai sẽ bế .
Khương Thần giày, tiện tay cúi xuống bế Vượng Tài đang ngoẹo đầu lên.
Đưa tay vò vò cái đầu mềm mại của nó, Vượng Tài phát tiếng gừ gừ thoải mái.
"Dép của cô để bên ngoài." Khương Thần liếc đôi dép lê Tô Tô vứt bừa bãi bên ngoài, theo bản năng nhíu mày.
Tô Tô nghi hoặc :" ..."
khi thấy dép của ở bên ngoài, ký ức lập tức rối loạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/livestream-pha-an-tich-luy-cong-duc-toi-vua-tat-may-la-xe-canh-sat-da-doi-san-o-cua/chuong-475.html.]
Sau đó lúng túng gãi đầu :"Chắc là vội quá nên quên mất." Lúc mới giày, nhưng trong lòng vẫn chút lẩm bẩm, trong ấn tượng rõ ràng cất giày cẩn thận mới khỏi cửa mà.
Vừa nhà, Khương Thần phịch xuống sô pha, xoay mòng mòng mấy ngày liền, cả đều tiều tụy ít.
Ôm Vượng Tài vò vò lúc mới chuẩn dậy tắm, đó liếc Tô Tô đang dọn dẹp đồ đạc :"Đề nghị của , cô suy nghĩ kỹ , tắm ."
Nói xong, lúc mới phòng tắm.
Tay Tô Tô khựng , trong lòng bắt đầu do dự.
Không trường học là giả, nhưng sợ cái tên gặp lúc thi đây...
Nghĩ đến đây, trong đầu Tô Tô đột nhiên lóe lên một tia sáng, vỗ đùi cái đét, dọa Vượng Tài nhảy khỏi phạm vi của cô.
Không lâu , Khương Thần lau vết nước tóc từ phòng tắm bước , liền thấy Tô Tô ở cửa mang vẻ mặt nôn nóng đợi .
"Cô gấp lắm ?" Khương Thần Tô Tô hỏi.
Tô Tô xua tay lập tức :"Không chuyện , đột nhiên nhớ một chuyện."
"Chuyện gì?" Khương Thần nghi hoặc Tô Tô.
Tô Tô nhíu mày :"Vừa nãy hỏi tiếp tục trường học , đột nhiên nhớ , thi đỗ đại học, mà là lúc thi ngất xỉu."
Khương Thần lau tóc, xuống sô pha, đăm chiêu Tô Tô :" nhớ , đây cô từng , cô từng hai thấy cùng một hồn ma trong phòng thi, vì chuyện mà ngất xỉu nên thể thành bài thi."
"! Chính là chuyện ! Vốn dĩ lúc thi căng thẳng , phụ nữ đó trực tiếp dí sát mặt cô mặt , sợ c.h.ế.t khiếp, với những xung quanh, đều bảo bệnh tâm thần, tức đến ngất xỉu ngay tại chỗ! Lần thứ hai cũng như ." Tô Tô căm phẫn vung vẩy nắm đ.ấ.m .
Khương Thần Tô Tô :"Lúc đó cô rõ, theo như bây giờ xem , phụ nữ hẳn cũng là một hồn ma c.h.ế.t oan. Cô còn nhớ phụ nữ đó trông như thế nào ?"
"Nhớ chứ! Hủy hoại hai thi của đương nhiên nhớ, hơn nữa quần áo phụ nữ đó mặc cũng kỳ lạ." Tô Tô nhíu mày nhớ .
Khương Thần thấy lập tức dậy, phòng ngủ lấy máy tính.
Sau đó vị trí sô pha đặt máy tính xuống, nhân lúc mở phần mềm Khương Thần tiếp tục hỏi:"Vừa nãy cô quần áo phụ nữ đó mặc kỳ lạ?"
" , cô mặc một chiếc áo sơ mi màu hồng phấn, trang điểm đậm, mặc một chiếc váy đen ôm sát vòng ba, tuy tuổi lớn, nhưng thế nào cũng giống học sinh." Tô Tô nhíu mày .
Khương Thần chần chừ một chút, liếc Tô Tô đó bảo Tô Tô miêu tả chi tiết diện mạo của phụ nữ.
Cho đến tận đêm khuya, Tô Tô gục bàn ngủ đến mức nước dãi sắp chảy ngoài.
Khương Thần nhẹ nhàng đẩy Tô Tô một cái, nhạt nhẽo :"Cô xem thử ."
"Hả?" Tô Tô dụi dụi đôi mắt ngái ngủ, lúc mới cố gắng thích ứng với ánh sáng phát từ máy tính.
Khi thấy khuôn mặt quen thuộc xa lạ đó, Tô Tô nhịn cảm thán:"Giống! Giống thật!"
"Cô thấy phụ nữ trông cảm giác niên đại ?" Khương Thần ngả , một tay chống cằm, tay sờ sờ cằm, cẩn thận đ.á.n.h giá bức chân dung ghép .
Tô Tô nghi hoặc :"Cảm giác niên đại? Hai năm lúc tham gia kỳ thi cô trông như thế , nhưng như , thấy cách trang điểm của cô chút giống kiểu thịnh hành trong hai năm gần đây, ngược giống mấy ngôi Hồng Kông. Đặc biệt là màu lông mày đậm và đỉnh đầu dày cộm, mấy năm nay, tìm cô gái mái tóc dày như , quả thực dễ."