Tô Tô , là cảnh sát, lúc mới thở phào nhẹ nhõm, vội vàng với Tiểu Lưu cảnh quan ở đầu dây bên :"Lưu cảnh quan, cảnh sát của đồn cảnh sát đến ."
Tiểu Lưu cảnh quan bên vốn dĩ bận tối tăm mặt mũi, Tô Tô mới yên tâm, vội vàng :"Được, cô bảo họ xem xét ghi chép, trích xuất camera giám sát chuyện gì thì liên hệ bất cứ lúc nào, việc đây."
Tô Tô cúp điện thoại, lúc mới mở cửa lùa ban công.
Vượng Tài kêu liên tục, vây quanh chân Tô Tô, lông mao dựng .
Tay Tô Tô, đặt lên tay nắm cửa.
Đột nhiên khựng , trong lúc do dự, mở nắp mắt mèo , xem thử cảnh tượng bên ngoài.
chỉ thấy một mảnh tối đen, trong đầu Tô Tô theo bản năng sinh một ý niệm, che mắt mèo !
Tô Tô nuốt nước bọt, bình phục trái tim đang căng thẳng, bàn tay nắm tay nắm cửa, từ từ nới lỏng lực đạo.
"Bịch bịch bịch!" Tiếng gõ cửa, giống như chấn động tim Tô Tô.
Tiếng giục giã bên ngoài vang lên:"Cô Tô, phiền cô mau mở cửa."
Tô Tô nhíu mày, do dự một chút, giọng run rẩy :"Xin hỏi một chút, các đến mấy ? Có tiện chào hỏi một tiếng ?"
Người ngoài cửa dừng một hồi lâu, lúc mới mở miệng :"Thông báo nãy khá gấp, qua , lát nữa đồng nghiệp của chúng sẽ theo , cô Tô, phiền cô mở cửa xem đàn ông nãy mở cửa nhà cô là tình hình gì."
Tô Tô lập tức nhíu mày, điện thoại gọi của Tiểu Lưu cảnh quan, ngó xung quanh, lập tức chạy về phía nhà bếp.
Không hai lời bật đèn phòng lên, liếc chai dầu mặt bếp, lập tức bật bếp gas, đổ dầu trong.
Tiếng gõ cửa ngoài cửa càng lúc càng dữ dội, đối phương hề che giấu sự giục giã với Tô Tô:"Mở cửa! Cô mở cửa, chuyện với cô thế nào! Cô Tô! Xin hãy mở cửa!"
Từng tiếng mở cửa, giống như bùa đòi mạng, giục giã trong đầu Tô Tô.
Tô Tô dầu nóng trong nồi sôi sùng sục, bốc khói xanh.
Tiểu Lưu cảnh quan tại cúp điện thoại, Tô Tô lập tức nắm c.h.ặ.t quai nồi, ánh mắt kiên nghị về hướng cửa , chỉ cần gã dám , thì hắt gã tính.
Vượng Tài nôn nóng chạy vòng quanh chân Tô Tô, giọng cáu kỉnh ngoài cửa vang lên:"Cô mau mở cửa chứ!"
Tô Tô nhịn vặc :"Cảnh sát xuất cảnh, đều là hai cùng , còn tình hình gì, nãy mở cửa nhà là đàn ông! Anh là ai! Anh gì!"
Ngực Tô Tô phập phồng, cả đỏ bừng mặt, đại não xoay chuyển cực nhanh, bổ não lát nữa nếu gã xông , hai lời vớt Vượng Tài lên, hắt dầu bỏ chạy theo tuyến đường cầu thang bộ.
Tiếng giục giã ngoài cửa im bặt, Tô Tô cảm nhận , mặc dù đối phương tiếp tục chuyện, nhưng chắc chắn là đang đợi ngoài cửa.
Tô Tô sợ gây hỏa hoạn, chỉ đành đun nóng dầu trong nồi nhiều .
Âm thanh ngoài cửa chìm tĩnh lặng bao lâu, đột nhiên vang lên một trận tiếng bước chân ồn ào.
"Là cô Tô ! Chúng nhận điện thoại của Lưu cảnh quan, bên cô thể tình huống khẩn cấp!" Giọng ngoài cửa trong trẻo vang dội.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/livestream-pha-an-tich-luy-cong-duc-toi-vua-tat-may-la-xe-canh-sat-da-doi-san-o-cua/chuong-480.html.]
Tô Tô lập tức bước tới, trong tay vẫn quên nắm c.h.ặ.t quai nồi dầu.
Tô Tô mắt mèo, vẫn bịt kín.
Một giọng nôn nóng khác vang lên:"Cô Tô, là cảnh sát của đồn cảnh sát, hiệu cảnh sát là cô ? Có ? Có thấy giọng chúng ? Có cần giúp cô gọi xe cứu thương ?"
Tô Tô thấy giọng của hai , lúc mới từ từ cẩn thận vặn tay nắm cửa, thấy một tia sáng của đèn pin, hai cảnh sát mặc đồng phục ngoài cửa, đang mang vẻ mặt nôn nóng Tô Tô.
Tô Tô cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, mở toang cửa, kéo chiếc ghế cửa .
Cảnh sát kinh ngạc thấy trong tay Tô Tô vẫn còn cầm nồi dầu, sửng sốt một chốc, vội vàng hỏi:"Cô là cô Tô , ? Vừa nãy tình hình thế nào? Xin cô xuất trình chứng minh thư một chút, chúng đăng ký."
Tô Tô vội vàng gật đầu, trong lúc hoảng loạn đem nồi dầu đặt lên bếp nãy.
Lúc mới vội vã lục tìm chứng minh thư, cả nhũn chân đến mức cũng chút vững.
Cảnh sát ngoài cửa, liếc trong nhà, sự hoảng loạn của Tô Tô, lập tức an ủi:"Cô Tô, cô đừng vội, từ từ thôi ."
Tô Tô ngẩng đầu liếc hai , lúc mới gật đầu, hít sâu cố gắng để tâm trạng của bình tĩnh .
Sau đó nhớ vẫn mời hai nhà, vội vàng :"Mời hai vị trong, sơ suất quá." Nói xong, lúc mới tìm chứng minh thư từ trong túi đưa cho cảnh sát."
Sau khi cảnh sát nhập giấy tờ máy, kịp mở miệng, mấy của ban quản lý thở hồng hộc chạy tới.
Đứng ở cửa định , cảnh sát bên cạnh Tô Tô nhíu mày :"Đợi !"
Tô Tô liếc mắt thấy Tiểu Cao mang vẻ mặt nôn nóng trong đám đông, của ban quản lý lúng túng ba .
Một trong hai cảnh sát dậy liếc ngoài cửa hỏi:"Ban quản lý các ăn kiểu gì , đèn hành lang đều tối om thế ? Thang máy cũng dùng ."
Người đàn ông dẫn đầu là một gã trọc đầu hơn bốn mươi tuổi, lẽ là vì chạy quá vội, sắc mặt đỏ bừng, trán lấm tấm mồ hôi.
Thỉnh thoảng dùng tay lau một cái, lúng túng cảnh sát giải thích:"Thực sự xin , tối nay , mạch điện của tòa nhà xảy sự cố , đang sửa chữa khẩn cấp , nghĩ là nửa đêm ở lên xuống nhiều, tiến độ liền chậm một chút, cộng thêm thợ cũng mới đến lâu, sắp xong , sửa xong ngay đây!"
"Cô Tô, cô chứ?" Tiểu Cao thò đầu mang vẻ mặt nôn nóng Tô Tô.
Tô Tô khó khăn nặn một nụ , gật đầu :"Không ."
Cảnh sát một cái, đó :"Các sửa chữa mạch điện , để một , lát nữa dẫn chúng qua đó xem thử."
Mọi một cái, Tiểu Cao xung phong giơ tay :" dẫn các nhé."
Cảnh sát bên cạnh Tô Tô liếc Tô Tô nhỏ giọng hỏi:"Cô quen ?"
Tô Tô gật đầu :"Quen ạ."
Cảnh sát lúc mới đồng ý để Tiểu Cao ở những khác sửa chữa mạch điện , đó cảnh sát hỏi Tô Tô vài câu thông tin cơ bản.