Khương Thần bất lực , đó Tô Tô :"Theo thấy, cô vẫn nên cẩn thận một chút. Đã chọn dọn ngoài thì nên để lộ địa chỉ, nếu cũng đến mức giao đồ ăn đến tận khách sạn để dọa cô. Báo cáo phân tích của Diệp Thời Giản , phần lẩu cay tê đầu tiên chỉ chuột c.h.ế.t, phần thứ hai, bên trong chứa thành phần t.h.u.ố.c ngủ liều lượng lớn đấy."
" ngốc, chắc chắn là ăn ." Tô Tô bất lực .
Khương Thần thì đ.á.n.h giá Tô Tô từ xuống một cái, nửa đùa nửa thật :"Cô tham ăn như , chừng ."
"Anh thế là, lòng hại c.h.ế.t đúng !" Tô Tô vặc , đó Khương Thần buồn bực :" lung tung, hôm đó trong lòng rối bời, lúc đầu chỉ và Thang Viên ở , đó gặp Diệp Thời Giản mới cho . còn từng nghi ngờ là cái tên lộ thông tin của ngoài, nhưng tên tuy ngốc, nhưng cũng đến mức hại , , trừ !"
Nhớ tới vụ án của Tề Tư Nhạc, Tô Tô vẫn nhịn đập cho Diệp Thời Giản một trận.
Khương Thần liếc Tô Tô, nghi hoặc:"Vậy Tiểu Cao cô đến khách sạn đối diện? Lẽ nào là, theo dõi cô?"
"Có khả năng, dù lúc đó cũng quá xa, nếu thực sự nguy hiểm, còn lười dọn ngoài." Tô Tô cau mày .
Trong lúc chuyện, hai trở về chung cư.
Nói thật, những chuyện liên tiếp xảy , khiến Tô Tô bước chân chung cư chút rợn tóc gáy.
Vừa thang máy, bên ngoài truyền đến giọng non nớt của trẻ con:"Xin đợi một chút."
Khương Thần vội vàng giữ cửa thang máy, sợ kẹp trúng ngoài cửa.
Lúc cửa thang máy mở nữa, một bé gái mũm mĩm, mặc một chiếc váy nhỏ màu trắng, đầu đội một chiếc mũ màu vàng nhạt kiểu dáng độc đáo, mềm mại đáng yêu bước trong thang máy.
Cô bé cúi gập chào Tô Tô và Khương Thần lễ phép, ngẩng khuôn mặt bầu bĩnh lên, tít mắt với hai :"Cháu cảm ơn chú."
Tô Tô lập tức bùng nổ tình mẫu t.ử, đứa trẻ mềm mại đáng yêu, xổm xuống, dịu dàng hỏi:"Cháu gái, cháu thang máy một , giỏi quá, cháu lên tầng mấy?"
"Phiền chú bấm giúp cháu tầng sáu, bố cháu đang đợi cháu." Cô bé mềm mại đáng yêu, mở miệng răng vẫn còn hở gió.
Khương Thần bấm nút tầng sáu, lâu , thang máy dừng ở tầng sáu. Khoảnh khắc cửa mở , quản lý tòa nhà đang sốt ruột ngoài thang máy ngó nghiêng.
"Tiểu Ái!" Thấy con gái bước từ thang máy, quản lý tòa nhà lập tức xổm xuống đón con.
Tô Tô và Khương Thần liếc , mỉm với quản lý tòa nhà, xác nhận đối phương là bố của cô bé, lúc mới đóng cửa thang máy . Nhìn bóng lưng cô bé, móc khóa Shin Cậu Bé Bút Chì balo đập mắt.
"Tiểu Ái? Hê~" Tô Tô lặp tên của đứa trẻ, khóe miệng bất giác cong lên mỉm .
Khương Thần liếc Tô Tô, nghi hoặc:"Hình như cô thích đứa trẻ ."
"Không , thấy cô bé giống b.úp bê trong truyện tranh , giống như Tiểu Ái trong Shin Cậu Bé Bút Chì , mũm mĩm đáng yêu lắm." Tô Tô Khương Thần .
Khương Thần nhún vai, Tô Tô bĩu môi:"Cái tên nhà , chẳng chút tâm hồn trẻ thơ nào cả!"
"Ấu trĩ!" Khương Thần vặc .
Về đến nhà, Khương Thần khử trùng bộ trong ngoài căn nhà, ga trải giường mới.
Tô Tô nâng cánh tay thương, yên tâm bàn ăn, ăn những miếng dưa hấu Khương Thần cắt sẵn, thản nhiên đại gia.
Đợi dọn dẹp nhà cửa hòm hòm, trời cũng tối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/livestream-pha-an-tich-luy-cong-duc-toi-vua-tat-may-la-xe-canh-sat-da-doi-san-o-cua/chuong-495.html.]
Khương Thần mua nguyên liệu gà hầm dừa, đang nấu nước lẩu trong bếp.
" vẫn thích ăn lẩu cay hơn." Tô Tô nhét đầy một miệng, đưa ý kiến.
Khương Thần liếc tay Tô Tô, đó :"Bác sĩ dặn , bắt cô kiêng, khỏi ăn cũng muộn."
" khỏi ! Thật đấy!" Tô Tô quơ quơ cái móng vuốt của , Khương Thần phớt lờ sự kháng nghị của cô, đặt nồi lẩu lên bàn ăn.
Tô Tô bất lực, đành sang một bên, chằm chằm nồi nước lẩu ngọt ngào sôi sùng sục mà nuốt nước bọt.
"Ting" một tiếng, điện thoại của Khương Thần sáng lên.
Khương Thần đeo găng tay vẫn đang thái rau bày đĩa, gào lên với Tô Tô:"Đi xem tin nhắn giúp với."
"A, thế lắm ." Tô Tô do dự một chút, bóng lưng Khương Thần .
Khương Thần ngoảnh đầu , :"Không gì ."
Tô Tô thấy , đành bước tới cầm điện thoại của Khương Thần từ bàn , hỏi mật khẩu xong, mở xem, là tin nhắn Tùy Nhiễm gửi tới.
"Tùy cảnh quan gửi bản scan cho , lẽ là tài liệu cần ký tên." Tô Tô tựa cửa bóng lưng Khương Thần .
Khương Thần cau mày, đó :"Biết , mặc kệ , mai tính."
"Có cần trả lời cô gì ?" Tô Tô vội vàng hỏi.
Khương Thần bày biện nguyên liệu bàn, liếc Tô Tô :"Hết giờ việc , là tự do, thời gian tự do chứ. Lại đây, ăn cơm!"
Tô Tô , lúc mới đặt điện thoại của Khương Thần xuống, nhưng một nữa thấy âm thanh từ điện thoại của .
Tô Tô do dự một chút, Khương Thần tháo găng tay :"Sao thế?"
Tô Tô mở xem, m.á.u trong lập tức chảy ngược, cả sững sờ tại chỗ, sắc mặt trở nên trắng bệch.
Dường như nhận sự bất thường của Tô Tô, Khương Thần nghi hoặc bước tới, định đưa tay lấy điện thoại xem rốt cuộc là chuyện gì.
Lại thấy Tô Tô đột ngột ngẩng đầu, theo bản năng giấu điện thoại lưng.
Khương Thần sửng sốt một chớp mắt, kinh ngạc Tô Tô hỏi:"Chuyện gì ?"
Tô Tô run rẩy , cả như mất hồn, bàn tay nắm c.h.ặ.t điện thoại vì dùng lực quá mạnh mà rỉ m.á.u.
Khương Thần thấy , vội vàng hỏi:"Rốt cuộc là , xảy chuyện gì ? Tùy Nhiễm gì?"
Giọng Khương Thần lớn lên, Tô Tô lúc mới hồn, chút hoảng hốt Khương Thần, giọng khàn khàn:"... là của ... ảnh của ..."
"Ảnh của cô? Ý gì chứ? Ảnh của cô ở trong điện thoại của ? Ai gửi tới, ảnh gì?" Khương Thần phản ứng dữ dội của Tô Tô, liền lập tức nhận đây lẽ là bức ảnh bình thường.
Tô Tô vẻ mặt khó xử Khương Thần, do dự hồi lâu, từ từ đưa tay đưa điện thoại .