"Ngọc bội của ! Ngọc bội! Đây là những năm tự mua đấy." Ông chủ vội vàng chỉ ngọc bội trong tay Thang Viên .
Thang Viên thấy lập tức hỏi:"Ngọc bội của ông, mua từ tay ai, mua bao nhiêu tiền?"
Ông chủ bĩu môi, đó :"Là mua từ tay ông chủ Viên, lúc đó mua chắc hơn ba vạn. Món đồ chơi , tìm xem qua nhiều , quả thật là đồ thật."
"Chuyện gì ?" Nhìn sự lo lắng trong mắt Thang Viên, Tô Tô vội vàng hỏi.
Diệp Thời Giản Tô Tô lập tức :"Món đồ chơi , chúng cũng thấy ở tiệm đối diện."
"Sao thể như , lúc mua, là hàng độc bản, chỉ một chiếc." Ông chủ Đỉnh Hương Uyển kinh ngạc .
Thang Viên nghi hoặc ông chủ, ông chủ giải thích:"Món đồ chơi , theo lý mà , hẳn là một cặp. Cô xem khối nhỏ nhô phía , vốn dĩ là vật đính ước kết của xưa . lúc mua, ông chủ Viên , chiếc mất từ lâu , cho nên là hàng độc bản, vốn dĩ chỉ là ngọc bội, kịch kim chỉ đáng giá hơn một vạn, nhưng vì chỉ một chiếc, ngược tăng giá."
"Xem , ông định sẵn là ngã trong tay ông ." Diệp Thời Giản ở bên cạnh hả hê .
Thang Viên thấy ánh mắt nghi hoặc khó hiểu của Tô Tô và Khương Thần, vội vàng :" dám khẳng định ngọc bội của tiệm đối diện và cái là một cặp, chiếc của tiệm đối diện hình dáng tương phản, ngoài mặt là rãnh lõm, nhất định là một bộ với cái . tuy hiểu đồ cổ, nhưng bố thích sưu tầm ngọc thạch, ít nhiều cũng thể chút môn đạo, màu sắc chất liệu của hai món đồ tuyệt đối giống ."
"Có lẽ là lúc đầu ông chủ Viên cũng chỉ thu một chiếc thôi." Tô Tô suy đoán.
Khương Thần im lặng hồi lâu, đang suy tính điều gì.
Thang Viên vội vàng :"Cũng là mèo mù vớ cá rán, ông chủ đối diện luôn công khai ngấm ngầm trộm chúng , từ lúc bước Đỉnh Hương Uyển bắt đầu , cho nên chọn tiệm đó xem thử hỏi chuyện hỏa hoạn bên , kết quả liền thấy cái ."
"Nhìn trộm?" Khương Thần sắc mặt ngưng trọng .
Thang Viên vẻ mặt nghiêm túc gật đầu.
Khương Thần do dự một chốc, với Tô Tô, đó ngọc bội trong tay Thang Viên :"Ông chủ, thứ thể cho mượn dùng một chút ."
"Không ." Ông chủ dứt khoát từ chối.
Diệp Thời Giản thấy , chút do dự :"Để đó là để bán , mua là , đồng tiền đồng đó là giả, cái tóm là thật chứ."
Ông chủ thấy , mặt lập tức nụ nịnh nọt, vội vàng :"Thật, đảm bảo thật!"
Nói xong, Diệp Thời Giản lưu loát rút thẻ đưa cho ông chủ.
Giây tiếp theo, ngọc bội xuất hiện tay Tô Tô.
Khương Thần Tô Tô và Thang Viên :"Đông e là sẽ sinh nghi, hai phụ nữ các cô , tâm lý cảnh giác của ông thể ít chút, đoán , liên quan đến ông chủ Viên, cứ xem suy đoán của chúng đúng ."
Nửa Hạ Tiểu Thuyết, niềm vui ngập tràn
Tô Tô và Thang Viên bỗng nhiên căng thẳng, tim đập thót lên tận cổ họng, gật đầu.
Sau đó hai liền cầm ngọc bội, về phía chếch đối diện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/livestream-pha-an-tich-luy-cong-duc-toi-vua-tat-may-la-xe-canh-sat-da-doi-san-o-cua/chuong-519.html.]
Vừa khỏi cửa, Tô Tô thấy ông chủ dáng cao mà Thang Viên , trong tay cầm chổi lông gà vẻ như đang quét dọn đồ đạc, nhưng thực chất như như về hướng bọn họ.
Tô Tô và Thang Viên lập tức tiến lên, Thang Viên cửa, liền ngọt ngào với ông chủ :"Ông chủ, ngọc bội nhờ ông giữ giúp, cho bạn xem thử với."
Lời còn dứt, đợi ông chủ mở miệng.
Thang Viên thấy vị trí trống trong tủ trưng bày, khẽ sững sờ, kinh ngạc ông chủ.
Lại thấy sắc mặt ông chủ còn ân cần như , động tác quét dọn trong tay ngừng, cũng thèm Thang Viên một cái, nhạt nhẽo :"Ngọc bội? Bán ."
"Cái gì? Bán ? Nhanh ! Không giữ cho ." Thang Viên lo lắng ông chủ.
Tô Tô cảm thấy ông chủ thật, giống như cố ý .
Ông chủ lúc mới bỏ chổi lông gà trong tay xuống, khoanh tay n.g.ự.c, đ.á.n.h giá hai :" là giữ cho cô, nhưng cô cũng đặt cọc. Có mua, tự nhiên là bán ."
Thang Viên liếc điện thoại, đó nhíu mày :" ngoài tới nửa tiếng, ông bán , gì chuyện nhanh như ."
"Khách quen, ưng là mua." Giọng điệu ông chủ mấy thiện.
Tô Tô thấy vội hỏi:"Nếu là khách quen, ông cách thức liên lạc , lúc nãy chúng cũng mua một miếng ngọc bội, chắc là một cặp với miếng ông bán , chuyện thành đôi, ghép thành một cặp, ông xem thể tạo điều kiện giúp đỡ ."
Nói , Tô Tô mở chiếc hộp trong tay , miếng ngọc bội mua từ Đỉnh Hương Uyển hiện mắt ông chủ.
Ông chủ liếc miếng ngọc bội đó, trong mắt quá nhiều sự bất ngờ.
Tiếp đó lạnh lùng :"Không một cặp, đừng tốn công vô ích."
"Sao thể, rõ ràng..." Thang Viên còn biện minh, Tô Tô kéo kéo cánh tay.
Sau khi hai , trong lòng Tô Tô chắc chắn ông chủ nhất định liên quan đến ông chủ Viên, ngọc bội cũng là cố ý cất .
Sau đó ông chủ mặt :"Nếu bán , là duyên, Thang Viên xem thêm , đồ trong tay ông chủ , cũng ít."
Nói , nháy mắt hiệu với Thang Viên, Thang Viên thấy gật đầu ý bảo hiểu, lập tức dạo trong tiệm.
Ông chủ theo bản năng liếc đồng hồ, Tô Tô ông chắc chắn sẽ nhanh ch.óng đóng cửa.
Thế là mượn cơ hội hỏi:"Ây da, đây chúng đều tìm ông chủ ở tiệm đối diện mua đồ, bây giờ ở đây, đúng , ông đó ông ?"
"Không ." Ông chủ dáng cao, sắc mặt lạnh lùng, lập tức đáp .
Tô Tô đầy ẩn ý ông chủ, ông chủ thể cảm thấy trả lời quá dứt khoát, vội vàng :" , đều là ai việc nấy, và ông cách xa như , lén lút cũng qua gì."
"Dưới trướng ông một phụ việc, , mỗi đến đều theo , thật thà đáng tin cậy. Ông chủ thấy tiệm của ông cũng khá bận rộn, tìm về phụ việc cho ông, chắc chắn thể giữ chân ít khách hàng." Tô Tô tỏ cực kỳ nhiệt tình, giống như bạn cũ ôn chuyện thăm dò .