Triệu Linh và Tô Tô cạnh , Tô Tô sụt sịt mũi , Triệu Linh mặt biểu cảm.
Mấy Tô Tô đau lòng đưa tay ôm cô, nhưng mỗi ngón tay chạm , đều chỉ xuyên qua khí.
Cơ thể Triệu Linh dần trở nên trong suốt, cho đến khi một cơn gió thổi qua, tay Tô Tô dừng giữa trung, vuốt ve cảm giác gió lùa qua kẽ tay, dường như cảm nhận cơ thể nhỏ bé đó, đang lời từ biệt cuối cùng với …
Khương Thần trong xe, thấy Tô Tô xa, tự nhiên cô đang buồn.
Đột nhiên điện thoại rung lên, Khương Thần mở xem là điện thoại của Lục đội liền vội vàng máy: “ điều tra rõ vụ án nhảy lầu ?”
“Là Tô Tô, là cô kiên trì vụ án vấn đề, mới điều tra đến cùng.” Khương Thần cầm điện thoại, mắt vẫn bóng lưng Tô Tô.
Lục đội liền : “Ài, chuyện cũng hiểu sơ qua, tội nghiệp đứa bé đó. Được , khi nào về thành phố, bên Tiểu Chu sắp xếp xong , mau ch.óng xuất phát.” Giọng Lục đội trầm thấp, đối mặt với chuyện như , ai cũng sẽ cảm thấy nặng nề.
Khương Thần xoa xoa thái dương, mặt hiếm khi lộ vẻ mệt mỏi, đó : “Được, lát nữa về thu dọn một chút, xem giờ tàu hỏa, quyết định mấy giờ .”
Lục đội đang định cúp máy, Khương Thần đột nhiên gọi: “Lục đội, chú thể giúp cháu một việc ?”
“Ối chà, nhóc , khi nào mà khách sáo thế, bình thường như ông nội ! Có gì cứ thẳng.” Lục đội điều chỉnh cảm xúc, nửa đùa nửa thật với Khương Thần.
Mười phút , Tô Tô ở xa, đột nhiên nhận điện thoại.
“Lục đội?” Tô Tô nghi hoặc lên tiếng, Lục đội ít khi gọi cho cô, chuyện gì đều trực tiếp tìm Khương Thần.
Lục đội hắng giọng : “Cái đó, Tiểu Tô , các cháu bận xong ?”
“À? Bận xong , chuẩn về đây, bằng chứng tìm , tiếp theo giao cho Bao cảnh quan họ.” Tô Tô vội vàng tiến độ, tưởng Lục đội đến hỏi về vụ án của Triệu Linh.
Lục đội , vẻ ho khan hai tiếng : “Cái đó, cái đó, các cháu đang điều tra vụ án của Hạ Nghị , Tiểu Chu liên lạc xong , cháu và Khương Thần cùng một chuyến về quê . Cháu yên tâm, ăn ở và vé xe đều bao cho cháu.”
“Không Khương Thần và Tiểu Chu cảnh quan , thêm , ?” Tô Tô nghi hoặc đầu trong xe, thấy Khương Thần và Bao cảnh quan đang tập trung gì đó để ý đến phía .
Lục đội , bĩu môi biểu cảm trở nên thú vị hơn, đó : “Nó , nó , còn với nó, đây là gọi cho cháu , cháu cùng , đứa trẻ việc lỗ mãng, cháu theo nó còn thể cản nó , đừng gây họa cho .”
“Vậy… cũng , dù ở đây cũng việc gì.” Tô Tô do dự một chút nghĩ nhiều, lập tức đồng ý.
Lục đội lúc mới hài lòng : “Được, cháu và Khương Thần chuẩn một chút, đường khá xa, nhất là hôm nay thể , gọi cho nó nữa, hai đứa định xong thời gian thì liên lạc với Tiểu Chu là .”
Tô Tô vẻ mặt mờ mịt gật đầu, luôn cảm thấy Lục đội chút kỳ lạ, nhưng kỳ lạ ở .
Lục đội cúp máy xong, khẽ một tiếng : “Thằng nhóc thối , lớn ha.”
“Lục đội, ngài đang gọi điện cho ai thế, vui vẻ .” Tiểu Lưu cảnh quan gõ cửa đưa tài liệu, cửa thấy Lục đội toe toét.
Lục đội , vung tay : “Chuyện của đám trẻ, đừng quan tâm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/livestream-pha-an-tich-luy-cong-duc-toi-vua-tat-may-la-xe-canh-sat-da-doi-san-o-cua/chuong-610.html.]
Nói xong ngân nga một khúc nhạc, phịch xuống ghế.
Tô Tô hít một thật sâu, căn nhà nhỏ mắt thực sự ngột ngạt, may mà tiễn Triệu Linh, chuyện cuối cùng cũng kết quả.
Tô Tô đầu tiên cảm thấy, thể cùng Khương Thần phá án, là một chuyện tuyệt vời.
Nghĩ đến đây, lòng Tô Tô nhẹ nhõm nhiều. Quay đến xe, gõ cửa sổ, Khương Thần thấy tâm trạng cô dịu , vội hỏi: “Sao ?”
Tô Tô vội : “Lục đội , bên Tiểu Chu cảnh quan điều chỉnh xong , hôm nay thể , bảo với một tiếng chuẩn , ngoài ông sợ tính tình lỗ mãng gây chuyện, nhất quyết bắt cùng .”
“Đi cùng ?” Khương Thần vẻ mặt ghét bỏ Tô Tô.
Tô Tô thấy , hai tay khoanh n.g.ự.c nhướng mày : “Anh ý gì! còn cùng ! Còn tàu hỏa lâu như , còn kêu ca, vui .”
Khương Thần bất đắc dĩ , đó Tô Tô : “Được, cùng . Đi thôi, về nhà thu dọn đồ đạc, xem vé tàu, bốn giờ chiều một chuyến, chín giờ tối đến nơi, còn chuyển sang tàu vỏ xanh, cô gửi chứng minh thư cho , mua luôn.”
“Thấy ! loại việc nặng nhọc đều là của mà!” Tô Tô bĩu môi, lên xe.
Bao cảnh quan thấy vội hỏi: “Hai ?”
Khương Thần qua cửa sổ xe Bao cảnh quan : “Bên Lục đội còn vụ án cần giúp, chúng , còn giao cho ông.”
Bao cảnh quan thấy gật đầu : “Yên tâm , nhờ hai , đúng đồng nghiệp của chúng gọi điện , một thẻ ngân hàng tên bố của Lý Tu Minh, đúng đêm Ngô Na Na tìm Triệu Linh, dư trong tài khoản, bộ rút từng đợt tại một máy ATM ở thị trấn.”
“Người rút tiền là ai?” Tô Tô tò mò Bao cảnh quan hỏi.
Bao cảnh quan bất đắc dĩ nhún vai : “Là một khách quen của cô , cũng là trong làng, chúng cử bắt .”
Tô Tô lúc mới gật đầu chào tạm biệt Bao cảnh quan.
Bao cảnh quan bóng xe hai rời , liền tại chỗ lẩm bẩm: “Còn kịp hỏi cô bé đó, thần kỳ như , chỉ một chữ thôi, tìm bằng chứng!”
“Bao cảnh quan!”
“À! Đến đây!” Bao cảnh quan vội vàng .
Trên đường , tâm trạng Tô Tô dần lên, tận hưởng ánh nắng đầu hè, ánh mắt u ám của Triệu Linh theo , cả đều sảng khoái hơn nhiều.
“Triệu Linh để chữ gì cho cô ?” Khương Thần vội hỏi.
Nghe , Tô Tô vẻ mặt bất đắc dĩ : “Cái đó thì , nhưng tiễn cô cũng coi như là một việc công đức .”