"Ba..." Diệp Thời Giản đột nhiên lên tiếng.
Ba Diệp sững , sang Diệp Thời Giản.
Diệp Thời Giản vẻ mặt ngưng trọng :"Không bây giờ ba vẫn bảo vệ bà đấy chứ!"
"Cho dù con nhận bà , bà cũng là của Thời Viễn, con và Thời Viễn là em mà... Ba thể bà cứ như ..." Ba Diệp vẻ mặt khó xử Diệp Thời Giản.
Diệp Thời Giản nhíu mày :"Bùi Lâm và Vương Ba chẳng qua chỉ là những kẻ đáng thương quen ở viện phúc lợi, một đều thể vì mà liều mạng, ba là ba của con mà... Con suýt chút nữa g.i.ế.c c.h.ế.t, ba vẫn bảo vệ bà ? Ha..."
"Diệp , thiếu tiền, nhưng, những đồng tiền thể kiếm, bây giờ kịp nữa ." Khương Thần ba Diệp lạnh lùng .
Lời dứt, liền thấy Lục đại đội dẫn từ bên ngoài phá cửa xông .
"Chu Tiểu Mai! Bây giờ chúng nghi ngờ bà liên quan đến một vụ án mua hung thủ g.i.ế.c , phiền bà cùng chúng một chuyến, phối hợp điều tra." Lục đội giơ lệnh bắt giữ , bước tới còng tay Chu Tiểu Mai .
Chu Tiểu Mai hề phản kháng nửa phần, mặc cho Lục đội còng tay xong, sự áp giải của cảnh sát ngoài.
"Diệp T.ử Phong, cũng mời ông cùng chúng một chuyến." Lục đội ba Diệp .
Ba Diệp sững một chớp mắt, lúc mới nhắm mắt thở dài, theo cùng.
Chu Tiểu Mai ngoài biệt thự, đầu về hướng tầng hai, nước mắt trong mắt khô từ lâu, khóe miệng nở một nụ rạng rỡ.
Tô Tô và Khương Thần cửa nụ khóe miệng bà , trong lòng ngũ vị tạp trần.
"Bà chắc là giải thoát ." Tô Tô nhíu mày .
Khương Thần vẻ mặt ngưng trọng, liếc Diệp Thời Giản đang mang vẻ mặt đưa đám bên cạnh, đưa tay vỗ vỗ vai .
Tô Tô Chu Tiểu Mai trong xe cảnh sát phía xa, bên cạnh linh hồn của Vương Ba.
Từ lên , dần dần tan biến thành khói, nhưng bay một mảnh giấy hóa thành ngọn lửa lượn lờ đến bên cạnh Tô Tô.
Khương Thần kinh ngạc tất cả, Diệp Thời Giản chìm trong bi thương vẫn phản ứng , mảnh giấy ngọn lửa đột nhiên xuất hiện, kinh ngạc đến mức cằm sắp rớt xuống đất.
Tô Tô đưa tay lên, mở lòng bàn tay , ngọn lửa đó liền rơi lòng bàn tay Tô Tô, hóa thành một chữ "Thiên" cứng cáp mạnh mẽ, chỉ trong chớp mắt, liền tan biến còn dấu vết.
"Vừa gặp ma , chuyện gì , ... ... cái đó! Lửa! Lửa lửa lửa..." Diệp Thời Giản kinh ngạc đến mức một câu chỉnh cũng nên lời.
Khương Thần Tô Tô chỉ hỏi:"Đi ?"
Tô Tô gật đầu, hai mới ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/livestream-pha-an-tich-luy-cong-duc-toi-vua-tat-may-la-xe-canh-sat-da-doi-san-o-cua/chuong-85.html.]
"Đại sư, hai !" Diệp Thời Giản gân cổ lên hỏi ở phía .
Lại thấy hai lên chiếc xe rách, đầu mà rời khỏi khu biệt thự.
"Bà viện trưởng viện phúc lợi đó, ngay từ đầu thấy vấn đề, thấy cổ tay bà một vết hằn màu trắng thon dài, đó theo bà lên lầu, liền thấy trong túi áo bà một chiếc đồng hồ đính kim cương. Độ rộng hẹp giống hệt vết hằn cổ tay bà , rõ ràng là chúng đến bà mới vội vàng tháo xuống, trong lòng quỷ thì là gì! là đen tối, lấy mạng giao dịch, khi Bùi Lâm phát hiện manh mối, lừa gạt cô thế nào, thảo nào Bùi Lâm kích động như , nhất quyết g.i.ế.c Diệp Thời Giản mới chịu thôi." Tô Tô ghế phụ, căm phẫn sục sôi .
Sau đó liếc Diệp Thời Giản đang tại chỗ trong gương chiếu hậu, bĩu môi lẩm bẩm:"Cái tên Diệp Thời Giản cũng chẳng loại gì, mà háo sắc thì cũng đến mức gài bẫy, đáng đời nhốt vài ngày!"
Khương Thần bất đắc dĩ mỉm , Tô Tô liếc Khương Thần lườm một cái :"Anh cái gì!"
Khương Thần đầy ẩn ý :"Cô thử nghĩ kỹ xem, nếu Diệp Thời Giản và Bùi Lâm đêm đó thực sự xảy chuyện gì, thì Bùi Lâm thể nhận , Diệp Thời Giản căn bản từng phẫu thuật ghép tim chứ?"
Tô Tô sững một chớp mắt, đó kinh ngạc :"Ý là hai họ !"
Bán Hạ Tiểu Thuyết, niềm vui ngập tràn
Khương Thần liếc Tô Tô, đó mặt ho nhẹ hai tiếng, tập trung đường phía .
"Thực , thể hiểu tại Bùi Lâm sẵn sàng dùng mạng sống để báo thù cho Vương Ba." Tô Tô ngoài cửa sổ, giọng điệu đầy vẻ thổn thức.
Cô tiếp:"Vương Ba tuy là một câm điếc, nhưng viện trưởng trong trường , là một đứa trẻ hiểu chuyện. Có nhận nuôi , cố tình giả vờ điên cuồng ngày hôm đó, nhường cơ hội cho Bùi Lâm. Rời khỏi viện phúc lợi, cho dù là một gia đình bình thường nhất, cũng là điều mà những đứa trẻ ở viện phúc lợi khao khát nhỉ. Chỉ là Bùi Lâm sai , cô nên dùng phương pháp cực đoan như để trả thù, cô nên sống, cho chính , cho Vương Ba..."
Về đến chung cư, Vượng Tài thò đầu quấn lấy chân Tô Tô đùa giỡn.
Vừa mở điện thoại lên, thấy một loạt cuộc gọi nhỡ của Thang Viên, Tô Tô lập tức đau đầu, cách màn hình cũng thể thấy bộ mặt gầm rú thực sự dữ tợn của Thang Viên.
"Bà c.h.ế.t ở xó nào mà điện thoại!!!" Quả nhiên, giọng của Thang Viên bật loa ngoài cũng sắp điếc tai Tô Tô.
Tô Tô yếu ớt :"Sáng nay tớ việc ngoài, , xảy chuyện gì ?"
Thang Viên lúc mới :"Chuyện cắm trại với , bạn cùng phòng của tớ chốt thời gian , thứ tư tuần . Hai ngày nay tranh thủ mua chút đồ dùng leo núi , đến lúc đó tớ qua đón !"
"Hả? Còn mua đồ dùng leo núi nữa , xa lắm ?" Tô Tô vội vàng hỏi.
Thang Viên bất đắc dĩ đảo mắt, đó vung tay hào phóng :"Thôi, keo kiệt mua đồ cũng chẳng dùng , đừng mua nữa, lúc tớ mua sẽ mua luôn cho một phần, cứ sắp xếp thời gian là , chúng ba ngày."
"Được, tớ chuyển tiền cho , cứ xem mua là ." Tô Tô lập tức .
Thang Viên vội vàng :"Đừng bận tâm nữa, đúng , mấy ngày nay cũng thấy đàng hoàng livestream, tìm việc ?"