Tô Tô ngủ một giấc đến chập tối, mở mắt đầu giường đặt sẵn sữa ấm do Thang Viên chuẩn .
Thấy Tô Tô tỉnh táo, Thang Viên lúc mới lên tiếng:"Ây da ngủ say thật đấy, tớ chuẩn cơm, ăn gì?"
"Nghe giọng điệu của , ngày càng giống nữ chủ nhân ở đây đấy." Tô Tô trêu chọc Thang Viên.
Thang Viên nháy mắt đỏ mặt, đưa tay đẩy Tô Tô một cái, bực tức :"Xì, ai thèm chứ! Tớ cho , tiện tay cho ăn một miếng thôi."
Tô Tô liếc thời gian, vội vàng kéo cánh tay Thang Viên :"Được đừng bận rộn nữa, tớ nhanh ch.óng tìm Lục đội đây."
"Ăn một miếng hẵng chứ!" Thang Viên nhíu mày .
Tô Tô cầm điện thoại lắc lắc đáp:"Tớ gọi điện thoại !"
Nói gọi của Lục đội, mặc dù là giờ tan , nhưng khoảnh khắc Lục đội bắt máy, trong giọng vẫn tràn ngập sự mệt mỏi.
"Tô Tô ..."
Tô Tô lập tức chủ động :"Lục đội, cháu về ."
Lục đội nháy mắt tỉnh táo, vội vàng dậy hỏi:"Cháu về ? Cháu đang ở ? Một cùng thằng nhóc thối?"
"Cháu khỏe, bảo cháu về , bây giờ cháu đang ở chỗ Diệp Thời Giản, chú ở , cháu đến tìm chú." Tô Tô vội vàng .
Lục đội vội đáp:"Không cần cần, chú tan ngay đây, tiện đường lái xe qua đó, cháu đợi chú ở cổng khu chung cư của họ là , nửa tiếng nữa chú qua!"
Nói xong, vội vã cúp điện thoại, thể Lục đội để tâm đến vụ án .
Tô Tô lập tức ngoài khu chung cư, ở chỗ Lục đội , đợi hai mươi phút, thì thấy Lục đội lái một chiếc xe địa hình màu đen, dừng bên đường, vẫy vẫy tay với Tô Tô.
Tô Tô lập tức kéo cửa xe lên.
"Không ngờ cháu về sớm !" Quầng thâm mắt Lục đội đậm thể thấy, nghỉ ngơi .
"Lục đội, cháu nghĩ , vẫn đến Bệnh viện khu tìm hiểu tình hình, nhất là thể tìm danh sách nhân viên y tế ở bệnh viện trong thời gian bé đó ở năm xưa." Tô Tô suy nghĩ của Khương Thần.
Lục đội suy tính một hồi nhíu mày :"Chuyện khó, thời gian quá lâu ."
Tô Tô thấy vội :"Cháu nghĩ là nào đó của đứa trẻ đưa đứa trẻ , dù bệnh của đứa trẻ bất cứ lúc nào cũng thể tái phát, thể cứ vứt cho bệnh viện mãi . Cũng thể là lạ, bệnh của đứa trẻ hiếm gặp, thời đó, ít nhiều cũng chút mê tín trong , thấy đặc điểm ngoại hình khác thường như , chắc chắn tiếp xúc. Cho nên, thể là trong bệnh viện lúc bấy giờ."
" chú cứ hiểu nổi, trong bệnh viện, tại đưa bé ?" Lục đội cũng vẻ mặt mờ mịt.
Tô Tô lập tức :"Nếu chúng thể tìm ai đưa bé , chừng vấn đề sẽ giải quyết dễ dàng."
"Chỉ e là độ khó đấy, cho dù chú tìm danh sách năm xưa, cháu xác nhận là ai chứ?" Lục đội day day mi tâm, hướng suy nghĩ của Tô Tô là đúng, chỉ là thao tác lên chút khó khăn.
Tô Tô nhất thời cứng họng, thể với Lục đội là đến lúc đó tính toán thử xem ai hiềm nghi lớn nhất .
Không đợi Tô Tô lên tiếng, Lục đội giống như liều mạng :"Được, bây giờ luôn!"
"Bây giờ? Chú về nhà nghỉ ngơi ?" Tô Tô cũng liếc Lục đội hỏi.
Lục đội xua xua tay, trong lúc chuyện đạp ga khởi động xe.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/livestream-pha-an-tich-luy-cong-duc-toi-vua-tat-may-la-xe-canh-sat-da-doi-san-o-cua/chuong-855.html.]
"Ủa? Đây hướng Bệnh viện khu mà." Tô Tô nghi hoặc hướng xe chạy hỏi.
Lục đội khẽ một tiếng :"Đàng hoàng đến bệnh viện trích xuất hồ sơ, là cần chú thông qua kênh chính thức theo quy trình thủ tục để tìm, đợi một loạt quy trình xong, thì đến năm tháng nào , còn kinh động đến một mà chú kinh động."
Tô Tô sửng sốt, kinh ngạc Lục đội hỏi:"Vậy chúng ?"
Lục đội liếc Tô Tô, nhướng mày :"Tìm bạn cũ của chú!"
Rất nhanh, xe dừng trong một khu chung cư, khu chung cư vô cùng yên tĩnh, cây xanh cũng tươi , là một nơi để dưỡng lão.
Lục đội trong xe, thao tác một hồi điện thoại xong, lúc mới dẫn Tô Tô, thẳng về phía một tòa nhà trong đó.
Sau khi bấm chuông cửa, đầu bên truyền đến giọng già nua nhưng tinh thần:"Tiểu Lục !"
"Tiểu Lục?" Tô Tô chút nghi hoặc Lục đội.
Lục đội ngượng ngùng trêu chọc:"Ở đây còn trẻ con đấy, nể mặt cháu chút !"
Tô Tô che miệng , cánh cửa cạch một tiếng mở .
Cửa thang máy mở , liền thấy một ông lão tinh thần quắc thước, hai tay chắp lưng, vẻ mặt mong đợi về hướng thang máy.
"Dư lão! Sao ông đây." Lục đội vội vàng bước tới chào hỏi ông lão.
Ông lão mỉm , liếc Tô Tô phía , lúc mới nhường chỗ :"Vào trong ! Cậu đừng giày nữa, mà giày, ngất mất!"
"Ông chỉ trêu cháu!" Lục đội ông lão , những tức giận ngược còn chút ngại ngùng gãi gãi đầu, dẫn Tô Tô cùng trong phòng.
Căn nhà dọn dẹp vô cùng gọn gàng, còn một bảo mẫu đang rửa hoa quả bưng rót nước.
Lục đội và Tô Tô vững xong, lúc mới giới thiệu:"Vị là Dư lão, viện trưởng đây của Bệnh viện khu, nghỉ hưu nhiều năm ."
Tô Tô vội vàng dậy cúi chào Dư lão:"Cháu chào ông ạ."
Dư lão nháy mắt khép miệng, Tô Tô :"Đứa trẻ ngoan ngoãn thật đấy, con gái chứ!"
"Hề, đây là Tô Tô, mặc dù con gái, nhưng cũng coi như con gái!" Lục đội liếc Tô Tô thuận miệng .
Tô Tô Lục đội , nụ càng thêm ngọt ngào vài phần.
Sau đó chút ngại ngùng mỉm nghiêng bên cạnh Lục đội, ngoan ngoãn hai .
Dư lão Lục đội tiếp tục hỏi:"Nói , muộn thế đến tìm , vì chuyện của Số 17 ."
"Số 17?" Tô Tô khó hiểu Lục đội.
Lục đội lập tức :"Số 17 chính là tên của bé đó, vì bé chịu chuyện, nên đều dùng giường bệnh để gọi bé."
Tô Tô bừng tỉnh ngộ, Lục đội Dư lão :"Ông quả thật là liệu sự như thần."
Dư lão nhíu mày, ngả , đưa tay xoa cằm dường như đang suy tính điều gì.