Tô Tô lấy tờ hóa đơn , lập tức cùng Khương Thần bước .
Khác với tiệm tóc, Khương Thần và Tô Tô mang theo hóa đơn tìm đến cửa hàng trưởng trình bày rõ mục đích, đó nhanh tìm nhân viên từng tiếp đón Bạch Yến lúc .
Khương Thần lấy điện thoại , tìm ảnh của Bạch Yến và Kỳ Khải, đưa cho nhân viên xem hỏi:"Lúc đó là hai họ cùng đến đây ?"
Cô nhân viên cầm điện thoại kỹ một chút, lập tức gật đầu đáp:" , là hai họ."
"Nhìn ngày tháng hóa đơn thì qua hai tháng , cô vẫn nhớ rõ như ?" Tô Tô tò mò nhân viên hỏi.
Nhân viên là một cô gái trạc hai mươi tuổi, ngoại hình ngọt ngào, giọng điệu chuyện cũng vô cùng dịu dàng.
Nhìn Tô Tô, cô mỉm giải thích:"Là thế , mới ba tháng, doanh luôn lắm, lúc đó còn định nghỉ việc . Khi vị khách nữ đến, ăn mặc thực gì nổi bật, hơn nữa từng thấy cô vài , hình như dạo loanh quanh gần đây, thế nên đồng nghiệp nào tiếp đón cô cả."
Cô nhân viên ngừng một chút tiếp:"Hôm đó cô cùng vị , hai ân ái, là tiếp đón cô . Cứ tưởng cô sẽ chẳng mua gì, ngờ mua mấy chiếc áo khoác. Sau khi họ rời , chúng còn bàn tán lưng, rằng vị trẻ hơn cô nhiều như , hai họ đúng là ân ái thật."
"Là nhà trai trả tiền ?" Khương Thần nghi hoặc hỏi.
"Cái đó thì , là vị khách nữ quẹt thẻ. Lúc đó chúng đều , vị khách nữ thật hạnh phúc, tự nắm giữ quyền tài chính trong nhà." Cô nhân viên với ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
Sau đó như nhớ điều gì, cô hai :" , cô còn mua cho vị vài bộ quần áo, lúc đó hai rời vui vẻ."
Khương Thần suy nghĩ một chút :"Có thể giúp trích xuất camera giám sát ngày hôm đó ? Còn nữa, thẻ giao dịch của cô ."
"Cái ... quyền hạn, hai thể hỏi cửa hàng trưởng." Cô nhân viên cẩn thận liếc cửa hàng trưởng ở cách đó xa .
Khương Thần gật đầu, dùng cách cũ tìm cửa hàng trưởng, thuận lợi xem camera giám sát ngày hôm đó.
"May mà hóa đơn hai cầm là của hai tháng , camera giám sát của chúng chỉ lưu trữ ba tháng." Cửa hàng trưởng lặng lẽ lên tiếng.
Khương Thần chăm chú đoạn video giám sát ngày hôm đó. Lúc mười rưỡi sáng, Bạch Yến và Kỳ Khải nép bước cửa hàng.
Bạch Yến hào phóng thử vài chiếc áo khoác, đó giúp Kỳ Khải chọn hai bộ quần áo, thanh toán xong hai cùng rời .
Trong thời gian đó, hai tương tác vô cùng ngọt ngào, ngoài tuyệt đối sẽ nghĩ đây là một đôi nam nữ đang chìm đắm trong tình yêu cuồng nhiệt.
"Đây là tài khoản giao dịch ngày hôm đó." Cửa hàng trưởng cầm một tờ biên lai đưa cho Khương Thần.
Khương Thần tiện tay chụp , đó nghi hoặc sang cô nhân viên đang cạnh hỏi:"Cô là, đây phụ nữ thường xuyên dạo một quanh đây ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/livestream-pha-an-tich-luy-cong-duc-toi-vua-tat-may-la-xe-canh-sat-da-doi-san-o-cua/chuong-907.html.]
Cô nhân viên gật đầu đáp:" , bên trung tâm thương mại một siêu thị, cửa của chúng đối diện ngay với thang cuốn xuống, vặn là con đường bắt buộc qua để đến siêu thị, gặp cô mấy . Toàn là một , xách theo túi lớn túi nhỏ đồ đạc, bình thường thật sự cô khả năng tiêu dùng như ."
Khương Thần liếc tờ biên lai mà cửa hàng trưởng cung cấp, ngày hôm đó Bạch Yến tiêu tốn gần bốn vạn tệ.
Sau khi tìm hiểu xong chuyện, Khương Thần cầm điện thoại gửi bộ thông tin cho Lục đội, đó sang một bên gọi điện cho Lục đội.
" xin phép đến quê của Kỳ Khải một chuyến, luôn cảm thấy sự biến mất của Bạch Yến liên quan thể tách rời với ." Khương Thần với vẻ mặt ngưng trọng.
Lục đội ở đầu dây bên đang bận rộn chỉ huy tại hiện trường, Khương Thần liền nhíu mày:"Cậu bây giờ rút mà, thể để hành động một . Thế , cứ tìm hiểu tình hình địa phương . đợi kết quả tra cứu bên đội giao thông, nếu gã thực sự về quê, thì cứ để cảnh sát bên quê can thiệp xem ."
" thể đợi kết quả của đội giao thông, nhưng đề xuất để cảnh sát địa phương can thiệp." Khương Thần c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt .
Đầu dây bên của Lục đội truyền đến tiếng gió rít gào, ông vội vàng che ống chạy chậm đến một chỗ yên tĩnh bên cạnh.
"Hả? Cậu ý gì?" Lục đội thở hổn hển, lúc mới hỏi.
Khương Thần day day mi tâm :"Bây giờ chỉ mới cảm thấy mối quan hệ giữa hai họ bình thường, chứng cứ trực tiếp, cảnh sát can thiệp sẽ rút dây động rừng. Việc quan trọng nhất bây giờ là tìm thấy t.h.i t.h.ể, nếu phát giác, cố tình che giấu, sẽ chỉ khiến sự việc trở nên rắc rối hơn."
Lục đội suy nghĩ một chút, vẻ mặt ngưng trọng :"Ý là, nhất định một chuyến !"
"Vâng!" Giọng điệu Khương Thần kiên quyết, nửa điểm ý định nhượng bộ.
Lục đội do dự nửa ngày, lúc mới lên tiếng:"Được , cứ đợi kết quả của đội giao thông ."
Nói xong, ông mới cúp điện thoại. Khương Thần ngẩng đầu tìm kiếm bóng dáng Tô Tô, thấy Tô Tô đang tủ trưng bày trang sức, chớp mắt chằm chằm thứ gì đó, cô nhân viên bên cạnh thì ngừng chào mời.
Khương Thần nhướng mày bước tới hỏi:"Sao ?"
Tô Tô vội vàng thu hồi ánh mắt, liếc Khương Thần hỏi:"Gọi điện thoại xong ? Vậy thôi."
"Ây? Tiểu thư, mẫu cô xem..." Nhân viên thấy vội vàng .
Tô Tô kéo Khương Thần thẳng ngoài ngoảnh đầu , còn quên hạ giọng lầm bầm:"Đắt quá! Chỗ đúng là chuyên c.h.é.m mấy kẻ lắm tiền mà!"
Khương Thần mỉm hiểu ý, liếc xung quanh :"Đi thôi, Lục đội bảo chúng đợi kết quả của đội giao thông mới tiến hành bước tiếp theo, lên xe ."
Tô Tô gật đầu, ngoan ngoãn về hướng bãi đỗ xe. Chưa mấy bước, Khương Thần đột nhiên lấy chìa khóa xe :"Cô lên xe , gọi điện cho Kim Mân một lát."