"Vâng!" Khương Thần lập tức đáp.
Kỳ Khải , lập tức dậy, liếc về phía Ngô cảnh quan, miệng lầm bầm hai câu, bước nhanh qua mặt hai , bất mãn :"Có gì mà xem! Có chính sách nào đến lượt chúng chứ? Hừ, nực ."
"Nói cái gì đấy?" Khương Thần bộ dạng phẫn nộ của Kỳ Khải khỏi lên tiếng.
Kỳ Khải giả vờ như gì, đó đến xe.
" lái xe, hai theo thì lên xe!" Kỳ Khải giọng điệu mấy thiện hai .
Khương Thần và Tô Tô , một cái, lập tức về phía xe.
Kỳ Khải lùi xe từ lề đường chật hẹp giữa đường, lúc mới hạ cửa sổ xe xuống, nhướng mày về phía Khương Thần và Tô Tô :"Lên !"
Khương Thần cũng để ý gì khác, thẳng tới định kéo cửa xe.
khoảnh khắc đầu , thấy Tô Tô sắc mặt trắng bệch cạnh xe, dường như đột nhiên trở nên căng thẳng.
Khương Thần khỏi nhíu mày, bộ dạng của Tô Tô hỏi:"Cô ?"
Tô Tô mím đôi môi khô khốc, nhíu c.h.ặ.t mày, dùng ánh mắt hiệu vị trí ghế phụ.
Khương Thần thuận thế sang, nhưng vị trí ghế phụ trống , chẳng gì cả.
Khương Thần lập tức nghĩ đến điều gì đó, liền hạ giọng hỏi:"Cô thấy ?"
Tiểu thuyết Bán Hạ, nhiều niềm vui
Tô Tô theo bản năng túm c.h.ặ.t vạt áo Khương Thần. Lúc Bạch Yến đang ở vị trí ghế phụ của Kỳ Khải với khuôn mặt trắng bệch, mặt đầy những vết bầm tím, trông vô cùng đáng sợ...
Khương Thần nắm ngược cổ tay Tô Tô, đó kéo cửa xe , kéo Tô Tô lên xe.
Kỳ Khải nghi hoặc hai qua gương chiếu hậu, khi đóng cửa xe, khỏi trêu chọc:"Hai vị cảnh sát đang yêu ."
Khương Thần vẻ mặt ngưng trọng :"Nhà cách đây xa ?"
Kỳ Khải lạnh một tiếng, nhấn mạnh chân ga, đầy hai phút xe dừng bên cạnh một tòa nhà ba tầng tự xây cũ nát ven đường.
Cổng chính là loại cửa gỗ dày cộp cũ kỹ, thậm chí thể thấy cả khe nứt, đó treo một ổ khóa rỉ sét, trông vẻ lâu sử dụng.
Một bà lão đội khăn trùm đầu đang chiếc ghế đẩu nhỏ, dùng nia sàng lọc đậu.
Chiếc xe gần như sượt qua bóng lưng bà lão dừng phía , bà lão cũng hề đầu .
Khương Thần nhận bà lão thể vấn đề về thính giác. Sau khi xe dừng hẳn, Kỳ Khải đẩy cửa xuống xe, thèm để ý đến bà nội một chút nào.
Bà nội lúc mới cảm nhận Kỳ Khải về, vội vàng ngẩng đầu sang, hét lớn về phía Kỳ Khải:"Cơm! Để bàn cho cháu đấy!"
"Biết !" Kỳ Khải gân cổ hét lớn.
Bà nội chú ý tới Khương Thần và Tô Tô cùng, luống cuống dậy, dáng vẻ run rẩy khiến Tô Tô thấy lập tức tiến lên đỡ bà.
Bà nội bối rối với Tô Tô hét lớn:"Ây dô, cô gái, hai cháu là bạn của Khải Khải nhà bà ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/livestream-pha-an-tich-luy-cong-duc-toi-vua-tat-may-la-xe-canh-sat-da-doi-san-o-cua/chuong-915.html.]
"Người là cảnh sát!" Kỳ Khải trong nhà, hét vọng phía bà nội.
Bà nội vẫn rõ lắm, nhiệt tình kéo hai nhà.
Mặc dù là một tòa nhà ba tầng, nhưng bên ngoài cũ nát tồi tàn, hướng nối với cầu thang thậm chí còn thể thấy khe nứt rộng bằng bàn tay.
Trong nhà tối tăm ẩm thấp, thể dùng từ nhà chỉ bốn bức tường để hình dung.
Một đồ điện gia dụng thời thượng tỏ lạc lõng trong căn nhà cũ nát .
Trên chiếc bàn gỗ thô ráp đầy dầu mỡ, đặt hai đĩa thức ăn chay nguội ngắt.
Kỳ Khải cũng kén chọn, ghế, cầm chiếc bát to bằng mặt , và thức ăn trong đĩa, miệng nhai nhồm nhoàm chăm chú ăn cơm.
Thấy bà nội kéo hai , lúc mới hờ hững :"Bà nội khiếm thính, rõ lắm, thật to mới . Điều kiện trong nhà chỉ thế , hai cũng thấy , chẳng gì để tiếp đãi cả, việc gì thì hai về ."
"Trên lầu là chỗ ở đúng , chúng lên xem thử." Khương Thần quanh bốn phía, liếc căn nhà cũ nát nhíu mày .
Kỳ Khải nhíu mày, lúc mới đặt bát đũa trong tay xuống, bất mãn Khương Thần :"Nghèo rớt mồng tơi thì gì mà xem, , xem xong còn ở chỗ ?"
"Chỉ là tìm hiểu thông tin gia đình thôi." Khương Thần để ý đến sự bất mãn của Kỳ Khải, bình thản đáp.
Kỳ Khải trừng mắt Khương Thần, đó bực tức cầm đũa chọc mạnh xuống bàn cho bằng tiếp tục cắm cúi ăn thức ăn.
Giọng điệu lạnh lùng :"Tùy các !"
Nói cắm cúi tiếp tục ăn đồ ăn mà thèm ngẩng đầu lên. Khương Thần và Tô Tô , bà lão chút luống cuống ba , mặc dù ba gì.
ánh mắt mấy thiện của Kỳ Khải cũng hai là bạn của cháu trai.
Rất nhanh, Khương Thần và Tô Tô về hướng tầng hai. Trên lầu ba căn phòng và một nhà vệ sinh.
Cửa đều mở toang, căn phòng sát cầu thang chắc là phòng của Kỳ Khải, ga trải giường vỏ chăn mới , dây thép treo giữa phòng, đó treo đầy đủ các loại quần áo nam thời trang.
Khương Thần và Tô Tô đẩy cửa bước , Tô Tô kiểm tra những bộ quần áo đó, thấy logo nổi bật quần áo, khỏi tặc lưỡi :"Những bộ quần áo giá trị nhỏ !"
Khương Thần im lặng, lục lọi tủ đầu giường của Kỳ Khải.
Vậy mà thấy hai hộp đồng hồ hàng hiệu đặt trong tủ đầu giường, mở thì bên trong trống .
Nhớ lúc nãy Kỳ Khải lái xe, cổ tay trống trơn, Khương Thần khỏi thầm nghĩ, Tô Tô dựa chữ của gã suy đoán thể gặp khủng hoảng tài chính.
Hai chiếc đồng hồ tuy mẫu mã cụ thể, nhưng chỉ thương hiệu, chắc cũng bán từ hai mươi vạn trở lên.
Đồ vật quý giá như , nếu chỉ cất , chắc chắn sẽ để cùng với hộp, để ở nơi ngoài dễ dàng thấy.
Nếu , thì nhất định là đang đeo , nhưng cổ tay Kỳ Khải trống , xem chắc chắn xử lý đổi thành tiền .
bộ dạng nhếch nhác của , giống như đồ thể đổi thành tiền mặt.
Mà Triệu Bằng điều tra qua, thẻ ngân hàng của Bạch Yến khi rời khỏi thành phố B, rút vài vạn tệ tiền mặt. Hồn ma của Bạch Yến hiện tại xuất hiện trong xe của Kỳ Khải, mặc dù thể xác định hại ở vị trí cụ thể nào, nhưng cuối cùng nhất định từng xuất hiện ở gần đây.