Nói , liền lấy giấy b.út từ trong ba lô , đặt lên bàn Lục đội bắt đầu vẽ vời.
Sau đó :"Đầu tiên, dựa theo bằng chứng thời gian thứ nhất mà Chu Hải cung cấp, đầu tiên xuất hiện ở bệnh viện tháng , lát nữa và Tô Tô sẽ đến bệnh viện bên đó, phiền Lục đội chú báo với bệnh viện một tiếng, thứ hai, chính là camera giám sát! Nhất định trích xuất camera giám sát ở ba nơi , một là camera giám sát gần nhà Chu Hải, hai là camera giám sát ở trạm thu phí đường cao tốc, còn một nơi nữa, chính là camera giám sát của khách sạn mà Chu Hải ở trong thời gian xảy vụ án."
"Được! Những thứ sẽ cho trích xuất ngay!" Lục đội gật đầu đó Khương Thần hỏi:" nếu chúng rà soát xong những thứ , vẫn hiềm nghi..."
"Chúng phát hiện DNA của Bạch Yến trong xe, chứng tỏ suy đoán đó của là chính xác, phân tích từ động cơ, ngoài Kỳ Khải và Kim Mân , thực sự ai động cơ sát hại Bạch Yến. Cho nên, chỉ thể đổi hướng suy nghĩ, hung thủ chắc chắn là nhắm Kỳ Khải." Khương Thần lập tức suy nghĩ của .
Lục đội liếc thời gian, cũng hỏi nhiều thêm, đó dựa theo phân tích của Khương Thần, bắt đầu triển khai.
Khương Thần kéo Tô Tô, lập tức chạy đến bệnh viện.
Nhìn dáng vẻ mệt mỏi của Tô Tô, Khương Thần chút an tâm hỏi:"Hay là, cô về nghỉ ngơi ? Dù bệnh viện một cũng ."
Tô Tô xua tay :"Đầu cũng dập , bây giờ chỉ còn vái nữa thôi, thể lùi bước !"
Khương Thần mỉm hiểu ý, đó :"Được!"
Trong lúc chuyện, hai đến bệnh viện.
Lục đội báo , hai nhanh tìm bác sĩ Hồ, khám mặt cho Chu Hải ngày hôm đó.
"Bệnh nhân , quả thực ấn tượng." Bác sĩ Hồ đeo cặp kính gọng đen dày cộp, tóc thưa thớt, thoạt hơn bốn mươi tuổi, mở miệng, khiến Khương Thần lập tức xốc tinh thần.
Khương Thần vội vàng dò hỏi:"Ấn tượng gì ạ?"
"Haizz, những đến đây khám bệnh, đa đều là gãy xương, đau c.h.ế.t sống , thời gian mà chải chuốt ăn diện, thì , mặc vest, đeo kính gọng vàng, tóc tai thì, chải chuốt gọn gàng một sợi tóc rối. Bệnh thì nghiêm trọng, chỉ là bong gân nhẹ. Kê chút t.h.u.ố.c, bảo về nhà tĩnh dưỡng. Ai ngờ cái tên cũng là một kẻ đoảng vị, để quên cái túi xách ở chỗ , còn chuyên môn chạy đến chỗ quầy y tá, nhờ tìm giúp một trận, đó cùng y tá trưởng tìm đến chỗ mới thôi." Bác sĩ Hồ trông vẻ tức giận.
Khương Thần thì dần cau mày, sắc mặt ngưng trọng, giống như đang suy nghĩ điều gì đó.
Tô Tô nhẹ nhàng đẩy đẩy cánh tay Khương Thần, đó :"Sao ?"
Khương Thần lúc mới hồn, lắc đầu, bác sĩ Hồ, lấy điện thoại tìm bức ảnh của Chu Hải trong tài liệu Lục đội gửi cho , hỏi bác sĩ:"Người hôm đó bác sĩ gặp là ?"
Bác sĩ đẩy gọng kính, nửa ngày, đó chút chột liếc Khương Thần :"Chắc là ."
"Chắc là?" Khương Thần nhướng mày, khó hiểu bác sĩ.
Bác sĩ gật đầu :"Nói thật, chỉ lướt qua, thấy giống với giấy tờ là , chủ yếu là khám bệnh, ai rảnh rỗi khám bệnh khác chứ."
Khương Thần sững sờ, Tô Tô cũng cảm thấy chút đúng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/livestream-pha-an-tich-luy-cong-duc-toi-vua-tat-may-la-xe-canh-sat-da-doi-san-o-cua/chuong-942.html.]
Bác sĩ Hồ tìm phim chụp CT của Chu Hải, đó chỉ máy tính với Khương Thần:"Cậu xem, đây chính là CT của bệnh nhân đó, quả thực nghiêm trọng lắm, chỉ là bong gân thông thường thôi."
Khương Thần chằm chằm phim CT lâu, cuối cùng lên tiếng:"Phiền bác sĩ in cho một bản phim CT ."
Bác sĩ Hồ sững sờ, vẻ mặt hồ nghi Khương Thần hỏi:"Tấm phim , liên quan gì đến vụ án ?"
Khương Thần lắc đầu :"Chưa chắc, tạm thời vẫn ."
Bác sĩ Hồ gật đầu, cũng tiếp tục gặng hỏi, theo yêu cầu của Khương Thần, in một bản CT đưa cho Khương Thần.
Sau khi chào tạm biệt bác sĩ Hồ, còn kịp bước khỏi cổng lớn bệnh viện.
Khương Thần tìm một chỗ ít , lấy phim CT cẩn thận nghiên cứu.
Tô Tô theo Khương Thần, dáng vẻ vô cùng tập trung của , thở mạnh cũng dám, lặng lẽ bóng lưng hỏi:"Trên phim CT , tên hung thủ ?"
"Có lẽ ." Khương Thần chậm rãi lên tiếng, đó cất phim CT túi, liếc Tô Tô đang ủ rũ.
Sau đó :"Gọi điện thoại cho Diệp Thời Giản, bảo đưa Vượng Tài đây, nhân tiện cùng ăn bữa cơm cảm ơn , đó chúng về nhà nghỉ ngơi, đợi bên phía Lục đội trích xuất camera giám sát , ước chừng còn thức trắng một đêm nữa mới xong."
"Cũng đúng, cũng nhớ Vượng Tài , đúng Diệp Thời Giản còn đang đợi chúng về, giúp tìm cái kẻ chơi khăm đó nữa!" Tô Tô , lấy điện thoại bấm của Diệp Thời Giản.
Điện thoại đổ chuông lâu, ngay lúc Tô Tô sắp đợi định cúp máy, Diệp Thời Giản cuối cùng cũng bắt máy.
Diệp Thời Giản nheo mắt, màn hình ch.ói lóa một chút, thấy là Tô Tô, lập tức xốc tinh thần, nhưng giọng vẫn tràn đầy vẻ mệt mỏi đó :"Đại sư ... cô về ?"
"Giọng ? Đang ngủ ? Giữa trưa thế , ngủ cái gì chứ! , về , mau trả con trai cho , mời ăn cơm, , Tiểu Khương của mời ăn cơm." Tô Tô .
Khương Thần ở một bên lặng lẽ lắc đầu, theo bản năng che c.h.ặ.t ví tiền của .
Ai ngờ Diệp Thời Giản vốn luôn thích hóng hớt, im lặng một lúc lên tiếng:"Đại sư , mệt lắm, để ."
"Ây? Cậu đúng nha! Cậu gì, mà mệt thế !" Tô Tô cảnh giác dò hỏi Diệp Thời Giản.
Diệp Thời Giản mếu máo, vẻ mặt tủi :"Mấy ngày nay nhận đồ ăn giao hàng kỳ lạ, hết cách , cố nhịn buổi tối dám ngủ, đành tranh thủ lúc ban ngày ngủ một giấc, cô tha cho , để , để trả con trai cho cô! Cô yên tâm, nó ăn ngon, ngủ kỹ! Còn an tâm hơn cả !"
"Được , tha cho đấy! Vậy để chúng liên lạc." Tô Tô , đành nhún vai, tha cho Diệp Thời Giản cúp điện thoại.