"Không gì là thể, thì nực , vụ án vì chúng phát hiện t.h.i t.h.ể, cũng chúng phát hiện manh mối mà bắt đầu." Khương Thần nhếch lên một nụ , lạnh lùng Chu Hải.
Chu Hải kinh ngạc :"Vậy là cái gì? Chẳng lẽ vì các phát hiện t.h.i t.h.ể ?"
Khương Thần lắc đầu, liếc Lục đội, Lục đội lúc mới giải thích:"Họ Chu ! Người đang , trời đang ! Chuyện của , đúng là thể tin tà môn, báo án, là chồng của Bạch Yến, Kim Mân. Cậu buổi tối ngủ, mơ thấy Bạch Yến g.i.ế.c, hơn nữa còn mơ thấy một cánh cửa lớn màu xanh lam, cho nên mới đến báo án, chúng đều tưởng là hung thủ, ngờ giấc mơ của , là sự thật. Dựa giấc mơ của , chúng thông qua rà soát manh mối, mới tìm thấy t.h.i t.h.ể của Bạch Yến."
"Mơ? Điều thể nào, các lừa ! Các lừa !" Chu Hải chịu tin, mà Khương Thần cũng giải thích quá nhiều.
Quay rời khỏi phòng thẩm vấn, Tô Tô đợi sẵn ngoài cửa.
Nhìn thấy Khương Thần , hai mỉm , còn kịp rời , ngoài cửa sổ đột nhiên lóe lên một tia sáng, thu hút sự chú ý của hai .
Tô Tô sửng sốt, lập tức vươn tay , một chuỗi bướm giống như những đốm lửa bay lượn đậu lòng bàn tay Tô Tô.
Tô Tô kinh ngạc vui mừng, quá lâu nhận chữ!
"Là cái gì?" Khương Thần cũng kinh ngạc tất cả.
Tô Tô giơ tay lên kỹ, khoảnh khắc ngọn lửa biến mất, một chữ "Bổ" rơi xuống trong lòng bàn tay Tô Tô, đó một cơn gió thổi qua, hóa thành tro bụi.
"Là chữ Bổ!" Tô Tô vui mừng .
Khương Thần , vội vàng lấy điện thoại lật xem những bức ảnh của Thiên Tự Bố, ở những vị trí trống khuyết đó, quả nhiên tìm thấy chữ Bổ.
Tô Tô lập tức :"Đi! Về nhà xem thử!" Nói xong, kéo Khương Thần ngoài.
Hai nhanh ch.óng trở về nhà, lục tìm Thiên Tự Bố, liền thấy chỗ trống của chữ Bổ đó, lúc lấp đầy chỉnh, giống như vẫn luôn ở đây .
"Còn nhiều chữ nữa, lẽ tấm vải chỉnh , sẽ gì cả, cũng thể sẽ một bí mật động trời." Khương Thần suy đoán của .
Tô Tô , ngẩng đầu liếc Khương Thần, do dự một chút, biểu cảm chút tự nhiên.
Dường như nhận sự thoải mái của Tô Tô, Khương Thần lập tức hỏi:"Sao ? Cảm thấy cô còn hưng phấn như mấy nữa."
Tô Tô ủ rũ xuống ghế sofa, chằm chằm Thiên Tự Bố ngẩn , Khương Thần thấy thế, nhẹ nhàng xuống bên cạnh cô, tĩnh lặng cô.
Tô Tô trầm tư hồi lâu, lúc mới chậm rãi lên tiếng:"Không tại , bắt đầu chút sợ hãi ."
"Sợ? Sợ cái gì?" Khương Thần nghi hoặc về phía Tô Tô.
Tô Tô sang với Khương Thần:"Lời , nhắc nhở , vẫn luôn nghĩ, Thiên Tự Bố bổ sung đầy đủ, liệu bí mật gì Thái công để cho , nhưng bao giờ nghĩ, bí mật sẽ là gì? Liệu cho cuộc sống của trở nên hơn, là trở nên tồi tệ hơn? Nếu tồi tệ hơn, chỉ nhắm , là sẽ liên lụy đến những xung quanh? ... nên tiếp tục..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/livestream-pha-an-tich-luy-cong-duc-toi-vua-tat-may-la-xe-canh-sat-da-doi-san-o-cua/chuong-948.html.]
Lời của Tô Tô, khiến Khương Thần cũng bình tĩnh .
Dù đối với chuyện của Tô Tô, thứ đều là ẩn , cũng càng là từng tiền lệ.
Anh cách nào để tham khảo, cũng cách nào để dự liệu, khoảnh khắc , đột nhiên trở nên hoảng sợ giống hệt Tô Tô.
Anh bắt đầu sợ hãi, nếu sự thành của Thiên Tự Bố, phá vỡ sự bình yên mắt, thì, đối với và Tô Tô mà , liệu còn là chuyện ?
"Bỏ bỏ , xem thử , còn hai chỗ trống nữa... thể... suy nghĩ thêm... suy nghĩ thêm..." Tô Tô lo âu hiện rõ mặt.
Khương Thần thấy thế, do dự một chút, đưa tay giữ c.h.ặ.t cánh tay Tô Tô.
Tô Tô sửng sốt, ngỡ ngàng về phía Khương Thần.
Khương Thần mím môi, giống như suy nghĩ lâu, Tô Tô :"Bất kể là cái gì, cũng sẽ để cô xảy chuyện ngoài ý . Nếu cô lo lắng, những vụ án , cô thể tham gia."
"..." Tô Tô gì đó, nhưng đôi mắt màu cà phê nhạt của Khương Thần lấp lánh ánh mặt trời, trong lòng một thoáng rung động, quên sự lo lắng nãy.
Sau đó, khổ một tiếng :"Bỏ ! Mọi đều , ông trời tự an bài ! Đi bước nào bước đó , nghĩ Thái công ông , chắc đến mức đào hố cho ! Nếu mà thực sự gặp chuyện ngoài ý gì sang thế giới bên , thì ông sẽ chịu đựng đủ đấy."
"Đừng bậy." Khương Thần chút sốt ruột Tô Tô.
Tô Tô mỉm hiểu ý trêu đùa :"Anh tin mấy thứ , , đều vướng bận nữa, vướng bận cái gì!"
Nói xong, Tô Tô bộ dạng lo lắng của Khương Thần, đó chuyển chủ đề:" vẫn luôn hiểu, Bạch Yến tại trúng cái tên cặn bã lêu lổng trách nhiệm Kỳ Khải đó chứ! Mặc dù Kim Mân là một ít , nhưng ít nhất cũng là mà."
Khương Thần nỗi khổ tâm của Tô Tô, giả vờ như chuyện gì xảy , nhún vai :"Tâm tư của phụ nữ, còn phức tạp hơn phá án nhiều, cô đều hiểu, mà nghĩ. Cô nhắc nhở như , đột nhiên nhớ , Kim Mân vẫn đưa tiền !"
Tô Tô âm thầm lườm một cái, đẩy mạnh Khương Thần bên cạnh :"Keo kiệt c.h.ế.t ! chúng quên mất chuyện gì !"
"Quên mất chuyện gì? Cái gì?" Khương Thần nhất thời phản ứng .
Tô Tô theo bản năng ngó xung quanh, đột nhiên vỗ trán :"Vượng Tài! Vượng Tài vẫn còn ở chỗ Diệp Thời Giản, đúng Diệp Thời Giản cái tên , bây giờ vẫn liên lạc với ."
Đang , điện thoại của Tô Tô đột nhiên reo lên, Tô Tô bắt máy xem thử, là Thang Viên gọi tới, lập tức nhấn nút , còn kịp mở miệng.
Liền thấy Thang Viên ở đầu dây bên , đến mức thở gào với điện thoại:"Tô Tô! Diệp Thời Giản mất tích !"
Tô Tô sửng sốt, vội vàng bật loa ngoài điện thoại, đưa tay véo Khương Thần một cái hiệu cho xốc tinh thần, lập tức :"Cậu đừng ! Cậu đang ở ? Xảy chuyện gì ?"