Sau khi giải quyết xong vụ "Đại chiến AI", Điền Hy Hy dành hẳn một tuần chỉ để dài ghế massage, đắp mặt nạ bằng tinh thể vàng và từ chối cuộc gọi từ giới truyền thông. Cô cảm thấy trí não cần "bảo trì" khi đấu với đống mã code khô khan của lũ robot.
"Cô chủ, một đơn hàng khẩn cấp từ giới giải trí." Trình Trình bước , tay là một xấp ảnh chụp lén của cánh săn ảnh. "Người đại diện của minh tinh Lâm Mộng trực tiếp đến đây, quỳ ở sảnh hơn hai tiếng đồng hồ . Họ Lâm Mộng đang gặp chuyện cực kỳ kinh khủng, thể lên hình, cũng thể rời khỏi giường."
Điền Hy Hy lười biếng hé một bên mắt: "Lâm Mộng? Cái cô nàng mệnh danh là Nữ thần thanh khiết mới nổi đó hả? Nhớ lầm thì tháng cô ẵm giải Ảnh hậu mà."
" là , nhưng cái giá của giải Ảnh hậu đó vẻ đắt." Trình Trình đặt chiếc máy tính bảng xuống. "Cô ảnh ."
Trong ảnh, Lâm Mộng còn vẻ rạng rỡ thường ngày. Dù trang điểm kỹ lưỡng, nhưng làn da của cô xám xịt như c.h.ế.t, đôi mắt trũng sâu với quầng thâm đen kịt. Đáng sợ nhất là trong một tấm ảnh chụp nghiêng tại lễ trao giải, cái bóng của Lâm Mộng bức tường phía hề hình , mà trông giống như một khối đen đặc quánh, đang từ từ nuốt chửng lấy.
Điền Hy Hy bật dậy, sự tò mò chiến thắng cơn lười biếng. "Thú vị đấy. Bảo đại diện của cô chuyển khoản 10 vạn phí đặt cọc, đó mở livestream kết nối riêng. xem vị Nữ thần rốt cuộc rước thứ gì về nhà."
Năm phút , màn hình livestream chuyên dụng của Điền Hy Hy bật sáng. Ở đầu dây bên , khí u ám đến mức xem qua màn hình cũng thấy rợn tóc gáy. Lâm Mộng đang co quắp trong góc phòng ngủ, quấn một chiếc chăn dày dù thời tiết đang giữa mùa hè. Cô ngừng lẩm bẩm điều gì đó, gương mặt tiều tụy đến mức biến dạng.
"Điền đại sư... cứu ..." Giọng Lâm Mộng khàn đục như tiếng gỗ mục cọ xát . " thấy chúng... Chúng đang xung quanh giường ... Chúng vỗ tay... Mỗi khi tiếng vỗ tay, thấy mất một mảng thịt cơ thể..."
Điền Hy Hy vội trả lời. Cô điều chỉnh camera, soi kỹ cổ của Lâm Mộng. Ở đó treo một sợi dây chuyền mặt đá Ruby đỏ rực, lấp lánh một cách bất thường.
"Sợi dây chuyền đó là ai tặng cô?" Điền Hy Hy đột ngột hỏi.
Lâm Mộng run rẩy chạm tay mặt đá: "Là... là nhà đầu tư lớn nhất của bộ phim đóng. Ông đây là bảo vật hộ , giúp thu hút sự chú ý của công chúng, giúp luôn tỏa sáng sân khấu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/livestream-xem-boi-dai-gia-xep-hang-cho-chuyen-khoan/chuong-16.html.]
Điền Hy Hy lạnh một tiếng, tiếng chuông đồng bàn của cô bỗng dưng tự rung lên một nhịp khô khốc.
"Tỏa sáng cái gì chứ? Đó là Huyết Ngải Hào Quang. Cô tại cô nổi tiếng nhanh như ? Vì mỗi một lượt fan hâm mộ vỗ tay khen ngợi cô, mỗi một lời tán dương mạng xã hội dành cho cô, đều viên đá đó biến thành sinh mệnh lực để nuôi dưỡng thứ bên trong."
Lâm Mộng trố mắt : "Thứ... thứ bên trong?"
"Nhìn gương phía cô ." Điền Hy Hy lệnh.
Lâm Mộng run rẩy đầu . Trong chiếc gương trang điểm lớn, hình ảnh của cô bắt đầu biến đổi. Viên đá Ruby cổ cô bỗng chốc toát những sợi tơ m.á.u đỏ lòm, quấn c.h.ặ.t lấy cổ và rễ trong da thịt cô. Phía lưng Lâm Mộng, một hình hài nhỏ bé, đen nhẻm, đầu to oai oệ đang bò vai cô, đôi môi nó ghé sát tai cô như đang thì thầm những lời tán dương c.h.ế.t ch.óc.
Khán giả trong phòng livestream (những trả phí để xem ca ) đồng loạt gửi icon sợ hãi. Cảnh tượng quá mức chân thực và kinh dị khiến nhiều buông điện thoại.
"Đó là Quỷ Hào Quang." Điền Hy Hy bình thản giải thích, tay vẫn cầm chiếc lược chải tóc một cách nhàn nhã. "Nó ăn sự hâm mộ để lớn lên. Càng nhiều yêu thích cô, nó càng mạnh. Và khi nó đủ mạnh, nó sẽ nuốt chửng linh hồn của vật chủ để hóa thành hình thật sự. Lâm Mộng, cô đang đóng phim, cô đang nuôi một kẻ thế mạng cho chính đấy."
Lâm Mộng hét lên một tiếng đau đớn, cô cố sức giật sợi dây chuyền nhưng mặt đá Ruby như mọc rễ xương quai xanh của cô, khiến cô đau đớn đến mức ngã quỵ xuống sàn.
lúc đó, đèn trong phòng ngủ của Lâm Mộng đột ngột vụt tắt. Chỉ còn ánh sáng le lói từ chiếc điện thoại đang livestream. Trong bóng tối, tiếng vỗ tay "bộp... bộp... bộp..." vang lên đều đặn, mỗi lúc một gần hơn.
"Cô Điền! Nó đến ! Nó đang ngay lưng !" Lâm Mộng gào thét trong tuyệt vọng.
Điền Hy Hy nhấp một ngụm , ánh mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo: "Trần Phong, đang ở ? Mau đến biệt thự của Lâm Mộng ngay. Mang theo cho một hũ m.á.u ch.ó mực và một chiếc lưới điện cao thế. Chúng sẽ vây bắt “minh tinh” một chút."