Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi quét sạch tàn dư của IHC tại bệnh viện, Điền Hy Hy nhận rằng đứa bé Minh thể cuộc sống bình thường nữa. Với đôi mắt Âm Dương mở và cơ thể là một thỏi nam châm thu hút linh khí, bé giống như một ngọn đèn pha giữa đêm tối, kêu gọi loài cô hồn dã quỷ tìm đến.
"Cô chủ, cô thực sự mở quán sữa ?" Trình Trình căn nhà mặt phố đắt đỏ ở quận Tây Thành Phó Cận sang tên, vẻ mặt đầy hoài nghi. "Cô vốn dĩ lười biếng, giờ còn tự tay pha sữa?"
Điền Hy Hy thản nhiên chiếc ghế bành bọc nhung, tay cầm bảng hiệu mới sơn xong: "Trà Sữa Âm Dương, Vừa Uống Vừa Run".
"Pha cho sống thì mệt, chứ pha cho khuất mặt khuất mày thì dễ lắm. Chỉ cần ngon, nhiều nhang khói và quan trọng là... giá c.ắ.t c.ổ." Điền Hy Hy hì hì, liếc Minh đang ngoan ngoãn vẽ tranh ở góc phòng.
Quán sữa chính thức khai trương mà kèn trống rầm rộ. Điểm đặc biệt của quán là chỉ mở cửa từ 7 giờ tối đến 3 giờ sáng. Tầng trệt phục vụ sống với thực đơn giá trời, còn tầng hầm nơi bé Cao Minh chơi là nơi phục vụ những "vị khách đặc biệt".
Tối thứ Sáu, khi thành phố chìm trong cơn mưa phùn lạnh lẽo, một vị khách lạ mặt bước quán. Người mặc bộ đồ công nhân xây dựng cũ nát, sũng nước nhưng kỳ lạ là chân hề một giọt nước nào đọng .
"Cho ... một ly sữa... nhiều trân châu đen." Giọng đàn ông khàn đục, mang theo lạnh của lòng đất.
Trình Trình run rẩy định pha máy, nhưng Cao Hy Hy ngăn . Cô bước tới, tự tay lấy một chiếc ly bằng gốm cổ, đổ và đốt một nén nhang trầm cắm bên cạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/livestream-xem-boi-dai-gia-xep-hang-cho-chuyen-khoan/chuong-23.html.]
"Tiền là một tờ tiền giấy mà ông mang theo khi “” nhé." Điền Hy Hy thản nhiên.
Người đàn ông đặt một tờ tiền cũ nát lên bàn. Ngay khi tay ông chạm ly , khói nhang bỗng cuộn thành hình một khuôn mặt đang mỉm mãn nguyện. Ông nhấp một ngụm, về phía Cao Minh đang ở cầu thang: "Cảm ơn đại sư... Cảm ơn bé chỉ đường cho tìm về đây."
"Có chuyện gì ?" Điền Hy Hy nhướng mày.
"Ở công trường phía Đông... thứ gì đó... đang nuốt chửng chúng ." Người công nhân xong, hình bắt đầu tan biến làn khói nhang. "Đừng để bé đến đó... đang tìm linh hồn thuần khiết."
Điền Hy Hy tờ tiền giấy bàn từ từ biến thành tro bụi. Cô trầm ngâm: "Công trường phía Đông? Chẳng đó là dự án trọng điểm mà Phó Cận đang đầu tư ?"
lúc đó, điện thoại của Điền Hy Hy rung lên. Là Trần Phong gọi tới, giọng cực kỳ khẩn thiết: "Hy Hy! Công trường phía Đông xảy sụt lún nghiêm trọng. Các công nhân họ thấy một cái hang lớn đầy xương cốt, và bất kỳ ai bước xuống đó đều... thấy trở . Phó Cận cũng đang ở đó, mất liên lạc !"
Điền Hy Hy bật dậy, chiếc nhẫn bản mệnh tay cô phát tia sáng cảnh báo đỏ rực. Minh bỗng dưng buông cây b.út vẽ xuống, bé chỉ tay về phía bức tranh vẽ: Một con rồng đen đang quấn c.h.ặ.t lấy một đàn ông mặc vest.
"Trình Trình, đóng cửa quán! Giữ c.h.ặ.t A Minh ở đây, gọi cho đội đặc nhiệm của Trần Phong." Điền Hy Hy vơ lấy túi xách pháp bảo. "Lần là tà đạo IHC nữa, mà là một Long Mạch Hắc Ám đ.á.n.h thức ."
Điền Hy Hy lao màn mưa, lòng cô dâng lên một sự lo lắng từng . Với cô, tiền bạc quan trọng, nhưng Phó Cận... là duy nhất dám đưa thẻ đen cho cô tiêu xài vô tội vạ. Cô tuyệt đối để "ngân hàng di động" cũng chính là đồng minh hữu ích nhất của gặp chuyện.