Loạn Thế Chạy Nạn, Từng Bước Kinh Tâm - Chương 54: Dương Đức Hòa chưa chết

Cập nhật lúc: 2026-02-04 04:45:55
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Thanh Từ và Lục Xuyên càng thể rời , họ hộ tống Tôn thị vô cùng c.h.ặ.t chẽ, thái độ thể hiện rõ mười mươi.

Bốn năm trăm binh sĩ vây quanh bọn họ tầng tầng lớp lớp.

Dương Sơ Tuyết, Thẩm Thanh Từ và những khác lập tức tiến trạng thái phòng thủ. Thẩm Thanh Từ thầm nghĩ hôm nay e rằng đại sát tứ phương .

Tôn thị thấy bao vây c.h.ặ.t chẽ, kìm mà than: "Phen chạy cũng chạy thoát . Ông trời già ơi, mở mắt mà xem, chúng chỉ là dân thường thấp cổ bé họng, chỉ sống mà khó khăn đến thế."

Đến đoạn , Tôn thị bắt đầu mắng nhiếc cả ông trời.

lúc , một cưỡi đại mã từ phía phi tới, giọng mang theo vẻ kinh ngạc và vui mừng thốt lên: "A Như, nàng ?"

Tiếng mắng c.h.ử.i của Tôn thị khựng ngay lập tức, bà thể tin nổi tới.

Chỉ thấy con đại mã càng lúc càng gần, lưng ngựa là một nam t.ử trung niên mặc giáp trụ trông khá uy vũ. Tôn thị lập tức chuyển từ bi phẫn sang mừng rỡ: "Tam Nha, là cha con, là cha con kìa!"

Dương Sơ Tuyết thấy gọi tiểu danh của nương thì chút kinh ngạc, chỉ thấy giọng quen, dường như trong ký ức vụn vặt của nguyên chủ từng qua. Kết quả Tôn thị đó là cha nàng, nàng liền tìm kiếm trong ký ức về Dương Đức Hòa.

Trong ký ức, Dương Đức Hòa trông khá khôi ngô, vóc dáng cao lớn, quanh năm lụng nên trông tráng kiện. Có điều, ông đối với nương của quả thực là ngu hiếu, khiến Tôn thị chịu ít ấm ức. Chỉ riêng khuyết điểm khiến nàng thể ưa nổi Dương Đức Hòa.

Dương Đức Hòa đối với nguyên chủ thì cũng tạm , đ.á.n.h đập mắng nhiếc, nhưng mỗi khi Mã lão thái đ.á.n.h mắng nàng, ông bao giờ giúp lấy một lời, cũng từng bảo vệ.

Tuy nhiên, Dương Đức Hòa lúc chút khác biệt so với ký ức. Ông cưỡi ngựa cao, mặc giáp trụ, trông như một tiểu lãnh đạo, râu ria đầy mặt, vẻ mặt thêm vài phần uy nghiêm. Nàng kinh ngạc vì cha những c.h.ế.t mà còn một tiểu đầu mục của phản quân.

Dương Đức Hòa đầy mặt vui mừng, ngựa dừng mặt nhóm Tôn thị. Ông lưng ngựa quan sát kỹ Tôn thị, thấy bà vẫn bình an vô sự, còn xinh hơn xưa, lòng khỏi kích động: "A Như, quả nhiên là nàng, nàng ở đây?"

Tôn thị thấy đúng là Dương Đức Hòa thì lòng cũng vô cùng kích động. Bà bước tới ngựa của ông , ngẩng đầu kỹ, giải thích: "Sau khi chúng tách khỏi nương thì Phế Thành nữa mà định tới kinh đô, kết quả vây hãm ở đây. Chàng gầy ."

Dương Sơ Tuyết thấy cái gọi là cha cứ chễm chệ ngựa chuyện với nương , lòng thấy vui, bèn bảo: "Cha, xuống đây chuyện ."

Tôn thị lập tức bảo: " đúng, mau xuống đây mà xem, Tam Nha khỏi , những khỏi mà còn học nhiều bản lĩnh lắm."

Dương Đức Hòa ngựa thấy một thiếu niên ăn mặc như tiểu t.ử gọi là cha, ông kỹ , Tôn thị là Tam Nha, khỏi tò mò quan sát. Trong đường nét thấp thoáng dáng vẻ của Tam Nha ngày , vóc dáng cao hơn nhiều, cũng mập mạp hơn một chút, càng lúc càng giống nương nó. Ông lập tức đáp một tiếng, xoay xuống ngựa.

Dương Đức Hòa bước tới bên cạnh Dương Sơ Tuyết, ngắm thật kỹ, hỏi: "Tam Nha thực sự còn ngốc nữa ?"

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Tôn thị cũng cạnh Dương Sơ Tuyết, ánh mắt tràn đầy vẻ nuông chiều, chia sẻ niềm vui với Dương Đức Hòa: "Sau đừng thế nữa, Tam Nha bây giờ bản lĩnh lắm đấy."

Dương Đức Hòa thấy ánh mắt Dương Sơ Tuyết trong trẻo, nhưng ông vẻ xa lạ. Nghe lời Tôn thị, ông gật đầu nhưng gì.

Tôn thị hỏi tiếp: "Sao việc cùng đám phản quân ? Chuyện ?"

Hai chữ "phản quân" bà khẽ.

Dương Đức Hòa lập tức kéo Tôn thị một chút, hiệu: "Suỵt, nhỏ tiếng thôi. Ta hiện giờ là Ngũ bách hộ , thôi bỏ , nàng cũng hiểu."

"Cha nó , lúc chúng đều tưởng c.h.ế.t , trốn bằng cách nào ? Đã còn sống tìm chúng ?"

"Chuyện thì dài dòng lắm."

"Vậy để hãy , cả nhà ba chúng đoàn tụ thế thật quá."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/loan-the-chay-nan-tung-buoc-kinh-tam/chuong-54-duong-duc-hoa-chua-chet.html.]

Tôn thị mỉm .

Dương Đức Hòa cũng bảo: "Chẳng thế , cũng tìm các khắp nơi, giờ thì tìm thấy . Các trú chân ở ? Ta thực thi nhiệm vụ , lát nữa các theo thành."

Dương Sơ Tuyết nhanh nhảu Tôn thị: "Cha cứ lo việc , chúng tạm thời thành , vẫn còn đồ đạc kịp lấy."

Tôn thị lập tức phụ họa theo, thuận tiện kể chuyện xe bò của bọn họ đang để ở Thanh Vân Quan.

Dương Đức Hòa ngạc nhiên: "Hóa các cũng ở trong Thanh Vân Quan."

Dứt lời, ông khựng : "Hiện giờ bên ngoài Thanh Vân Quan còn quân bao vây nữa, phái vài hộ tống các về. Bây giờ thành cũng , trong thành đang loạn, các cứ ở đó lánh tạm hai ngày, đợi hai ngày nữa sẽ tới đón."

Tôn thị gật đầu đồng ý.

Thẩm Thanh Từ, Lục Xuyên và những khác vốn tưởng một trận ác chiến, ngờ là cha ruột của Dương Sơ Tuyết, lúc tâm trạng mỗi đều khác .

Chu thị thầm cảm thán trong lòng, cùng Tôn thị đúng là nào cũng gặp dữ hóa lành.

Chỉ Ngưu Hiểu Hiểu là tâm trạng phức tạp khôn tả. Trong mắt nàng, phản quân chính là kẻ thù g.i.ế.c cha, nay thống lĩnh của kẻ thù là cha của ân nhân, lòng nàng trĩu nặng.

Lúc , một vệ binh bên cạnh ghé tai Dương Đức Hòa : "Đại nhân, những chính là kẻ g.i.ế.c Vương bách hộ."

Dương Đức Hòa liếc nhóm Tôn thị, kinh ngạc hỏi: "Ngươi chắc chứ?"

Vệ binh gật đầu: "Chính xác, tay hạ quyền Vương bách hộ chỉ điểm."

Nói xong còn chỉ cho Dương Đức Hòa xem. Dương Đức Hòa thấy trong đám quân của vài tên thuộc hạ của Vương đồ tể đang nhóm Tôn thị với vẻ căm phẫn, ông cau mày : "Được , ."

Ông phất tay hiệu cho tên lính lui xuống.

Dương Đức Hòa kéo Tôn thị một góc, sắc mặt trầm xuống hỏi: "A Như, Vương đồ tể là do các g.i.ế.c ?"

Dù hỏi nhưng trong lòng ông thực sự tin. Vương đồ tể mang theo cả trăm , nhóm Tôn thị chỉ phụ nữ yếu đuối và thiếu niên, cho dù hai nam nhân trưởng thành cũng thể g.i.ế.c nhiều như . Thực lực của Vương đồ tể ông rõ, sức mạnh phi thường, ba năm nam nhân trưởng thành đối thủ.

Tôn thị : "Là g.i.ế.c chúng , chúng bất đắc dĩ mới phản kháng."

Nghe Tôn thị thừa nhận, Dương Đức Hòa vẫn tin, nhưng ông vẫn kinh ngạc hỏi: "Sao thể chứ? Hắn mang theo nhiều như , nhận nàng ?"

Tôn thị tức giận: "Sao nhận , bảo với là hiểu lầm vẫn đòi g.i.ế.c chúng ."

Nói đoạn, bà thuật y nguyên lời của Vương đồ tể.

Dương Đức Hòa vẫn tin, Vương đồ tể rõ Tôn thị là thê t.ử của ông , thể thèm khát bà ? Ông cảm thấy chắc chắn là Tôn thị hiểu lầm.

Ông bảo: "Chắc chắn là nàng hiểu lầm , Vương đồ tể hạng như ."

Tôn thị ngờ giải thích mà Dương Đức Hòa vẫn tin, bà chút sinh khí.

Dương Đức Hòa thấy sắc mặt Tôn thị , bèn đỡ: "Thôi bỏ , c.h.ế.t thì cũng c.h.ế.t , sẽ nghĩ cách dọn dẹp hậu quả cho các . Các cứ về Thanh Vân Quan , hai ngày nữa sẽ tới đón nàng."

 

Loading...