Lời Nguyền Của Dê Nữ - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-02-02 15:10:40
Lượt xem: 1,568

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

mở miệng, định

 

Cha đột nhiên lao tới, đạp mạnh n.g.ự.c .

 

phun một ngụm m.á.u, ngã lăn xuống đất.

 

“Nói thật với Thất gia gia !”

 

Giọng cha lớn, hai chữ ‘ thật’ ông đặc biệt nhấn mạnh.

 

hiểu ý ông .

 

ôm n.g.ự.c, yếu ớt : “Không chuyện gì xảy cả.”

 

Thất gia gia lâu, cảm thấy gì đó nhưng thấy bệnh của đều khỏi, ông cũng thêm gì.

 

Ông tới bàn, cầm đao Kim Cang, chấm chu sa pha m.á.u, bắt đầu khắc chữ lên bia đá.

 

Cha ghé , hỏi: “Thất gia gia, là xong chứ?”

 

Thất gia gia lắc đầu: “Chỉ là tạm thời xoa dịu oán khí của Dê Nữ. là con gái của Dê Vương, nếu Dê Vương chuyện, nhất định sẽ tới báo thù.”

 

Mắt cha đảo một vòng: “Vậy thì chúng lên núi phóng hỏa, thiêu c.h.ế.t Dê Vương luôn là . Biết còn bắt thêm vài Dê Nữ nữa.”

 

Sắc mặt Thất gia gia tái xanh: “Nếu ông chán sống thì cứ ! , sẽ tới cứu các nữa!”

 

Cha lúc mới im miệng.

 

Khắc xong bia, Thất gia gia dậy : “Được , dựng bia mộ Dê Nữ, đừng quấy rầy cô nữa.”

 

Mọi thở phào nhẹ nhõm, ai về nhà nấy.

 

Thất gia gia bỗng đầu .

 

11

 

Ông tới mặt : “Dê Nữ là cháu, cháu báo thù cho bà ?”

 

sững .

 

nhớ những đau khổ chịu trong hang núi, nhớ thể bà lở loét, nhớ ánh mắt của bà khi c.h.ế.t.

 

gật đầu thật mạnh.

 

Thất gia gia lấy từ trong n.g.ự.c một cây sáo ngọc, nhét tay .

 

“Đêm trăng tròn, tới mộ Dê Nữ thổi sáo. Thổi đủ chín , Dê Vương sẽ tới. Đến lúc đó, kể hết chuyện cho Dê Vương, sẽ cháu báo thù.”

 

Nói xong, Thất gia gia rời .

 

nắm c.h.ặ.t cây sáo, tim đập dồn dập.

 

Báo thù. 

 

Cuối cùng cũng thể báo thù cho .

 

12

 

nửa tháng , đêm thổi sáo thứ sáu, trong làng c.h.ế.t.

 

Dương đồ tể phát hiện c.h.ế.t trong nhà, cả cái đầu biến thành đầu dê, mắt trợn trừng.

 

Trước đây, ông tiêu nhiều tiền nhất cho Dê Nữ.

 

Sau đó là Vương Mặt Rỗ, Lưu Lưng Gù…

 

Toàn bộ c.h.ế.t đều là những kẻ ngoài tìm Dê Nữ đêm chép kinh.

 

Cả ngôi làng rơi hoảng loạn.

 

Đàn bà lóc om sòm, rằng Dê Nữ tới báo thù .

 

Cha tin tà ma, ông tập hợp bộ đàn ông trong làng, xách theo một thùng m.á.u ch.ó, lên núi. Họ tạt m.á.u ch.ó lên bia mộ Dê Nữ, đào cả hài cốt của bà lên.

 

Cha vung gậy gỗ, đập mạnh từng cái đống xương.

 

“Cho mày yêu quái! Cho mày hại !”

 

Những đàn ông khác cũng xông lên, đá đạp, đập phá, giày vò suốt một ngày một đêm.

 

Ngày hôm , trong làng quả nhiên còn ai c.h.ế.t nữa.

 

Dân làng thi khen cha .

 

“Lão Lý đúng là cao tay!”

 

, loại Dê Nữ , đối xử như thế!”

 

ngoài đám đông, lặng lẽ tất cả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/loi-nguyen-cua-de-nu/chuong-4.html.]

 

Đợi đến đêm, leo lên núi.

 

Trăng tròn, giống như một con mắt khổng lồ.

 

mộ , lấy cây sáo .

 

Tiếng sáo vang lên trong đêm, trong trẻo mà thê lương.

 

Rất nhanh thôi, Dê Vương sẽ tới.

 

13

 

Trước khi Dê Vương tới, trong làng xuất hiện một thầy t.h.u.ố.c.

 

Ông mặc quần áo rách rưới, lưng đeo hòm t.h.u.ố.c, bày một cái sạp ở đầu làng, xem bệnh cho .

 

Dân làng vây quanh trò chuyện: “Thầy lang từ tới ?”

 

khắp nơi, chỗ nào cần thì tới.”

 

Thầy t.h.u.ố.c , hỏi: “Làng các đây từng xảy bệnh lạ ?”

 

Dân làng , thi kể chuyện về Dê Nữ.

 

“Có chứ, đáng sợ lắm, nhiều mọc u cục hình đầu dê.”

 

giờ giải quyết xong , tụi đập nát xương cốt Dê Nữ .”

 

Thầy t.h.u.ố.c xong, ánh mắt dần trở nên sâu thẳm.

 

Ông gì, chỉ gật đầu.

 

Tối đó, lên núi.

 

mộ , nhưng thổi sáo, chỉ lặng lẽ , về phía ngôi làng xa xa.

 

“Đừng thổi nữa.”

 

Sau lưng đột nhiên vang lên giọng .

 

đầu , thấy thầy t.h.u.ố.c phía .

 

Ông , ánh mắt phức tạp: “Nếu thổi tiếp, cháu sẽ thể luân hồi nữa.”

 

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

lạnh: “Luân hồi thì chứ? Kiếp vẫn sẽ hại, vẫn sẽ chịu khổ. Chi bằng cứ thế , báo thù cho hả giận.”

 

Thầy t.h.u.ố.c sững , hốc mắt đột nhiên đỏ lên.

 

“Mẹ cháu chịu quá nhiều đau khổ… Ông chỉ mong kiếp sống t.ử tế, tiếp tục…”

 

Giọng ông nghẹn .

 

chằm chằm ông : “Ông là ai?”

 

Thầy t.h.u.ố.c hít sâu một : “ là cha ruột của cháu.”

 

14

 

Cả cứng đờ.

 

“Không thể nào! Cha của chẳng là Dê Vương ? Sao là con ?”

 

Thầy t.h.u.ố.c lắc đầu: “Dê Vương là của cháu, tức là bà ngoại cháu.”

 

Ông chậm rãi kể chuyện cũ.

 

Ba mươi năm , khi lên núi hái t.h.u.ố.c, ông thương, Dê Vương cứu.

 

Dê Vương chăm sóc ông, hai dần nảy sinh tình cảm, sinh .

 

đó tộc dê phát hiện. Để bảo vệ họ, bà ngoại đưa họ rời .

 

Trên đường chạy trốn, ông và lạc , từ đó bao giờ tìm .

 

“Ông với bà ngoại cháu, với cháu.”

 

Thầy t.h.u.ố.c : “Cho nên ông vẫn luôn tìm các cháu, bù đắp…”

 

Ông nắm lấy tay : “Nếu cháu tiếp tục thổi sáo, gọi tộc dê tới, thì đưa sáo cho cháu sẽ nhân cơ hội đó bắt trọn bọn họ! Lão già đó lấy nội đan của tộc dê!”

 

sững sờ: “Thất gia gia… chẳng đang giúp cháu báo thù ?”

 

“Ông lừa cháu đấy!”

 

Thầy t.h.u.ố.c kích động : “Ông dùng chu sa và pháp khí khắc bia cho cháu là để trấn tà! Hơn nữa còn trộn cả m.á.u của cháu lấy cả mạng của cháu!”

 

Đầu óc trống rỗng, thì tất cả chỉ là một cái bẫy.

 

Loading...