Lòng người đáng giá bao nhiêu? - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-01-30 09:40:26
Lượt xem: 54
01
Mẹ chuyển cho ba triệu tệ.
Vừa nhận tiền, hề do dự, lập tức trả thẳng bộ để mua căn hộ mặt bằng ngắm suốt ba tháng.
Vị trí , sát ga tàu điện ngầm, thông gió hướng Nam – Bắc, một ban công lớn đến mức chỉ cần thấy là nỡ rời mắt.
Cầm sổ đỏ tay, quyển sổ bìa đỏ chỉ ghi mỗi tên . đặt nó lên tủ đầu giường, cảm giác như một tảng đá lớn trong lòng cuối cùng cũng hạ xuống.
Tối đó, Phương Thành về nhà, cửa thấy quyển sổ đỏ.
Anh sững , cầm lên lật xem, cơ mặt lập tức căng cứng.
“Em mua nhà ?”
“Ừ, mua .” đang tẩy trang, qua gương.
“Trả hết một ?”
“Ừ, trả hết.”
Tiếng thở của đột nhiên nặng nề, như cái ống bễ thủng.
Anh cầm sổ đỏ xông phòng tắm, nước văng cả lên mặt .
“Thẩm Vi! Ba triệu đó là tiền dành cho bố dưỡng già! Sao em thể dùng?”
Anh hét to đến mức gân cổ nổi lên.
.
Không nhịn , bật thành tiếng.
từ tốn lau sạch dầu tẩy trang mặt, gương mặt đang méo mó vì tức giận của .
“Phương Thành, hỏi nữa xem.”
“ hỏi em dám dùng tiền đó!”
“Không câu đó, câu cơ.”
Anh khựng , vẻ kịp phản ứng.
“Anh , đó là tiền của .” nhắc giúp , “ hỏi , đó là tiền của ?”
Lửa khí thế trong lập tức hạ xuống một nửa, ánh mắt bắt đầu lảng tránh.
“Chúng … sắp cưới mà, là một nhà, tiền của em chẳng là tiền của ?”
“Ồ?” gật gù, “Tiền của em là tiền của , ba năm nay hỏi mật khẩu thẻ lương của , chịu ?”
Mặt đỏ bừng, môi run run: “Cái đó khác! Đó là tài sản hôn nhân của !”
“Hay lắm.” vỗ tay, “Ba triệu cũng là tài sản hôn nhân của . Là cho của hồi môn. Vậy nó liên quan gì đến chuyện dưỡng già của bố ?”
“Em cãi cùn!” Anh ném mạnh sổ đỏ lên bồn rửa, “Bố nuôi khổ cực bao nhiêu! Chúng kết hôn chẳng lẽ nên báo hiếu họ? Dùng tiền đó lo cho họ dưỡng già hợp tình hợp lý ?”
“Hợp tình hợp lý?” cảm thấy như một trò thế kỷ. “Phương Thành, quên ? Bố năm nay mới năm mươi hai, khỏe mạnh, cả hai đều lương hưu. Còn em trai mà nâng như trứng , mới nghiệp đại học, việc . Cái gọi là tiền dưỡng già , là để dưỡng già cho họ, để mua nhà cưới vợ đẻ con cho em trai ?”
Sắc mặt lập tức trắng bệch.
Như thể ai đ.ấ.m thẳng bụng, nghẹn đến thở nổi.
Nhìn bộ dạng của , trong lòng lạnh hẳn .
rút điện thoại , mở WeChat gửi cho .
Gửi ảnh chụp sổ đỏ, kèm theo biên lai thanh toán bộ tiền mua nhà.
Kèm một dòng chữ: Mẹ, xong .
Mẹ trả lời gần như ngay lập tức, là một đoạn ghi âm.
bật loa ngoài.
Giọng vang lên rõ ràng, dứt khoát, lớn, nhưng trong gian yên tĩnh của phòng tắm, từng chữ như tát thẳng mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-nguoi-dang-gia-bao-nhieu/chuong-1.html.]
“Con gái, lắm. Nhớ lấy, tiền là cho con để chỗ dựa. Không tiền cứu tế cho nhà . Ai động đến tiền , tiên tự hỏi xem xứng .”
Mặt Phương Thành từ trắng chuyển sang tím tái như gan heo.
Anh trừng mắt điện thoại , như xuyên qua nó.
tắt điện thoại, thẳng .
“Giờ rõ ? Số tiền họ Thẩm, họ Phương. Không liên quan gì đến , đến bố , em trai .”
cứ tưởng sẽ nổi đóa, hoặc đập cửa bỏ .
.
Anh , trong mắt là một thứ lạnh lẽo từng thấy.
Rất lâu , : “Thẩm Vi, em giỏi lắm.”
Nói khỏi phòng tắm, phòng ngủ, khóa trái cửa .
nguyên tại chỗ, lắng sự im lặng phía cánh cửa.
, chuyện … kết thúc.
02
sofa phòng khách suốt cả đêm.
Trời sáng, cửa phòng ngủ mở .
Phương Thành bước ngoài, quầng mắt thâm sì, râu ria lởm chởm, áo thun nhăn nhúm như giẻ lau.
Anh , thẳng tới mặt , “bịch” một tiếng, quỳ xuống.
giật , lùi một chút.
“Vi Vi, sai .” Anh ngẩng lên , mắt đầy tia m.á.u đỏ, “Hôm qua hồ đồ, khốn nạn, .”
Nói xong liền tự tát mặt .
Bốp.
Bốp.
Hai cái mạnh.
cau mày, gì.
“Anh đúng là đầu heo, nghĩ tới ba triệu đó là … cuống lên.” Giọng nghẹn ngào, quỳ tiến thêm hai bước định nắm tay , “Anh thật sự tiền của em, chỉ là… chỉ là áp lực quá lớn.”
“Áp lực lớn?” hỏi.
“ .” Anh gật đầu liên tục, “Bố , em trai , ai cũng trông . Lương nhiêu đó, sợ… sợ cho em cuộc sống , sợ cưới mà bố vẫn ở căn nhà cũ nát , sợ em trai việc coi thường…”
Anh kể, kể đến mức tự cũng cảm động.
“Cho nên trông chờ ba triệu cho, để lấp cái hố đáy nhà ?” bình tĩnh .
Anh nghẹn họng, vẻ bi thương mặt đông cứng .
“Anh ý đó…” vội vàng biện minh, “Anh chỉ nghĩ chúng là một nhà , tiền của em mang xoay vòng , giúp bố đổi nhà, giúp em trai tìm đường … , nhất định kiếm trả cho em.”
“Trả?” lạnh, “Phương Thành, lương một tháng mười hai nghìn, trừ tiền nhà nước điện ăn uống còn dư năm nghìn. Ba triệu, ăn uống trả năm mươi năm. Anh chắc sống tới ngày đó ?”
Mặt tái mét.
“Vi Vi, em tính toán như ? Giữa chúng còn rạch ròi thế ? Em đau lòng lắm.”
“Đau lòng?” dậy, xuống , “Tối qua chỉ thẳng mặt gào lên động ‘tiền dưỡng già của bố ’, nghĩ đau lòng ? Phương Thành, trong lòng , tiền cho , đương nhiên là để nuôi cả nhà ?”
Anh há miệng, gì.
kéo rèm cửa phòng khách , ánh nắng chiếu ch.ói mắt.
“Phương Thành, chúng yêu năm năm, tưởng hiểu . Bây giờ mới , chẳng hiểu chút nào.”
Thấy cứng rắn, hoảng hốt, ôm c.h.ặ.t lấy chân .
“Vi Vi, đừng như ! Anh thật sự sai ! Cho thêm một cơ hội! Anh thề bao giờ nhắc tới tiền đó nữa! Nhà là của em, tiền cũng của em, cần gì hết, chỉ cần em!”