Lòng người đáng giá bao nhiêu? - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-01-30 09:41:42
Lượt xem: 48
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
05
Sau khi nhà Phương Thành rời , trong căn nhà trống trải chỉ còn , và luật sư Vương.
như rút cạn sức lực, ngã phịch xuống sofa.
Mẹ tới, rót cho một cốc nước ấm đưa tay .
“Bị dọa ?”
lắc đầu, ôm cốc nước, ấm trong lòng bàn tay khiến tâm trạng hỗn loạn của dịu đôi chút.
“Không, chỉ là cảm thấy… ghê tởm.”
Năm năm tình cảm, mặt lợi ích trần trụi, x.é to.ạc thương tiếc, lộ bộ mặt xí và bẩn thỉu nhất.
Luật sư Vương thu dọn giấy tờ xong, với :
“Hôm nay chỉ mới là buổi phổ biến pháp luật sơ bộ, mục đích chủ yếu là răn đe.”
“Nhìn phản ứng của đối phương, e là gia đình sẽ dễ dàng bỏ cuộc.”
“Sau thể sẽ còn quấy rối, ví dụ tới công ty hoặc chỗ ở của cô Thẩm Vi.”
“Đề nghị cô giữ bộ tin nhắn, cuộc gọi, cần thiết thì ghi âm bằng chứng.”
“Nếu họ tới, tuyệt đối đừng đối mặt một , hãy báo cảnh sát hoặc liên hệ ngay.”
Mẹ gật đầu.
“Làm phiền , luật sư Vương.”
“Sự an của con gái , nhờ .”
“Đó là trách nhiệm của .”
Luật sư Vương mỉm khách khí, gật đầu với rời .
Tiễn luật sư xong, mới xuống cạnh .
Bà như tưởng, c.h.ử.i mắng nhà họ Phương vô liêm sỉ, mà chỉ lặng lẽ .
“Con gái, hối hận ?”
sững một chút, bà hỏi hối hận vì mua nhà, hối hận vì năm năm tình cảm.
“Vì loại đó, vì mối quan hệ thối rữa từ gốc, đáng.”
uống một ngụm nước, khẽ.
“Vậy là .”
Mẹ thở phào.
“Mẹ sợ con cãi với , cũng sợ con trở mặt.”
“Mẹ chỉ sợ con tỉnh táo, cái gọi là tình cảm che mắt, lao thẳng hố lửa, đến lúc đó nuốt sạch còn cả xương.”
Bà thở dài tiếp tục:
“Hồi với bố con cưới , nhà nghèo lắm.”
“Bà ngoại lén đưa cho một đôi vòng vàng, là để của để dành.”
“Bà nội con chuyện, ngày nào cũng mỉa mai, giấu tiền riêng, coi nhà chồng là nhà.”
“Sau đó bố con , liền mặt cả nhà cãi thẳng .”
“Bố con : ‘Đó là tiền cô cho chỗ dựa, để con trai bà chiếm lợi.’”
“Từ ngày đó mới , đàn ông thể sống cả đời.”
lặng lẽ , mắt nóng lên.
“Một đàn ông, khi lợi ích của gia đình gốc và gia đình nhỏ xung đột, phản ứng đầu tiên của chính là nhân phẩm của .”
Mẹ kết luận dứt khoát.
“Phương Thành, trượt .”
.
Trượt t.h.ả.m hại.
Hôm nay trong phòng khách, sự vô lý của bố , một nào thật sự về phía .
Cái gọi là “hòa giải” của , bản chất là nhượng bộ, thỏa hiệp, để thỏa mãn lòng tham của cả nhà .
tựa lưng sofa, nhắm mắt .
Năm năm kỷ niệm như thước phim tua nhanh trong đầu.
Những khoảnh khắc từng khiến thấy ngọt ngào, giờ nghĩ , đều giống như t.h.u.ố.c độc bọc đường.
Anh từng đùa nửa thật khi thưởng: “Vợ , đến lúc nộp quốc khố .”
Anh thường than bố vất vả thế nào, em trai khổ .
Anh khen độc lập giỏi giang, nhưng luôn ám chỉ nên nghĩ nhiều hơn cho “đại gia đình tương lai của chúng ”.
Hóa , tất cả dấu hiệu từ sớm.
Chỉ là bộ lọc tình yêu che mắt, cố tình bỏ qua những tín hiệu nguy hiểm .
Ba triệu , giống như hòn đá thử vàng rơi từ trời xuống, thương tiếc đập vỡ lớp ngụy trang.
Tối đó, về căn nhà trọ chúng từng ở chung.
Ở đó vẫn còn vài món đồ của cần thu dọn.
Vừa mở cửa, ngửi thấy mùi khói t.h.u.ố.c nồng nặc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-nguoi-dang-gia-bao-nhieu/chuong-4.html.]
Phương Thành trong phòng khách tối om, chân đầy đầu lọc t.h.u.ố.c lá.
Thấy , bật dậy, lao tới ôm , nhưng nghiêng tránh .
“Vi Vi, giải thích.”
Giọng khàn đặc, đầy van xin.
“Bố vốn tư tưởng cũ kỹ như thôi, họ ác ý.”
“Họ chỉ là… chỉ là sống hơn.”
“Chuyện hôm nay là sai, nên gọi họ tới.”
“Anh họ xin em!”
Nói định quỳ xuống.
“Đừng.”
lạnh lùng ngăn .
“Phương Thành, chúng kết thúc .”
Toàn chấn động, dám tin .
“Em… em gì?”
“Chỉ vì một căn nhà thôi ?”
“Năm năm tình cảm của chúng , cứ bỏ ?”
“Không vì một căn nhà.”
thẳng , từng chữ rõ ràng.
“Là vì lấy là thể che gió chắn mưa cho .”
“Không kẻ kéo cơn bão của gia đình .”
“Anh kẻ hèn!”
Anh kích động phản bác.
“Không ?”
.
“Khi bố ép thêm tên, ở ?”
“Khi lăn loạn, ở ?”
“Khi cả nhà tính kế tài sản hôn nhân của , ở ?”
“Phương Thành, từ đầu tới cuối chỉ cạnh bố , họ công kích .”
“Thỉnh thoảng giả vờ khuyên vài câu.”
“ về bản chất, và họ là cùng một phe.”
Lời như d.a.o, đ.â.m thẳng khiến mặt trắng bệch.
Anh bắt đầu đ.á.n.h tình cảm, kể từ thời đại học tới giờ, yêu thế nào, chúng từng mơ về tương lai .
Điện thoại rung liên tục, cần cũng là gọi, đang chỉ đạo từ xa.
thêm một câu vô nghĩa nào nữa.
rút điện thoại , ngay mặt , lượt chặn , , bố và bộ họ hàng nhà .
“Vi Vi! Em thể đối xử với như !”
Thấy tuyệt tình đến thế, hoảng loạn, lao tới định giật điện thoại.
lùi một bước, lạnh lùng .
“Phương Thành, đừng để cuối cùng cũng khinh thường .”
“Ngày mai sẽ gọi công ty chuyển nhà, dọn hết đồ của .”
“Hợp đồng thuê còn một tháng.”
“Thời gian còn , tự ở .”
Nói xong, gương mặt tuyệt vọng xen lẫn oán hận của nữa, mở cửa bước ngoài.
Sau lưng, vang lên tiếng gào điên cuồng của và tiếng đồ đạc vỡ nát.
đầu.
Cuộc đời mới của , bắt đầu từ khoảnh khắc .
06
tưởng khi chặn hết tất cả , cuộc sống của sẽ yên trở .
đ.á.n.h giá quá thấp độ trơ trẽn của nhà Phương Thành.
Hôm , như bình thường.
Công ty trong một tòa nhà văn phòng cao cấp giữa trung tâm thành phố, kiểm soát nghiêm ngặt.
Cuộc họp buổi sáng kết thúc, cầm ly cà phê chỗ , liền thấy mấy đồng nghiệp trong bộ phận tụ , chỉ trỏ về phía tầng , bàn tán rôm rả.
“Có chuyện gì ? Sao bà cô đất lóc thế?”
“Không rõ nữa, bên cạnh một đàn ông kéo mãi dậy nổi, chắc là con trai.”
“Hình như là tới tìm ai đó, bảo vệ cho nên ầm lên ngay sảnh.”
Tim chợt lặng , một dự cảm trào lên.
bước đến cửa sổ xuống, đồng t.ử lập tức co rút.