Gấu trúc đỏ tin, đôi mắt liền mở tròn xoe:“Sắp khai trương á? Thế quản lý đang ở ?”
Tiểu Hoàng đáp tỉnh bơ: “Chị báo tin cho mấy con khác , tui đang báo tinh giúp chị ó!”
Gấu trúc đỏ lập tức nhào dậy, nghiêm túc giơ tay: “ cũng giúp chị gái!”
Tiểu Hoàng vẫy đuôi: “Tiểu Năng, ngoan thật nha!”
Gấu trúc đỏ hì hì: “Vậy để , về nghỉ . Cậu chạy suốt nãy giờ chắc mệt , việc cứ giao cho !”
Tiểu Hoàng lắc đầu quầy quậy: “Tui hong mệt! Tui thích giúp chủ nhân việc! Tiểu Năng, chúng cùng !”
Gấu trúc đỏ lập tức xụ mặt, phi thẳng lên định bỏ xa Tiểu Hoàng, nhưng nó quên mất: ch.ó thì nổi tiếng nhanh và dai sức. Kết quả: gấu trúc đỏ chạy mệt bở tai, còn ch.ó vàng nhỏ thì vẫn “phi như bay”, thở hổn hển : “Ủa, Tiểu Năng, rủ tui chạy thi nữa hả? Cậu thật sự quá luôn!”
Gấu trúc đỏ chỉ im lặng, mặt lạnh tanh.
Tiểu Hoàng buông tha, dí sát hỏi han: “Tiểu Năng, với gấu trúc là họ hàng gì ?”
Trong đầu nó thì nghĩ đơn giản: từng chơi với thì chắn chắn thành bạn bè, bạn bè thì quan tâm .
Gấu trúc đỏ mặt chỗ khác, nó vẫn hí hửng dí sang bên đó hỏi tiếp:“Cậu là gấu trúc đỏ, còn là gấu trúc, lớn lên cũng biến thành trắng đen giống nó ? Trời, biến hình dữ !”
Gấu trúc đỏ mà ngứa móng, suýt nữa cào cái gì đó cho bõ tức.
Chó vàng nhỏ vẫn tha: “Thế cũng là quốc bảo hả, Tiểu Năng?”
Gấu trúc tức quá quát lên, vung trảo:“ !!”
Tiểu Hoàng ngẩn tò te: “Không hả? Thế thì càng ! Cậu quốc bảo mà tên vẫn chữ ‘gấu trúc’, chắc nhiều nhờ gấu trúc mà đến . Cậu may mắn quá trời luôn!”
Gấu trúc đỏ: ……
Thề là chỉ vả cái mõm con ch.ó một cái cho nó im!
Tiểu Hoàng vẫn hí hửng: “Ủa, im , Tiểu Năng?”
Gấu trúc đỏ: …… Im cho khỏi mấy câu tào lao của ngươi đó!
Chó vàng nhỏ cái đuôi dài của gấu trúc đỏ, thấy ngứa ngứa móng, bèn cố ý tụt , giơ chân dí lên cái đuôi.
Tiểu Năng phắt , thấy ch.ó bày cái mặt vô tội giơ móng lên, lập tức nhe nanh định dạy dỗ nó một trận.
lúc đó, giọng Chúc Ngu vang lên: “Tiểu Năng, Tiểu Hoàng, hai đứa em chạy hả?”
Tiểu Hoàng thấy Chúc Ngu liền phi tới, đuôi quẫy như quạt: “Chủ nhân! Bọn em đang báo tin cho mấy con khác! Tiểu Năng cũng cùng em đó nha!”
Gấu trúc đỏ lập tức đổi mặt, ngoan hiền dễ thương: “Chị ơi, em cũng giúp chị, em thể báo tin cho mấy chị khác nữa.”
Chúc Ngu từ chỗ khác về, gặp ngay hai con nên xổm xuống, xoa đầu xoa tai gấu trúc đỏ: “Thấy nhiều động vật thế , em sợ ?”
Gấu trúc đỏ siết c.h.ặ.t móng: “Em sẽ cố gắng vượt qua sợ hãi, vì em giúp chị gái việc, cũng phục vụ thật nhiều khách đến thăm!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-cong/chuong-135.html.]
Chúc Ngu xong mềm lòng hẳn. Thấy nó dễ thương tinh thần cầu tiến, liền dẫn nó theo, an ủi: “Tiểu Năng, đừng ép quá. Sau khai trương, nếu thấy đông mà em sợ thì cứ trốn cũng . Ở vườn thú còn nhiều con khác mà.”
Gấu trúc đỏ nghiêm túc : “Em sẽ trốn! Em giúp vườn thú kiếm tiền!”
Chúc Ngu: ……
Trời ạ, trong vườn thú mà cũng đứa tinh thần cầu tiến thế .
“Thôi, Tiểu Năng, em lo cho bản là .”
⸻
Sau khi thông báo gần xong, chỉ còn vài con gặp, trong đó chồn Bạch Châm.
Chúc Ngu lo lắng Bạch Châm hợp với gấu trúc đỏ, lỡ gặp đ.á.n.h thì mệt.
thật bất ngờ, khi thấy gấu trúc đỏ, Bạch Châm chỉ liếc một cái, dán mắt Chúc Ngu.
“Sắp khai trương hả? Được, . Đến hôm đó chắc chắn khối tới xem . Ai bảo là động vật quý hiếm, thuộc diện bảo hộ cấp 1 cơ chứ!”
Chúc Ngu mà thấy kỳ. Bình thường Bạch Châm ít khi khoe phận, nay tự tin quá mức.
Quả nhiên, nó hỏi tiếp: “Này Chúc Ngu, nhiều fan lắm đúng ? Họ sẽ đến chứ? À, nhớ gọi cả Cục trưởng Tôn nha, ông vốn thích nhất đó!”
Chúc Ngu: “Cục trưởng Tôn bận lắm, nhưng khi nào thời gian rảnh ông chắc chắn sẽ tới xem em.”
Nếu ông Tôn mà chồn còn nhắc tên mãi, chắc cảm động lắm.
Chồn nhỏ gật gù, thẹn thùng:“Vậy thì , fans của cũng ít mà.”
Gấu trúc đỏ chen : “Ơ chị ơi, con chồn kêu chị là Chúc Ngu ?”
Chúc Ngu xoa đầu nó: “Vì đây là tên chị mà.”
Gấu trúc đỏ bĩu môi: “Nó thật là vô lễ quá ! Sao dám gọi thẳng tên chị chứ. Là chị quản lý đưa chúng về vườn thú, cho chúng ăn, động vật cũng cảm ơn mới đúng nha!”
Nó xong còn mặt ngoan hiền, dáng một con gấu trúc nhỏ điều, “hiểu chuyện” vô cùng.
Bạch Châm xong tức lắm, nhưng… nó đ.á.n.h , đành nghẹn.
Chúc Ngu , xoa dịu: “Không Tiểu Năng. Bạch Châm cũng là một bé ngoan. Là chị chủ động đón nó từ Cục Lâm nghiệp về đây, nó ở cùng chị thì chị vui. Giờ tiền sinh hoạt của nó còn Cục Lâm nghiệp chuyển đều đặn nữa. Với cả, gọi tên chị cũng là vô lễ . Tiểu Năng, em cũng thể gọi tên chị mà.”
Nghe câu đó, Bạch Châm sướng rơn, cảm thấy cả thoải mái. , nó chính là bảo bối ngoan ngoãn của quản lý!
“À đúng Chúc Ngu, cái mô hình bằng lông nhờ ngươi xong ?” Chồn hứng khởi hỏi.
Chúc Ngu: “Sắp xong , còn thiếu mỗi cái đuôi thôi. Gần đây bận quá nên ráp kịp.”
Chồn nhỏ hí hửng: “Hay quá, còn rụng thêm khối lông nữa, gom cho ngươi!”
Chúc Ngu nghĩ thầm: Trời, nó để tâm dữ . Hy vọng lúc thấy mô hình sẽ nổi cáu.
Gấu trúc đỏ tò mò chen : “Chị ơi, mô hình lông đó là cái gì ? Em cũng rụng nhiều lông lắm nè!”