Lông Xù Xù Đều Đến Vuờn Thú Của Tôi Làm Công - Chương 274
Cập nhật lúc: 2026-04-16 23:35:34
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Là vì Ban Ban từ đầu đến cuối vẫn hề phản kháng. Dù vui lắm thì cũng chỉ rì rầm vài tiếng, tuyệt nhiên hề giơ móng vuốt.
… chuyện là quá hợp khoa học ?
Chính xác hơn mà , nó trái với nhận thức nay của Chu Triệu.
Việc tắm cho hổ từng xuất hiện ở trung tâm cứu hộ, nhưng thông thường đều là hổ con, hổ trưởng thành thì cực kỳ hiếm thấy.
Không tiêm t.h.u.ố.c gây mê là vì hiện tại thể trạng của Ban Ban yếu. Thế nhưng, thể thản nhiên xoa đầu, xoa tai nó, thậm chí còn lau cả mặt cho nó chứ?
Hơn nữa còn là kiểu động tác chẳng khác gì lớn lau mặt cho trẻ con — khăn ướt quệt loạn cả lên mặt. Ban Ban trẻ con, cặp nông và móng vuốt sắc bén luôn nhắc nhở rằng nó cực kỳ nguy hiểm.
Hành động của Chúc Ngu cũng chẳng hề chuẩn mực cho lắm, càng giống như đang đối xử với một đứa trẻ nhỏ. Thế mà Ban Ban nổi giận, thậm chí còn phối hợp ngoan ngoãn.
“Chủ nhiệm Chu, giúp lấy găng tay sạch với.” Chúc Ngu .
Chu Triệu vội vàng đưa cho cô.
Vì đang ở phòng bệnh cách ly, thêm Ban Ban còn vết thương nên thể trực tiếp cho xuống nước tắm rửa, chỉ thể lau . Tuy thể sạch sẽ tỉ mỉ như tắm nước, nhưng cũng đủ để khử mùi và sạch lớp lông nó.
Thấy động tác của Chúc Ngu vô cùng thuần thục, Chu Triệu cũng chậm rãi ướt khăn, đặt lên lưng Diễm Diễm. Ở đây từng mảng rụng lông vì bệnh, nhất là khi rửa sạch thì bôi t.h.u.ố.c. do lúc Ban Ban đưa về tâm trạng nóng nảy, nên kịp xử lý những chỗ , chỉ băng bó những vết thương nghiêm trọng nó.
Chu Triệu dùng khăn ướt nhẹ nhàng lau qua, thể cảm nhận rõ sức mạnh cơ bắp của con hổ tay . Ban Ban cảm nhận động tác của ông, nhưng vẫn phản ứng gì, điều khiến Chu Triệu an tâm hơn đôi chút, lau càng lúc càng cẩn thận và tỉ mỉ.
Ông từng là nhân viên chăm sóc động vật, đào tạo bài bản chuyên nghiệp. Dù mấy năm nay công việc gián đoạn, nhưng ông từng bỏ quên những kỹ năng . So với Chúc Ngu là chuyển nghề giữa chừng thì ông vẫn chuyên nghiệp hơn nhiều.
Chu Triệu kiên nhẫn xoa phần cổ của Ban Ban, tay theo phản xạ xoa bóp, massage giúp nó thả lỏng cơ bắp. Bình thường hổ thích kiểu massage .
Ban Ban khẽ động đầu, ông. Chu Triệu lập tức dừng tay. Trong cổ họng Ban Ban phát một tiếng trầm trầm, đầu, tiếp tục gác đầu lên móng vuốt.
Chu Triệu cẩn thận hỏi Chúc Ngu: “Quản lý Chúc, Ban Ban thế là…”
Chúc Ngu mỉm : “Ban Ban thấy ông massage thoải mái.”
Sắc mặt Chu Triệu đổi ngay tức khắc. Vừa ông còn chút thấp thỏm, giờ phút chuyển sang kinh ngạc lẫn vui mừng: “Thật ?”
“Thật mà.” Chúc Ngu : “Ban Ban là hổ, nếu nó thoải mái, nó sẽ phản kháng ngay. Ông thấy tiếng gừ gừ của nó ?”
Con hổ đang nhắc tới tỏ vẻ vui, dùng móng vuốt vỗ mạnh xuống đất, hiệu cho họ tập trung việc, đừng bàn luận về nó nữa.
Chúc Ngu bật : “Tính khí cũng nhỏ .”
Chu Triệu lặng lẽ , tâm trạng bỗng nhiên thả lỏng hơn nhiều.
Sau khi sạch phần cổ của Ban Ban, Chu Triệu chuyển sang lau phần lưng, hiểu chợt nhớ tới chuyện cũ.
Đó là hơn mười năm , khi Ban Ban đưa tới trung tâm cứu hộ, cũng bẩn thỉu y như . Chờ đến khi sức khỏe nó khá hơn một chút, chính ông cũng từng giúp nó tắm rửa.
Khi đó Ban Ban ngoan ngoãn như bây giờ, xuống nước là giãy giụa, gào thét, ba mới miễn cưỡng giữ nó .
Ban Ban là một con hổ điều, thể phản kháng thì liền im trong nước. Khi Chu Triệu tắm cho nó, còn tiện thể massage , nó thấy thoải mái liền phát tiếng gừ gừ, giống hệt một con mèo nhỏ.
Khi da lông Ban Ban mềm mại, đang ở giai đoạn “dễ sờ nhất” của hổ. Còn bây giờ lông cứng hơn, màu sắc rực rỡ hơn — chớp mắt trôi qua bao nhiêu năm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-cong/chuong-274.html.]
Chu Triệu nghĩ lẽ là chăm sóc may mắn nhất. Bình thường khi thả về tự nhiên, hổ sẽ nữa, chúng sống, sinh sản và c.h.ế.t ở ngoài tự nhiên.
“Chủ nhiệm Chu, ngài ?”
Chúc Ngu để ý thấy khóe mắt Chu Triệu đỏ, nhẹ giọng hỏi.
Chu Triệu khẽ lắc đầu: “Không , chỉ là nhớ chuyện của Ban Ban lúc còn nhỏ.”
Chúc Ngu: “Ông thể kể cho ?”
“Đương nhiên là .” Chu Triệu . Những chuyện cũ ít thể chia sẻ, mà thể thì ông kể bao nhiêu .
Thật Chúc Ngu cũng qua một . Trên đường tới trung tâm cứu hộ, khi Chu Triệu gọi điện cho cô, ông kể nhiều chuyện về Ban Ban: Ban Ban đ.á.n.h “chị đại”, Ban Ban lúc nào cũng uất ức, Ban Ban chơi giá trèo chỉ cần xoay là tự rơi xuống…
Chu Triệu kể hăng say, Chúc Ngu cũng vui vẻ. Chỉ Ban Ban là vui.
Con hổ dùng móng vuốt đập mạnh xuống đất, phát tiếng gầm trầm trầm uy h.i.ế.p.
lúc chẳng còn ai nó dọa nữa, ngay cả Chu Triệu cũng trêu:
“Ban Ban đang giận ?”
Ngày xưa Ban Ban mà nổi giận là đáng sợ, ai cũng sợ.
Còn bây giờ Ban Ban nổi giận, đều bật .
Ban Ban: Tức c.h.ế.t !
Chúc Ngu : “Chủ nhiệm Chu, chẳng ông tìm video Ban Ban lúc nhỏ ? Bây giờ chiếu cho nó xem ?”
Chu Triệu đáp: “Được, nhưng hiện tại thiết .”
“Ông chỉ cần gửi video cho , mang theo laptop.”
Dù Chu Triệu lo lắng Ban Ban rõ màn hình máy tính , nhưng lúc ông vô cùng tin tưởng lời Chúc Ngu. Rời khỏi phòng bệnh bao lâu, ông chép video mang trở cho cô.
Chúc Ngu tháo găng tay, cắm USB, bắt đầu phát video. Cô bên cạnh Ban Ban, cùng nó xem.
Ban Ban từ nãy vẫn chú ý từng hành động của Chúc Ngu. Thấy cô lấy máy tính , ánh mắt nó bắt đầu đảo loạn.
Lại định dùng “tiếng chị đại” để dọa nó tránh chứ gì — nó hiểu mà. Nó xem , thậm chí còn định dùng móng vuốt che tai .
một âm thông quen thuộc vang tai, ánh mắt Ban Ban lập tức trở , dán c.h.ặ.t màn hình.
Nó là một con hổ trí nhớ . Hơn nữa video Diễm Diễm mà Chúc Ngu phát khiến nó nhớ vài mẩu ký ức thời thơ ấu từng đ.á.n.h.
Và bây giờ — con hổ đ.á.n.h trong video… là nó?!
Ban Ban chấn động. Móng vuốt yên phận, tát một cái cho nát bét cái thứ !
nó thấy giọng quen thuộc: “Sao Ban Ban chị đ.á.n.h nữa ?”
Trong video, con hổ con phát tiếng ô ô đáng thương, dụi đầu , còn nũng nữa.