Lông Xù Xù Đều Đến Vuờn Thú Của Tôi Làm Công - Chương 279

Cập nhật lúc: 2026-04-20 21:17:09
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ừm ừm, ngon thật, đúng là hương vị khi đó Chúc Ngu cho nó, ngon ghê.

Thì từ tới nay chị vẫn luôn ăn ngon như .

Bên , Chúc Ngu tiễn Chu Triệu về.

“Không cần tiễn , quản lý Chúc. Sau Ban Ban phiền cô .” Chu Triệu .

Chúc Ngu đáp: “Không phiền , Ban Ban thể tới Linh Khê là vinh hạnh của chúng .”

Cho dù Chu Triệu chủ động đưa tới, cô cũng sẽ nghĩ cách xin Ban Ban về. Tình hình hiện tại khéo đúng ý cô.

“Vậy về , dạo công việc khá bận. Có việc gì thì gọi điện, lúc rảnh sẽ tới thăm Diễm Diễm và Ban Ban.”

Hôm nay Chu Triệu tới chủ yếu là để xem Diễm Diễm và Ban Ban ở chung thế nào. Thấy liền yên tâm , so với hồi nhỏ cũng khác mấy.

Khi đó Ban Ban luôn nhặt đồ ăn Diễm Diễm ăn thừa. Diễm Diễm tuy đối với em khá lạnh lùng, nhưng mỗi phần thịt còn đều đủ để Ban Ban ăn no.

Diễm Diễm là một con hổ miệng cứng lòng mềm.

Tiễn Chu Triệu xong, Chúc Ngu nóng lòng xem Ban Ban. Trong đầu cô bỗng “đinh” một tiếng, hệ thống lâu xuất hiện hiện nữa.

[Đinh ~ chúc mừng ký chủ thành công tiếp nhận một con động vật]

Chủng loại động vật: Hổ

Cấp bậc đ.á.n.h giá động vật: Năm

Trạng thái động vật: Không , nhưng đang trong quá trình hồi phục

[Chúc mừng ký chủ nhận phần thưởng:]

– Khả năng giao tiếp với thú: Trung cấp

– Cây Phát Sảng: Hai cây

– Quỹ sử dụng chuyên nghiệp cho vườn thú: 500.000

Chúc Ngu “ủa” một tiếng: “Hóa kỹ năng còn thể thăng cấp, cứ tưởng là đủ dùng .”

“Nâng cấp xong thì gì khác biệt ?” cô hỏi.

Hệ thống đáp: “Ký chủ thể tự khám phá.”

Nói xong, hệ thống liền rút lui.

Chúc Ngu chút tiếc nuối, còn kịp trò chuyện với hệ thống thêm vài câu. Gần đây cô phiền hệ thống quá mức, cứ đòi thêm hai cây Phát Sảng, hệ thống dứt khoát giả c.h.ế.t luôn.

Trên đường thăm Ban Ban, cô gặp mấy con chim nhỏ đang đậu cành tránh gió. Để thử nghiệm năng lực mới, Chúc Ngu chủ động chào hỏi: “Chào buổi chiều nhé, chim nhỏ.”

“Chíp.”

Chim nhỏ nghiêng đầu.

“Quản lý! Quản lý!”

“Quản lý chào kìa!”

Vài con chim cùng lúc bay tới, vây quanh đầu Chúc Ngu, ríu rít kêu: “Quản lý, quản lý, còn em nữa, cũng chào em !”

Chúc Ngu lượt :

“Chào nhé, chim đuôi xanh.”

“Chào nhé, chim mỏ đỏ.”

“Chào nhé, chim lưng đen.”

Chào hỏi từng con một, Chúc Ngu đến khô cả miệng. Chim ch.óc trong vườn thú thật sự quá nhiều, cây cối ven đường um tùm, mỗi cây đều đậu ít chim. Du khách và nhân viên quen sống chung với chúng, chẳng ai đặc biệt chào hỏi chim cả. Hành động của Chúc Ngu đúng là chọc trúng tổ chim, chào hỏi suốt một đường tới Hổ Viên, cuối cùng mới yên tĩnh một chút.

Thế nhưng ở lối Hổ Viên, Chúc Ngu thấy những âm thanh khác, quen thuộc mà xa lạ:

“Vì đ.á.n.h em?” giọng chút tủi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-cong/chuong-279.html.]

“Hừ, đáng đ.á.n.h lắm, gầy nhỏ còn già, còn học tuyệt thực.” giọng đầy khí thế.

“Em bọn họ là cứu em, nhiều vây quanh như chân em đau quá, còn nhốt em , đem gà sống hù em, đáng ghét.” — giọng càng thêm ủy khuất.

“Bốp!” là một tiếng.

“Sao đ.á.n.h em nữa?”

“Đến gà sống còn c.ắ.n c.h.ế.t, đồ vô dụng.”

“Ô ô ô…”

cũng coi như lời, nhanh ch.óng theo quản lý về. Sau cùng tập luyện thể, việc cho .”

“Ô ô…”

Nghe cuộc đối thoại , mắt Chúc Ngu sáng lên. Nếu cô nhầm, đây hẳn là cuộc trò chuyện giữa Diễm Diễm và Ban Ban — hơn nữa cô còn hiểu rõ ràng lời của hai con hổ!

Chúc Ngu bước nhanh trong, liền thấy Ban Ban đang ăn cơm, còn Diễm Diễm bên cạnh chăm chú nó.

“Diễm Diễm!”

Chúc Ngu vui mừng gọi.

Diễm Diễm đầu cô, giọng trầm : “Có.”

Chúc Ngu phấn khích mấy bước chạy tới, một tay ôm lấy đầu Diễm Diễm, cọ cọ lên đó: “Diễm Diễm, chị hiểu em !”

Giọng Diễm Diễm vẫn trầm : “Ta từ lâu hiểu ngươi , quản lý.”

Chúc Ngu xúc động: “Ô ô, chúng cuối cùng cũng thể giao tiếp thông suốt .”

Diễm Diễm : “Trước đây cũng giao tiếp , quản lý thông minh.”

Ngữ khí Diễm Diễm luôn bình tĩnh, chững chạc. So với nó, Chúc Ngu cảm thấy giống như học sinh tiểu học thầy giáo khen.

Dường như vai trò giữa cô và các động vật đổi ngược so với .

Ban Ban: “Rống?”

Thế còn ? Có hiểu ?

Chúc Ngu xổm xuống: “Tất nhiên là , em là Ban Ban.”

Ban Ban hỏi: “Ông ngoại ?”

Chúc Ngu ngơ ngác.

Diễm Diễm giải thích: “Nó hỏi chủ nhiệm Chu.”

Chúc Ngu hiểu . Chủ nhiệm Chu luôn tự xưng là “ông ngoại” của Diễm Diễm và Ban Ban, xem hai con hổ cũng quen với cách gọi .

“Chủ nhiệm Chu về , ông lúc nghỉ sẽ tới thăm các em.”

Chúc Ngu xoa đầu Ban Ban, dỗ dành: “Chủ nhiệm Chu , em sẽ sống ở vườn thú Linh Khê, nhân viên chăm sóc các ngươi, chị Diễm Diễm cũng ở đây. Muốn ăn gì cứ với chị.”

Mắt Ban Ban sáng lên: “Ta ăn món quản lý hôm đó.”

Chúc Ngu đồng ý.

Cô bắt tay nấu ăn. Diễm Diễm : “Vu Văn Ban Ban dọa sợ , quản lý xem thử .”

“Được.”

Chúc Ngu tìm Vu Văn, vốn định an ủi thật . Ban Ban nghịch ngợm, nhưng ác ý, thể để cô dẫn gặp mặt, vẫn chung sống như bình thường.

Vu Văn đang rửa tai thỏ. Đây là nguyên liệu mua qua con đường chính quy, bảo quản trong phòng đông lạnh, nhiều loài ăn thịt thích tai thỏ đồ ăn vặt.

Tai thỏ khi ăn cảm giác miệng đặc biệt, giàu collagen và nhiều dưỡng chất khác, thể giúp động vật sạch răng, nên ưa chuộng.

Chỉ là quá trình chế biến khá rườm rà: rửa sạch, trộn đều hong khô để bảo quản. Động vật ăn thịt ăn nhiều, một chậu đồ ăn vặt cũng chỉ đủ dùng trong một hai ngày, vì nhân viên chăn nuôi thường nhiều.

 

 

Loading...